Rút Thăm Trúng Thưởng Một Hòn Đảo [Không CP] - Chương 112
Cập nhật lúc: 2026-01-03 17:07:09
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trịnh Hiên đang vùi đầu công việc thì đột nhiên một tấm bưu chìa mặt. Cô định thần , đó là mẫu bưu mới nhất thiết kế. Một mặt in hình “Hải Hỏa” mà cô thích nhất, mặt là trống để lời nhắn và địa chỉ.
Nhìn đưa bưu , cô hỏi: “Tấm bưu vấn đề gì ?”
Lý Dao Lâm : “Không vấn đề gì cả, tấm bưu tớ tặng cho đấy.”
Trịnh Hiên: “...”
Cô cảm thấy bạn gì đó lạ.
Chuyện bất thường tất điềm, Trịnh Hiên cầm tấm bưu lên xem. Ở mặt lời nhắn, cô phát hiện một con dấu. Nếu kỹ thì còn tưởng là dấu bưu điện.
Trịnh Hiên hỏi: “Hành Chu Đảo... Đảo Chủ Ấn? Đây là cái gì?”
Lý Dao Lâm lắc lắc con dấu mới trong tay, : “Con dấu tớ mới đóng đấy! Con dấu của tớ là độc nhất vô nhị đời. Người nào tín vật đóng dấu sẽ nhận một lời chúc phúc .”
Trịnh Hiên: “...”
Cô chằm chằm chị em của , đột nhiên hiểu ý định của đối phương: “Cậu là dùng cái chiêu trò để tăng doanh bán bưu chứ gì? Tớ hiểu !”
Lý Dao Lâm: “...”
Mặc dù cô đúng là ý định đó, nhưng cô nghiêm túc. Cô tặng tấm bưu cho Trịnh Hiên là cô nhận lời chúc phúc của Hải Thần, để sức khỏe hơn một chút.
Nhìn vẻ mặt mấy để tâm của Trịnh Hiên, e rằng các du khách khác cũng sẽ coi tấm bưu gì.
Đảo chủ chút sầu não.
Đột nhiên, cô lóe lên một ý tưởng, : “Đây là chiêu trò, bởi vì tấm bưu thực sự buff may mắn gia trì.”
Trịnh Hiên trầm tư một lát nghiêm túc gật đầu: “Tớ hiểu . Rất nhiều vlogger lớn thường dùng những câu như ‘chia sẻ bài sẽ gặp may mắn’ để câu lượt chia sẻ. Có thể thấy dùng ‘may mắn’ và ‘trúng thưởng’ chiêu trò thì hiệu quả sẽ !”
Lý Dao Lâm: “...”
Cô : “Tùy , miễn thể hiện giá trị của con dấu là .”
Trịnh Hiên thuận miệng hỏi: “Con dấu riêng của trị giá bao nhiêu?”
“Năm trăm nghìn tệ.”
Trịnh Hiên: “... Hả?”
Cô cứ tưởng thứ đắt nhất công ty là mấy con dấu của công ty, ngờ còn một cái đắt hơn!
“Cuối cùng cũng chịu mua đồ xa xỉ ? tại dùng loại ngọc đắt tiền như để khắc dấu, điêu khắc thành thứ khác chẳng giá trị hơn ? Tớ ngờ còn sở thích chơi con dấu đấy!” Trịnh Hiên lầm tưởng giá trị của con dấu ở chất liệu ngọc quý.
Lý Dao Lâm lười giải thích, : “Tớ đố nhé. Nếu để thiết kế một loại bưu hoặc thẻ kỷ niệm đặc biệt, đó tớ sẽ đóng dấu lên đó, sẽ thế nào để thể hiện giá trị của nó?”
Về việc , Trịnh Hiên kinh nghiệm. Cô : “Rất đơn giản. Hoặc là giống như Thất Đồng , giới hạn mỗi du khách chỉ nhận một tấm. Hoặc là trộn tấm bưu đặc biệt những tấm bưu bình thường để du khách mở blind box. Hoặc là bán riêng với giá gấp mười những tấm khác. Tất nhiên, tiền đề là quảng bá rằng tấm bưu đặc biệt buff may mắn gia trì...”
“Những gì đều thú vị, nhưng tớ là, một dù sở hữu nhiều tấm bưu thì cũng chỉ nhận một lời chúc phúc thôi.” Lý Dao Lâm nhấn mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/rut-tham-trung-thuong-mot-hon-dao-khong-cp/chuong-112.html.]
Trịnh Hiên đột nhiên im lặng. Cô dường như đang suy nghĩ, đầu ngón tay vô thức mân mê tấm bưu trong tay.
Bất chợt, cô hỏi: “Nếu tấm bưu đóng dấu thực sự gia trì may mắn, nếu chuyển nhượng bưu cho khác thì ?”
“Thì đó sẽ nhận buff may mắn thôi! hiệu quả chỉ một . Khi sở hữu đầu tiên của tấm bưu nhận buff , chuyển nhượng cho khác sẽ còn tác dụng nữa.”
Nói đến đây, Đảo chủ còn chút oán niệm. Cô thể ban buff may mắn cho khác, nhưng thể tự ban hào quang may mắn cho chính !
Trịnh Hiên : “Vậy tớ hiểu . Tớ sẽ bảo tổ viên thiết kế một mẫu bưu độc đáo, in ba nghìn tấm. Sau khi đóng dấu xong sẽ đem đóng gói chung với các loại bưu khác, lúc đó tung ‘Blind box bưu ’. Trước đó, chúng sẽ quảng bá mạng một chút, như du khách mới ham mua blind box.”
Cách thức quảng bá vô cùng đơn giản. Tổ chức một hoạt động rút thưởng trang web chính thức, phần thưởng chính là bưu lời chúc phúc và dấu ấn do chính tay Đảo chủ đóng.
Còn về lý do tổ chức rút thưởng, hiện đại một chút thì lấy cớ lễ Giáng sinh, truyền thống một chút thì chọn ngày Đông chí. Dù là Giáng sinh Đông chí đều hạ tuần tháng mười hai, đủ thời gian cho nhóm văn hóa sáng tạo thiết kế và in ấn.
Trịnh Hiên : “Đến lúc đó chắc vất vả cho đóng dấu ba nghìn tấm bưu .”
Lý Dao Lâm chỉ cần tưởng tượng cảnh đó thôi thấy mỏi nhừ tay: “Ba nghìn tấm, nhiều quá ? Rút thưởng chẳng thường chỉ rút mười tấm tám tấm thôi ?”
“Lấy mười tấm để rút thưởng. Du khách trúng thưởng thể yêu cầu Đảo chủ lời chúc, hoặc để du khách tự .” Trịnh Hiên dừng một chút, đôi mắt cong cong trêu chọc, “Hiện giờ mạng nhiều ‘con trai con gái’ thất lạc của đấy. Tin rằng ít đứa trẻ nhận lời chúc phúc và chữ ký của ‘ ruột’ Đảo chủ .”
Lý Dao Lâm chút dở dở .
...
Điểm đặc biệt của bưu đặc biệt ở dấu ấn của Đảo chủ chứ bản tấm bưu . Vì khi thiết kế mẫu bưu , Trịnh Hiên yêu cầu quá nhiều về thiết kế, nhưng cũng quá sơ sài, tránh để du khách đây là chiêu trò kiếm tiền.
Một tổ viên : “Chúng vẽ một cái bóng nghiêng của Đảo chủ in lên đó , như con dấu của Đảo chủ và hình ảnh của Đảo chủ sẽ càng thêm ăn khớp!”
Trịnh Hiên dở dở : “Đây là sản xuất tiền tệ quốc gia, đây là bưu .”
Một tổ viên khác nảy ý tưởng: “Gần đây chẳng nhiều tin đồn ngọn hải đăng của chúng thể chỉ đường cho những con tàu lạc lối từ cách một trăm hải lý ? Em nghĩ chúng thể tận dụng dư luận , lấy ngọn hải đăng hình ảnh mặt , đó thêm dấu ấn của Đảo chủ , chắc chắn sẽ thu hút du khách mua!”
Tổ viên cuối cùng hiểu lắm: “Nếu điểm đặc biệt của bưu đặc biệt ở con dấu do chính tay Đảo chủ đóng, nghĩa là bưu trông như thế nào quan trọng. Quan trọng là tấm nào dấu ấn của Đảo chủ thôi đúng ? Vậy tại chúng còn tốn công thiết kế riêng một mẫu bưu cho hợp với con dấu của Đảo chủ gì?”
Câu khiến bừng tỉnh, nhiều cảm thấy vô cùng lý.
Trịnh Hiên : “Các đều lý, nhưng để nâng cao giá trị bưu của chúng , chúng vẫn ngừng thiết kế thêm nhiều mẫu bưu kỷ niệm tinh xảo và chất lượng.”
Các tổ viên: “...”
Hiểu , tăng ca là xong chuyện chứ gì.
Vài ngày , Lý Dao Lâm nhận mấy bộ mẫu từ nhóm văn hóa sáng tạo gửi đến. Lần lượt là “Bưu phong cảnh đảo Hành Chu”, “Bưu vẽ tay”, “Bưu kỷ niệm trong suốt”, còn một cuốn “Sổ tay hướng dẫn tham quan vẽ tay”.
“Bưu phong cảnh đảo Hành Chu” là các loại ảnh phong cảnh của đảo Hành Chu. Trên ảnh một chữ và logo của đảo. Vì ảnh phong cảnh dễ thu thập nhất nên bộ bưu lượng nhiều nhất, gần năm mươi tấm.
“Bưu vẽ tay” là những bức tranh phong cảnh màu nước do các họa sĩ của nhóm văn hóa sáng tạo vẽ tay. Từ tháng khi đề xuất thiết kế bưu , ý tưởng vẽ tay hình thành.
Hiện tại thành mười tấm vẽ tay, từ chiếc cổng mang nét đặc sắc của đảo Hành Chu cho đến nhà gỗ nghỉ dưỡng, nhà hàng buffet hải sản, trung tâm lặn biển, đài câu cá của bãi câu. Về cơ bản đều là tranh vẽ tay các công trình kiến trúc đảo Hành Chu và chế tác vô cùng tinh xảo.