Còn dặn dặn , nếu đến bước sinh t.ử, tuyệt đối nhận về hoàng thất.
Chỉ tiếc nàng một đường thuận lợi chủ mẫu, sớm quên sạch lời căn dặn.
Cũng từng nghĩ, vì mẫu nhắc nhở cẩn trọng đến .
rõ.
Gần đây, bệ hạ vì chuyện hòa mà phiền não yên.
Phương Bắc quốc lực cường thịnh, ép triều đình gả một vị công chúa chính danh để kết giao.
Mà trong cung, gối hoàng thượng chỉ hai vị công chúa.
Một là tâm can của hoàng hậu, một là bảo vật trong lòng thái hậu.
Động đến ai cũng như chạm tim gan của .
Giữa lúc tiến thoái lưỡng nan, tìm đối sách,
Thì Tô Nhược Nhi chủ động nhận , chẳng khác nào đưa than sưởi ấm giữa ngày đông giá lạnh.
Giải nỗi lo cấp bách nơi đế vương.
Quả nhiên, ngay buổi chiều hôm , nội thị trong cung đến phủ truyền chỉ.
Một vị công công sắc mặt trắng lạnh dẫn theo thánh chỉ đến cửa Hầu phủ.
Khi , Tô Nhược Nhi còn đang sai sửa sang tiểu viện mới.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu ——”
Công công mở tấm lụa vàng, giọng cao vang khắp sân.
Đại ý khen nàng thuận theo đại cục, nhận tổ quy tông, vì quân vương chia sẻ lo toan.
Đặc phong An Hòa công chúa.
Chuẩn xuất phát, tiến về phương Bắc hòa , kết giao hai nước.
Tô Nhược Nhi lập tức sững , chiếc quạt trong tay rơi xuống đất.
“Hòa … là hòa ?!”
Giọng nàng run rẩy, sắc mặt trắng bệch.
Vi Duật cũng ngây , giấc mộng vinh hoa phút chốc tan thành mây khói.
Thánh chỉ dứt, sắc mặt lập tức đổi khác.
Ánh mắt Tô Nhược Nhi trở nên xa cách:
“Công chúa điện hạ, xin hồi cung chuẩn .”
“Người là phận tôn quý, ở phủ thần quá lâu, e hợp lễ.”
Sự đổi nhanh đến mức khiến ngoài cũng giật .
Tô Nhược Nhi suy sụp, chỉ tay , giọng gần như gào thét:
“Ta hòa ! Dù chếc cũng !”
“Khi cùng thề non hẹn biển, lúc đến lễ nghi?!”
“Ta suýt nữa vì mà mang cốt nhục, giờ những lời như ?!”
Những lời như sấm nổ giữa trời, khiến tất cả lặng im.
Vị công công đầu khẽ trầm mặt, hiệu.
Mấy ma ma lập tức tiến lên, chút do dự khống chế nàng.
Công công nửa nửa lạnh:
“Công chúa điện hạ, nay là cành vàng lá ngọc.”
“Đã hưởng ân sủng, tất vì xã tắc mà nghĩ, bệ hạ chia sẻ nỗi lo.”
“Những lời hợp lễ như , xin chớ thốt thêm. Đưa .”
Tô Nhược Nhi áp giải rời , tiếng ai oán dần khuất xa.
Tỷ tỷ Bạch Vân việc trong cung, tin tức thông suốt.
Đêm đó lén truyền tin ngoài.
Tô Nhược Nhi chống đối kịch liệt, lóc náo loạn ngừng.
Bệ hạ giận dữ, hạ lệnh giam nàng trong phủ công chúa mới ban.
Bốn phía canh phòng nghiêm mật, hơn hai mươi thị vệ túc trực rời.
Chỉ e nàng nhất thời nghĩ quẩn mà trốn chạy, hỏng đại sự.
Nghe trong viện, nàng đập phá thứ, tuyệt thực nhiều ngày,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/roi-phu-mot-buoc-long-nhe-tua-may/6.html.]
Ngày đêm oán trách Vi Duật bạc tình.
Chưa bao lâu, một buổi chiều tà, trong cung truyền chỉ.
Lần , đích danh triệu cùng Vi Duật cung yết kiến.
Chỉ rằng vài lời cuối căn dặn.
Vi Duật vốn chẳng đến, nhưng thái giám truyền chỉ thái độ kiên quyết, cuối cùng vẫn cùng tiến cung.
Khi gặp Tô Nhược Nhi, suýt nữa nhận nàng.
Quầng mắt thâm trầm, tóc tai rối bời.
Dẫu khoác lên xiêm y công chúa rực rỡ, vẫn che nổi vẻ tiêu điều, thần sắc héo hon.
Nàng chằm chằm, ánh mắt ngập tràn oán hận, giọng khàn đặc:
“Giờ thì… ngươi hẳn đắc ý, ?”
Ta đáp, chỉ lặng lẽ nàng.
Nàng sang Vi Duật, lệ rơi ngừng:
“Hầu gia…”
Giọng run rẩy, mang theo chút cầu xin yếu ớt:
“Niệm tình xưa nghĩa cũ…”
“Chàng… thể ôm một cuối ?”
Cánh tay nàng run run đưa về phía .
Vi Duật dáng vẻ tiều tụy , trong mắt thoáng hiện chút mềm lòng.
Dẫu cũng từng là nâng niu sủng ái.
Hắn do dự chốc lát, cuối cùng thở dài, chậm rãi bước tới.
“Nhược Nhi, hà tất tự khổ như …”
Tô Nhược Nhi bỗng lao lòng , ôm c.h.ặ.t buông.
Ngay khoảnh khắc giang tay, biến cố đột ngột xảy .
Nàng rút phắt cây trâm vàng tóc, đ.â.m thẳng cổ .
“Thứ giữ … kẻ khác cũng đừng mong !”
Máo văng , nhuộm đỏ gương mặt tái nhợt của nàng.
Vi Duật trừng mắt, thể đổ xuống, ánh còn vương đầy kinh hãi.
Ta lặng bên cạnh, bình tĩnh cảnh tượng mắt, lòng gợn sóng.
“Thứ … xưa nay từng là .”
Không để nàng thêm, lập tức xoay , đập mạnh cánh cửa đóng kín.
Vừa đập lớn tiếng kêu:
“Mau tới! Có chuyện !”
“Công chúa phát cuồng! Nàng diếc Hầu gia! Mau tới!”
Thị vệ bên ngoài lập tức xông , thấy cảnh tượng trong phòng liền kinh hãi.
Mấy nhanh ch.óng tiến lên, khống chế Tô Nhược Nhi đang thất thần.
Nàng sụp xuống đất, t.h.i t.h.ể Vi Duật, miệng lẩm bẩm rõ lời.
Lúc , lúc , thần trí rối loạn.
Ta buồn ở , cũng chẳng đầu, lặng lẽ rời khỏi chốn thị phi .
Chẳng bao lâu , Tô Nhược Nhi vẫn đưa phương Bắc hòa theo định sẵn.
Hoàng thượng vì trong lòng áy náy, ban thưởng cho Hầu phủ vô vàng bạc.
Ta khéo léo tận dụng tài vật , cùng chút nhân mạch còn ,
Âm thầm gây dựng t.ửu quán, điền trang của riêng .
Bà bà vì mất con mà lòng nguội lạnh, cũng còn tâm trí để ý đến .
Tòa phủ rộng lớn , rốt cuộc cũng chẳng thể trói buộc .
Giữa đất trời bao la, tự khắc nơi để an .
Ta chỉ mong, bằng chính đôi tay , thể dựng nên một chốn thuộc về riêng , bình yên và vững vàng.
HẾT.