Rút Thăm Trúng Thưởng Một Hòn Đảo [Không CP] - Chương 175: Hậu đài

Cập nhật lúc: 2026-01-06 10:38:59
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Các khu chức năng khác của Khu Công Nghiệp Văn Hóa Sáng Tạo vẫn bắt đầu xây dựng, trong khi bãi biển mở cửa miễn phí. Vì , chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, lượng khách du lịch đến bãi biển bạc đạt trung bình 3.000 mỗi ngày, con gần như đuổi kịp đảo Hành Chu.

 

Tuy nhiên, dù bãi biển ở đây sạch sẽ, nước biển cũng trong hơn nhiều, nhưng nơi du khách đến nhất vẫn là đảo Hành Chu. Bởi vì “Hải Tư” và “Hải Hỏa” vẫn là những cảnh tượng chỉ thể thấy đảo, khu vực lặn biển cũng gần đảo, nên bãi biển bạc vẫn một bộ phận xem là sản phẩm thế cho bãi biển trắng.

 

Để thuận tiện cho nhân viên cấp quản lý bãi biển bạc, Lý Dao Lâm quyết định xây dựng khu sản xuất và khu văn phòng . Trong quá trình cải tạo, cô cũng phân chia chức năng của các bộ phận liên quan.

 

Đầu tiên, các phòng Vận hành, Kinh doanh Thị trường, Tài chính, Nhân sự và Hậu cần vẫn giữ , chức năng của các phòng cũng đổi. Tuy nhiên, tổ Quảng bá và Xúc tiến tách khỏi phòng Vận hành để thành lập phòng Quảng cáo và Truyền thông. Dưới phòng các bộ phận chức năng gồm Quan hệ công chúng, Tuyên truyền, Vận hành quảng cáo và Vận hành truyền thông tự . Lâm Ỷ Đồng vẫn kiêm nhiệm vai trò Đại sứ Du lịch, đồng thời phụ trách hai mảng Tuyên truyền và Vận hành truyền thông tự .

 

Sản phẩm văn hóa sáng tạo tách khỏi phòng Kinh doanh Thị trường để thành lập phòng Sản phẩm. Phòng Sản phẩm gồm các bộ phận Thiết kế văn hóa sáng tạo, Phân xưởng sản xuất 1 và Phân xưởng sản xuất 2.

 

Phân xưởng sản xuất 1 chịu trách nhiệm sản xuất các sản phẩm văn hóa sáng tạo hiện . Phân xưởng sản xuất 2 sẽ sản xuất các sản phẩm văn hóa sáng tạo mới, bao gồm quần áo, mũ, gối ôm, túi vải…

 

Trịnh Hiên vẫn phụ trách công việc của bộ phận Thiết kế văn hóa sáng tạo và Phân xưởng sản xuất 1. Công việc của Phân xưởng sản xuất 2 sẽ do một chủ quản khác đảm nhiệm.

 

Ngoài những phòng ban cũ và những phòng ban mới tách từ các phòng ban cũ, Lý Dao Lâm còn thành lập phòng Kiểm định chất lượng, chịu trách nhiệm kiểm tra xem các sản phẩm văn hóa sáng tạo và các sản phẩm du lịch khác đạt tiêu chuẩn , cùng với phòng Xúc tiến đầu tư, chuyên mời các công ty và doanh nghiệp Khu Công Nghiệp Văn Hóa Sáng Tạo.

 

Khu văn phòng còn xây xong thì mấy câu lạc bộ câu cá biển quan hệ với đảo Hành Chu đến “ quen” . Họ tính toán như thế , thương hiệu mồi câu và dụng cụ câu cá tự nghiên cứu của đảo Hành Chu là “Hải Thần”, tuy hiện tại danh tiếng và doanh trong top đầu cả nước, nhưng áp dụng chính sách hạn chế mua. Trớ trêu , thị trường câu cá biển hiện nay lớn, trong tình hình hạn chế mua, “Hải Thần” thể độc chiếm bộ thị trường, điều tạo cơ hội cho các thương hiệu khác tồn tại.

 

Tương tự, bộ môn câu cá biển ngày càng trở nên phổ biến, đến đảo Hành Chu và đến các bãi biển câu cá cũng sẽ ngày càng nhiều. Khi họ thể mua dụng cụ và mồi câu của “Hải Thần”, tự nhiên sẽ lựa chọn các thương hiệu khác. Như , các thương hiệu khi Khu Công Nghiệp Văn Hóa Sáng Tạo sẽ lo lắng về doanh .

 

Đương nhiên, tiền đề là đảo Hành Chu cho phép họ đến cạnh tranh. Bản họ cũng cạnh tranh nổi, chỉ thể nhặt nhạnh chút ít.

 

Rất nhanh, họ phát hiện Lý Dao Lâm quan tâm họ bán dụng cụ câu cá, mồi câu kinh doanh dịch vụ câu cá bằng thuyền. Dù cạnh tranh, cô vẫn hoan nghênh họ gia nhập.

 

Điều khiến một bộ phận nhân viên chút khó hiểu. Lâm Ỷ Đồng hỏi riêng Lý Dao Lâm: “Họ đây sẽ cạnh tranh với chúng ? Cậu xem lão Lê căng thẳng đến mức nào kìa.”

 

Lý Dao Lâm : “Căng thẳng là đúng , ‘hiệu ứng cá nheo’ chứ?”

 

Lâm Kỳ Đồng gật đầu, dường như ngộ điều gì đó: “Ý của là các thương hiệu dụng cụ câu cá bên ngoài chính là ‘cá nheo’* ?”

 

“Đối với chúng , họ là cá nheo, luôn giữ cho chúng sự cảnh giác, để chúng lầm tưởng rằng chỉ cần doanh cần nỗ lực nữa. Còn đối với họ, chúng chính là cá nheo, sự tồn tại của chúng cũng sẽ khiến họ dốc hết sức tìm cách nâng cao doanh cho thương hiệu của chính .”

 

*Chú thích: Đây là cách về "Hiệu ứng cá nheo" (Catfish Effect) trong quản trị – dùng một đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ để thúc đẩy các cá thể khác trong nhóm hoạt động tích cực hơn.

 

Lâm Ỷ Đồng : “Lý lẽ thì tớ hiểu, nhưng lo họ sẽ ‘đánh ?”

 

“Hành vi thương mại bình thường thể tạo một môi trường lành mạnh cho thị trường, còn cạnh tranh lành mạnh thì pháp luật trừng trị. Bây giờ lo lắng những chuyện vẫn còn quá sớm. Hơn nữa, Khu Công Nghiệp Văn Hóa Sáng Tạo đảo Hành Chu, sản phẩm đương nhiên lấy của đảo Hành Chu chủ đạo, cho họ hai suất là đủ .”

 

Lâm Ỷ Đồng Lý Dao Lâm một lúc lâu gì. Người hỏi cô: “Sao ?”

 

Lâm Ỷ Đồng lắc đầu: “Không gì, chỉ là tò mò. Những thứ học ở ?”

 

Chẳng lẽ Tam nương thật sự là thiên kim tiểu thư nhà ai đó, từ nhỏ giáo d.ụ.c như , lúc học đại học thêm thực chất là về công ty nhà việc, rèn luyện mà thành?

 

Câu hỏi của cô khiến Lý Dao Lâm ngẩn . Sau đó cô : “Cái cần học ? Thật ở vị trí của tớ cũng cần tài năng kinh doanh gì cả, vì nhiều nhân tài giúp tớ xử lý công việc. Việc tớ cần là kiểm soát phương hướng kinh doanh tổng thể chệch hướng là . Những gì tớ với , thể xem như là lời tổng kết của tớ dựa đề xuất của phó tổng Tề và những khác.”

 

Thực , vấn đề quản lý nhân sự mới là khó khăn nhất, nhưng hệ thống giúp cô giải quyết . Sau khi ký hợp đồng lao động, một quy tắc ngầm nào đó cũng phát huy tác dụng lên các nhân viên. Họ cũng sẽ Hải Thần che chở, cảm giác gắn bó với đảo Hành Chu giúp giảm bớt nhiều phiền phức trong quản lý. Bản họ, thậm chí cả ngoài, cũng sẽ cho rằng điều là do môi trường việc và chế độ đãi ngộ cao của đảo Hành Chu mang cảm giác gắn bó với văn hóa doanh nghiệp.

 

Hơn nữa, trong quản lý hằng ngày còn Tiểu Quản Gia.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/rut-tham-trung-thuong-mot-hon-dao-khong-cp/chuong-175-hau-dai.html.]

Lâm Ỷ Đồng : “ mới nghiệp một năm mà quản lý nhiều nhân tài lớn tuổi hơn, kinh nghiệm dày dặn hơn, năng lực mạnh hơn như , còn quản lý đến thế, bản lĩnh thì trấn ? Đổi là tớ, chắc sớm sụp đổ .”

 

tớ thấy quản lý nhóm nhân viên của cũng sụp đổ!”

 

“Chẳng chống lưng cho tớ, nên tớ sợ !”

 

Lý Dao Lâm mỉm : “Tương tự thôi, tớ cũng hậu thuẫn, sợ.”

 

“Hậu thuẫn của là ai, mau cho tớ .” Vẻ mặt Lâm Ỷ Đồng hóng hớt.

 

Lý Dao Lâm đầy bí ẩn: “Hậu thuẫn của tớ là… dư tám chữ trong thẻ ngân hàng.”

 

Lâm Ỷ Đồng: “…”

 

Thôi , nếu cô cũng dư tám chữ , e rằng đường cũng thể hiên ngang lẫm liệt.

 

Sau khi dỗ Lâm Ỷ Đồng rời , Lý Dao Lâm thở phào nhẹ nhõm. May mà bên cạnh chỉ Lâm Ỷ Đồng và Trịnh Hiên rõ lai lịch của cô. Nếu thêm vài nữa, cô thật sự chắc thể che giấu .

 

cuộc trò chuyện với Lâm Ỷ Đồng, trong lòng cô cũng dâng lên một chút hoang mang. Đây rốt cuộc là thành quả của việc cô học hỏi và trưởng thành nhanh ch.óng trong quá trình khai thác kinh doanh đảo Hành Chu, là bộ não của cô hệ thống can thiệp mà hề ?

 

Nỗi nghi ngờ chỉ thoáng qua Lý Dao Lâm ném đầu. Cô vốn dĩ chẳng gì cả, đời cũng chỉ một , hệ thống thể mưu đồ gì ở cô chứ?

 

Nếu là hệ thống mưu đồ gì ở cô, chi bằng hệ thống cho cô nhiều cơ hội. Trong quá trình khai thác và vận hành đảo Hành Chu, cô sống trọn vẹn, chỉ kiếm tiền mà còn học nhiều kinh nghiệm xã hội. Nếu là khi hệ thống trói buộc, e rằng cô mất mấy chục năm mới tích lũy những kinh nghiệm , còn những tài sản đó thậm chí cả đời cũng thể với tới. Như thì cô hoang mang sợ hãi chứ?

 

Lý Dao Lâm thấy Tiểu Nhân Ngư xuất hiện App, liền hỏi: “Cậu chuyện với đạo diễn Phó thế nào ?”

 

Tiểu Nhân Ngư : “Bộ phim đó của ông , như thế nào còn . Hơn nữa còn chuẩn trong một thời gian dài, khi còn mượn mấy con rùa biển, cá heo, cá cúi của khu bảo tồn để tham gia diễn xuất. Nếu khu bảo tồn đồng ý thì chỉ thể dùng kỹ xảo, mà dùng kỹ xảo thì cũng chẳng liên quan gì đến nữa, vì chúng chỉ mới thỏa thuận miệng thôi.”

 

Lý Dao Lâm cũng quá để tâm đến việc đạo diễn Phó phim . Nếu ông đến đảo Hành Chu phim thể tăng độ phủ sóng và nâng cao danh tiếng cho đảo thì đương nhiên là nhất. Nếu vì các hạn chế khác thể đến , đảo Hành Chu cũng tổn thất gì.

 

Ngược , một chuyện khác thu hút sự chú ý của cô. Cô phát hiện ít studio chụp ảnh cưới đến khu vực bãi biển bạc để chụp ảnh, cũng một thương hiệu chụp ảnh cưới lớn trong nước chủ động liên hệ hợp tác với cô.

 

Trước đây, khi khảo sát dự án lặn biển ở Quỳnh Hải, cô từng tìm hiểu về thị trường chụp ảnh cưới, trong đó Quỳnh Hải chiếm hơn 80%. Cô cũng từng mời các thương hiệu chụp ảnh cưới đảo Hành Chu, nhưng đó vì nhiều lý do mà từ bỏ. Bây giờ các thương hiệu chủ động tìm đến hợp tác, cô nghĩ rằng đối phương chụp ảnh cưới cũng nhất thiết đến đảo Hành Chu. Sau khi Khu Công Nghiệp Văn Hóa Sáng Tạo phát triển, nơi đó thể xây dựng một phim trường chụp ảnh cưới, chỉ là các thương hiệu sẵn lòng Khu Công Nghiệp Văn Hóa Sáng Tạo .

 

Lý Dao Lâm giao việc cho giám đốc Tưởng của phòng Kinh doanh Thị trường xử lý, bởi vì nếu xác định xây dựng phim trường chụp ảnh cưới, việc chắc chắn sẽ do phòng Kinh doanh Thị trường phụ trách.

 

Giám đốc Tưởng cũng ít ý tưởng, đề xuất: “Nếu xây dựng phim trường chụp ảnh cưới, tại tiện thể cân nhắc luôn cả địa điểm tổ chức đám cưới? Rất nhiều giàu và ngôi trong nước đều sang Bali tổ chức đám cưới bãi cỏ. Nếu chúng cũng xây dựng một địa điểm như , với cảnh sắc của chúng , liệu thể thu hút thêm nhiều cặp đôi đến đây, để họ một trải nghiệm thua kém gì tổ chức đám cưới ở Bali ?”

 

Phó giám đốc Thẩm cũng chút lo ngại: “Giới trẻ bây giờ thích kết hôn nữa, tỷ lệ kết hôn thấp, liệu lỗ vốn ? Hơn nữa, giàu và ngôi thích nước ngoài kết hôn, lý do lớn nhất là an ninh ở đó và tính bảo mật cao. Chúng liệu đủ điều kiện như ?”

 

“Chuyện khác thì dám , nhưng về an ninh và bảo mật, thấy chúng thua kém gì các khách sạn ở Bali.”

 

“Chỉ địa điểm thôi thì đủ, ít nhất cũng khách sạn chứ?” Giám đốc Thẩm là phụ trách mảng ăn uống và lưu trú, hiểu rõ nhất những điều .

 

Lý Dao Lâm gật đầu: “Anh trúng trọng điểm , chúng khách sạn ở Khu Công Nghiệp Văn Hóa Sáng Tạo.”

 

Giám đốc Tưởng chút thắc mắc, chẳng lẽ Đảo chủ thể xây thêm một khách sạn năm nữa ?

 

Thế nhưng, nếu chỉ vì một địa điểm tổ chức đám cưới mà đặc biệt xây dựng hẳn một khách sạn năm , thì quả thật quá xa xỉ, là kiểu bỏ gốc lấy ngọn.

 

 

Loading...