Sau một hồi im lặng quỷ dị, Lý Dao Lâm cúi đầu uống một ngụm nước dừa. Trịnh Hiên nhịn , : “Sẽ nhận nhầm .”
Lý Dao Lâm tiếp lời: “Có khả năng nào tớ chính là vị ‘bà chủ’ ?”
Hoàng Tiểu Á đang uống nước dừa liền phun , ho : “Phụt, khụ khụ khụ!”
Má Nghèo thì kinh ngạc như chợt hiểu , : “Thảo nào tớ xem video của ‘Đảo chủ’ cứ cảm thấy giọng đó quen tai, còn tưởng là trùng hợp.”
Cô xong, Hoàng Tiểu Á liền ôm trán than thở: “Tớ tiêu hóa một chút , trái tim bé nhỏ của tớ chịu nổi!”
Trịnh Hiên trêu chọc: “Tim mọc đầu ?”
Hoàng Tiểu Á nhào tới đè cô xuống, gào : “Hèn gì đây các hỏi bọn tớ qua bên việc , tớ còn từ chối nữa chứ!”
“Bây giờ hối hận cũng vẫn còn kịp mà!”
Hoàng Tiểu Á khựng một chút : “Hì hì, thôi , tớ khó khăn lắm mới biên chế, bố tớ gì cũng sẽ cho tớ nghỉ việc để qua đây .”
Hoàng Tiểu Á năm ngoái thi đậu Cục Quản lý Công thương thành phố Dương. Đối với cô và gia đình mà , công việc nào hơn bát cơm sắt của nhà nước. Vì , cho dù Lý Dao Lâm là đảo chủ, cô cũng dễ dàng từ chức để “xuống biển” kinh doanh từ đầu.
Cô sang Má Nghèo: “Má Nghèo thì ? Nhà ở ngay thành phố Xuyên bên cạnh, việc ở bên về nhà cũng tiện mà?”
như dự liệu, Má Nghèo lắc đầu: “Tớ chính là vì cách xa nhà một chút nên mới kiên quyết ở thành phố Dương, hơn nữa tớ còn ký thỏa thuận với công ty, đủ năm năm thì đền tiền đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/rut-tham-trung-thuong-mot-hon-dao-khong-cp/chuong-205-tuyet-that-co-nhan-vat-phu.html.]
Nghĩ đến cặp bố hận thể bám lấy cô để hút m.á.u , trầm mặc một hồi.
Má Nghèo là chị cả trong nhà, bên còn một em gái và một em trai. Sau khi cô thi đại học xong, bố cô liền hy vọng cô ngoài thuê kiếm tiền. Cho dù cô thi đỗ một trường đại học , họ cũng định cho cô học.
Sau cô tự dành dụm học phí để học, bố cô trong thời gian cô học đại học sang đòi tiền cô . Khi thì chân bố cô ngã, việc nữa, trong nhà mất nguồn thu nhập. Khi thì em trai em gái cô học cũng cần học phí. Hoàn cân nhắc đến việc cô cũng đang học và cũng cần học phí.
Vì thế trong thời gian ở trường, cô và Lý Dao Lâm khá nhiều chủ đề chung. Cả hai đều là học mà lên. Từ một góc độ nào đó mà , Lý Dao Lâm may mắn hơn cô . Dù Lý Dao Lâm thêm là để tự lo cho việc học và nuôi sống bản , còn cô ngoài nuôi còn nuôi cả gia đình. Vì , cô mới tự đặt cho biệt danh là “Má Nghèo”.
Lý Dao Lâm : “Có khó khăn gì thì với bọn tớ.”
“Khó khăn lớn đến mấy, c.ắ.n răng chịu một cái cũng sẽ qua thôi. Ngược là đó. Nhà giàu thế mà còn liều mạng như ?” Má Nghèo vô cùng khâm phục cô, “Tớ nhớ một câu lưu truyền mạng. Thiên tài đáng sợ, đáng sợ là thiên tài học tập còn nỗ lực hơn . Phú nhị đại gì ghê gớm, ghê gớm là phú nhị đại việc còn nỗ lực hơn !”
Nhìn cái sự liều mạng của Tam Nương xem, cô tự thấy bằng!
Lý Dao Lâm: “...”
Hoàng Tiểu Á cũng : “ đó, tớ còn tưởng nhà nghèo thật!”
Không ngờ, cái đùi to nhất ở ngay bên cạnh!
Vốn lớn lên cùng những cuốn tiểu thuyết ngôn tình, cô nàng lập tức não bổ vô kịch bản hào môn đặc sắc. Ví dụ như Lý Dao Lâm gia thế hiển hách, cha cô vì sợ phận bại lộ, lọt tầm ngắm của bọn bắt cóc, nên cố tình tạo cho cô một thế là con nhà nghèo vượt khó.
Hoặc là để rèn luyện cô, nuôi dưỡng tinh thần chịu thương chịu khó và tính tiết kiệm, nên họ cho cô một xu dính túi nào, bắt cô tự thêm để trang trải cuộc sống. Đợi đến khi cô nghiệp mới vung tay mua thẳng một hòn đảo cho cô quản lý.