RỜI XA NGƯỜI BẠN TRAI TÔI YÊU SÂU ĐẬM, CUỘC SỐNG TỰ DO CỦA TÔI BẮT ĐẦU - 8

Cập nhật lúc: 2026-04-01 14:36:13
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kết quả, ngay cửa công ty, bất ngờ thấy Lục Tê Thời.

 

Trên tay xách hai túi đồ sinh hoạt lớn, cả lấm bụi đường xa.

 

“Anh đến đây gì?”

 

Anh nhẹ.

 

“Đến xem em chăm sóc cho bản .”

 

còn là cô gái cô đơn nơi đất khách của mười năm nữa.

 

Năm đó, sẽ lao đến ôm c.h.ặ.t .

 

Còn bây giờ, lùi một bước, giọng bình thản.

 

“Không cần bận tâm.”

 

Anh tóc xoăn hiểu tiếng, tò mò tiến gần.

 

“Đây là bảo mẫu mà cô thuê ?”

 

Sắc mặt Lục Tê Thời tối , trả lời bằng tiếng Anh.

 

là vị hôn phu của cô .”

 

sửa .

 

“Là vị hôn phu cũ.”

 

Mắt tóc xoăn sáng lên, nghiêm túc bừa.

 

“Ở Trung Quốc một câu , yêu cũ nhất nên giống như biến mất khỏi cuộc đời.”

 

Lục Tê Thời để ý đến nữa, chỉ chằm chằm , ánh mắt như thể rời .

 

“Tư Nghi, đổi chạy theo em. Mỗi tuần sẽ bay sang gặp em.”

 

“Anh cũng đăng ký dự án ở nước ngoài, ba tháng nữa thể sang đây, dự án kéo dài nửa năm, đó sẽ tìm cách ở . Vấn đề visa cũng đang tìm hiểu, chúng sẽ yêu xa nữa.”

 

“Căn nhà ở thủ đô cũng đang liên hệ để bán, em đợi ? Trước đây luôn là em tìm đến , đổi theo đuổi em.”

 

lắc đầu.

 

“Không cần. Công việc của em thường xuyên công tác, thỉnh thoảng còn ở nước ngoài dài ngày.”

 

“Hơn nữa, em nhận rằng, khi còn , cuộc sống của em trở nên tự do hơn nhiều.”

 

“Không cần đếm từng ngày để chờ gặp , cũng cần vì tích ngày nghỉ mà việc liên tục. Kỳ nghỉ thì , ở bao lâu thì ở, công việc, bạn bè, du lịch, tập luyện, xếp kín cả , còn chỗ cho nữa.”

 

Lục Tê Thời khựng , dường như thấy nửa câu .

 

“Không , em cứ bận việc của em, sẽ sắp xếp theo thời gian của em. Anh chỉ ở gần em, ở bên cạnh em.”

 

trả lời nữa, bước qua rời .

 

Anh bay thì cứ bay.

 

, cuộc sống của , sẽ bao giờ vì mà dừng nữa.

 

12

 

Gần đến Tết, bay về nhà, tiện đường ghé qua bệnh viện tư thăm lãnh đạo.

 

Khi đến phòng khám để xác nhận tình hình, bước tới cửa, thấy giọng quen thuộc vang lên từ bên trong.

 

“Bác sĩ Lục, Lâm Tư Nghi cùng chịu khổ, nhưng em thì sẵn sàng.”

 

Tô Diệu Diệu thẳng lưng, ánh mắt rực cháy, kiên định đến cực đoan.

 

“Em nghỉ việc ở thành phố Quảng, em cùng cố gắng từ đầu, chỉ cần hai đồng lòng, nhất định sẽ vững ở đây.”

 

“Em sợ khổ, cũng sợ bắt đầu từ đầu. Chúng mới là cùng đường, đều dựa chính từng bước đến hôm nay. Lâm Tư Nghi là tiểu thư quen sống thuận lợi, cô chỉ hưởng thụ, nhưng em thì , em thể cùng nếm trải cả gian khổ lẫn ngọt bùi.”

 

Giọng Lục Tê Thời lạnh hẳn .

 

“Không bệnh thì mời ngoài. Có bệnh cũng đừng đăng ký khám của , đừng xuất hiện mặt nữa, và cô bất kỳ quan hệ nào.”

 

Giọng Tô Diệu Diệu run lên.

 

“Bác sĩ Lục, em nghỉ việc để đến tìm , thể đối xử với em như ?”

 

Lục Tê Thời mất kiên nhẫn, phẩy tay.

 

“Cô nghỉ việc là vì xử lý kỷ luật, đừng như thể là vì .”

 

“Cô nghĩ cô đang tính toán gì ? Nói cái gì mà cùng chịu khổ, lúc khổ, ở bên cạnh là Tư Nghi. Bây giờ chút năng lực , cô mới chạy đến cùng chịu khổ, cô thấy buồn ?”

 

Sắc mặt Tô Diệu Diệu trắng bệch, uất ức phản bác.

 

“Em như nghĩ, em ham gì từ . Em thể tự kiếm tiền, em tay chân, em lòng tự trọng của . Em chỉ là thích … chẳng lẽ chỉ vì gia cảnh em , mà ngay cả quyền thích một cũng ?”

 

Lục Tê Thời lạnh.

 

“Lòng tự trọng của cô chính là bám theo đàn ông bạn gái? Mau biến , đừng để gọi bảo vệ.”

 

Tô Diệu Diệu nghẹn lời, vẫn cam tâm.

 

“Vậy đây giúp em là vì ? Không thích em ?”

 

Lục Tê Thời khẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/roi-xa-nguoi-ban-trai-toi-yeu-sau-dam-cuoc-song-tu-do-cua-toi-bat-dau/8.html.]

 

“Chỉ là thấy cô đáng thương, tiện tay giúp một con mèo con ch.ó bên đường thôi.”

 

gõ nhẹ lên cửa, lịch sự lên tiếng cắt ngang.

 

“Xin , cho hỏi kết quả xét nghiệm của bệnh nhân giường 3 ?”

 

Sắc mặt Lục Tê Thời lập tức đổi, vội vàng bước tới.

 

“Tư Nghi, và cô gì cả! Anh sẽ đến!”

 

còn kịp gì, lòng tự trọng của Tô Diệu Diệu vỡ vụn .

 

hét lên.

 

cho phép sỉ nhục như !”

 

lao tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Lục Tê Thời, chịu buông.

 

Tiếng ồn ào nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của bệnh nhân và y tá ngoài hành lang.

 

rút điện thoại .

 

Tô Diệu Diệu dứt khoát bệt xuống đất, la lớn.

 

“Anh bạc tình bạc nghĩa! Lúc đối xử với chẳng là vì thích ? Bây giờ còn giả vờ thanh cao cái gì!”

 

Khung cảnh mất kiểm soát.

 

Bệnh viện tư coi trọng danh tiếng, kết quả là Lục Tê Thời sa thải.

 

Họa vô đơn chí.

 

Căn nhà mua với giá cao đó, thị trường bất ngờ lao dốc, tiền đặt cọc mất đến hai phần ba, áp lực trả góp mỗi tháng nặng nề.

 

Anh bán nhà , nhưng thị trường xuống giá nghiêm trọng, căn bản ai tiếp nhận.

 

Còn tệ hơn nữa.

 

Sự việc hôm đó lan truyền khắp giới y tế địa phương.

 

Bệnh viện tư coi trọng danh tiếng, ai dám nhận .

 

Mất việc, nhà bán , tiền tiết kiệm cũng đổ hết đó.

 

Bao nhiêu năm nỗ lực của Lục Tê Thời, gần như phá hủy chỉ trong một .

 

13

 

Trước khi rời .

 

ghé qua một ngôi chùa, thành lời hứa cầu nguyện cho công việc thuận lợi.

 

Tiện thể cầu mong cho năm tới điều như ý.

 

Những dải vải đỏ cầu phúc bay phần phật trong gió, như vô ngọn lửa rực cháy giữa trung.

 

xong điều ước.

 

Khi chuẩn buộc lên lan can, chợt khựng .

 

Một dải cầu phúc gió thổi bung , khéo rơi lòng bàn tay .

 

Như một chú mèo nhỏ thiết cọ nhẹ tay.

 

Nét chữ quen thuộc hiện mắt.

 

“Kết thúc yêu xa là kết thúc của câu chuyện, mà là khởi đầu cho cuộc sống chung của chúng . Quãng đời còn , tất cả đều là em.

 

Lâm Tư Nghi của tuổi hai mươi, Lục Tê Thời mười năm .”

 

Trong lòng lấy một chút chua xót nặng nề.

 

bình thản buông tay.

 

Dải cầu phúc như cánh diều đứt dây, theo gió bay lên cao, xoay tròn dần dần trôi về phía xa.

 

rời .

 

Lại thấy Lục Tê Thời lặng phía , đó từ bao lâu.

 

Giữa những dải vải đỏ bay phấp phới.

 

Chúng lặng lẽ .

 

Trong mắt là nỗi bi thương dày đặc, như theo dải cầu phúc mà trôi thật xa.

 

Anh mở miệng.

 

Ngàn lời cuối cùng chỉ còn một câu.

 

Khi lướt qua , khẽ vang lên.

 

“Anh hối hận .”

 

đầu, cũng dừng bước, chỉ tiếp tục thẳng về phía .

 

Tiếng động cơ máy bay vang lên bầu trời.

 

Một cuộc sống mới, sắp bắt đầu.

 

HẾT.

Loading...