Rút Thăm Trúng Thưởng Một Hòn Đảo [Không CP] - Chương 103
Cập nhật lúc: 2026-01-03 17:07:00
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tất nhiên, dịch vụ ăn uống mà chỉ là suất ăn nhân viên. Chúng đặt suất ăn nhân viên với quý đảo, coi như là ‘đặc quyền’ của những du khách mua dịch vụ liên quan.”
Không tất cả du khách đều sẵn lòng bỏ mấy trăm tệ để ăn buffet hải sản, mà ngặt nỗi đảo Hành Chu ngoài nhà hàng tự chọn thì còn tiệm cơm nào khác. Vì , nếu thể cho phép du khách thông qua công ty du lịch để ăn suất ăn nhân viên của đảo Hành Chu, cuối cùng cũng thể tạo cục diện ba bên cùng thắng: “Đảo Hành Chu và công ty du lịch cùng kiếm tiền, du khách nhận dịch vụ tiện lợi và thực tế hơn”.
Lý Dao Lâm: “...”
Cô nếu kiếm nhiều tiền hơn ở mảng dự án ăn uống, cũng đến mức chỉ mở một nhà hàng buffet hải sản.
Suất ăn nhân viên vốn là phúc lợi nội bộ của đảo Hành Chu, lượng cơm nước đầu bếp cần mỗi ngày cũng tính là quá lớn, nhân lực hiện tại miễn cưỡng ứng phó .
Sau khi cung cấp suất ăn nhân viên bên ngoài, chi phí nguyên liệu, điện nước và gas sẽ giảm xuống tương ứng theo lượng cơm nước tăng lên, nhưng nhân lực của nhà bếp sẽ thiếu, thuê thêm thì tăng chi phí nhân sự.
Cuối cùng, chi phí gần như đổi, nhưng tính chất kinh doanh đổi.
Hơn nữa, tiêu chuẩn chi phí vốn của suất ăn nhân viên là mỗi mỗi bữa 25 tệ. Lý Dao Lâm đưa tiền trợ cấp ăn uống như một khoản phúc lợi trong đãi ngộ nhân viên, nên cuối cùng nhân viên mỗi bữa chỉ tốn 10 đến 15 tệ.
Nếu hướng tới du khách, giá của suất ăn nhân viên sẽ chỉ là 25 tệ nữa. Đã cung cấp cơm nước bên ngoài mà nhắm đến việc kiếm tiền, chẳng là đang từ thiện ?
Giả sử cô định giá 30 tệ một suất ăn nhân viên, công ty du lịch kiếm tiền thì thu của du khách 50 tệ một suất. Cuối cùng, du khách thể sẽ giống như chê cơm hộp tàu cao tốc quá đắt, sang chê bai đảo Hành Chu c.h.ặ.t c.h.é.m khách.
Đến lúc đó, du khách ngóng rằng nhân viên đảo Hành Chu chỉ cần tốn 10 tệ là ăn cơm, còn họ tốn 50 tệ, trong lòng khó tránh khỏi sẽ cảm thấy bất công. Cho dù giá nội bộ và giá đối ngoại của suất ăn nhân viên là khác , họ vẫn sẽ chút hụt hẫng về mặt tâm lý.
Định giá quá thấp thì đảo Hành Chu và công ty du lịch đều kiếm tiền. Định giá quá cao dễ mang tiếng c.h.ặ.t c.h.é.m. Đã như , tại cô còn tự chuốc lấy phiền phức?
Đại diện công ty du lịch dường như hiểu vì chi phí suất ăn nhân viên của đảo Hành Chu cao như . Đến khi ông nhà ăn nhân viên ăn thử một bữa thì liền trầm mặc. Hóa nhân viên đảo Hành Chu bình thường đều ăn ngon như thế ?
Món mặn ở nhà ăn thông thường, ví dụ như gà kho khoai tây, đúng là một muỗng khoai tây, thịt gà chỉ một hai miếng. Còn món mặn của đảo Hành Chu thì đầy ắp thịt. Ngoài các loại thịt gà, vịt, cá heo cơ bản nhất, bắt đầu từ mùa thu còn cung cấp cả canh dê và lẩu dê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/rut-tham-trung-thuong-mot-hon-dao-khong-cp/chuong-103.html.]
Món mặn 5 tệ một phần, món chay 2 tệ, cơm trắng 1 tệ ăn thoải mái, canh uống thoải mái. Người dày nhỏ ăn một mặn một chay uống canh là no. Người dày lớn ăn ba mặn một chay, thêm hai bát cơm cũng thể no.
Đại diện công ty du lịch : “Làm suất ăn nhân viên thành cơm hộp, mỗi hộp chỉ cho một chút đồ mặn. Một phần món mặn của cô đem bán ở quán cơm bình dân bên ngoài cũng thể chia hai phần, gặp tay run còn thể chia thành ba phần. Một phần suất ăn nhân viên kiếm tiền của ba phần, chẳng là lời ?!”
Lý Dao Lâm : “Các ông chọn hợp tác với quán ăn bên ngoài, lợi nhuận chẳng còn lớn hơn ? Đảo Hành Chu cũng cấm du khách mang theo đồ ăn và thức uống.”
Đại diện công ty du lịch: “...”
Tại cô trưng dáng vẻ tiêu cực và biếng nhác kiểu “bán cơm hộp phiền phức” như , ông chủ khu du lịch nào thái độ tiêu cực với việc kiếm tiền như thế chứ?
Thảo nào Phương Tín Hoa khi miêu tả về vị Đảo chủ của đảo Hành Chu với ông nhắc ông đừng dùng ánh mắt của thương nhân bình thường để nhận cô. Bởi vì lúc cô giống một thương nhân tinh khôn, lúc giống một nhà từ thiện, khó nắm bắt phong cách hành xử. Chỉ thể dùng bốn chữ “ tiền tùy hứng” để khái quát.
Điều duy nhất thể xác định là, bất kể cô kiếm tiền từ thiện, xét từ việc cô nâng cao tính tiện lợi của giao thông, mục đích cuối cùng đều là đưa sự phát triển của đảo Hành Chu lên một tầm cao mới. Huống hồ cô thực lực vững chắc, hợp tác với cô cũng sợ cô giống như vị Đảo chủ , thể phá sản bỏ trốn bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, khi hai bên ký kết thỏa thuận hợp tác, công ty du lịch từ bỏ mảng ăn uống .
Họ chịu trách nhiệm tuyên truyền các tuyến du lịch online và offline của đảo Hành Chu, vận chuyển du khách cho đảo, đồng thời giúp nhiều du khách rằng họ thể sử dụng dịch vụ lữ hành địa phương tại ga tàu cao tốc, bến xe khách thành phố Du và sân bay thành phố Ngô. Đơn vị lữ hành địa phương do Công ty Du lịch Văn Hoa mở tại thành phố Du vốn ít tuyến du lịch, ngược còn tiết kiệm chi phí ở phương diện .
Tương ứng, đảo Hành Chu cũng ghi chú rõ quan hệ hợp tác với Công ty Du lịch Văn Hoa trang web chính thức, cố gắng hết sức nhắc nhở những du khách tốn công sức tự hướng dẫn nên chọn Công ty Du lịch Văn Hoa.
Lợi ích của việc chọn đơn vị lữ hành địa phương đương nhiên chỉ là tốn ít tiền hơn so với gọi taxi, nhận dịch vụ xe đưa đón trực tiếp tiết kiệm thời gian hơn so với xe buýt. Tại đơn vị lữ hành địa phương, du khách còn thể trải nghiệm trọn gói tất cả các dự án vui chơi của đảo Hành Chu, hướng dẫn viên chuyên nghiệp dẫn đoàn mua vé, cần tự tốn thời gian và công sức xếp hàng, cũng tồn tại bất kỳ yêu cầu mua sắm tiêu dùng nào.
Đơn vị lữ hành địa phương còn thể giúp giải quyết vấn đề ba bữa ăn, tránh cho du khách gặp rắc rối trong việc ăn uống khi nỡ rời đảo nhưng cũng nỡ bỏ 318 tệ để ăn buffet hải sản.
Ngoài , nếu đảo Hành Chu còn những hợp tác liên quan đến dịch vụ tuyến du lịch, Công ty Du lịch Văn Hoa sẽ hưởng quyền ưu tiên hợp tác.