RỜI PHỦ MỘT BƯỚC, LÒNG NHẸ TỰA MÂY - 3

Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:43:05
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta dây dưa, lạnh nhạt đáp:

 

“Viện bên cạnh là chỗ của trưởng t.ử.”

 

Nàng hỏi:

 

“Vậy viện gần thứ hai thì ?”

 

Ta thong thả qua tên tám đứa trẻ.

 

“Từ đứa thứ nhất đến đứa thứ tám, đều nơi ở. Nếu , thể đến ở cùng viện của ?”

 

Cuối cùng, Tô Nhược Nhi an trí tại viện nhỏ phía tây nam.

 

Còn Vi Duật ở tận góc đông bắc.

 

Muốn gặp một , chỉ riêng việc cũng mất tròn một khắc thời gian.

 

Ta còn cố ý dặn dò tám đứa nhỏ,

 

Bảo chúng thường xuyên lui tới, gần gũi với phụ nhiều hơn.

 

Hiện tại, Vi Duật ngày ngày bận rộn xoay quanh lũ trẻ, ngay cả chút thời gian rảnh cũng chẳng còn.

 

Tô Nhược Nhi những ngày đầu còn tỏ yên phận, an tĩnh.

 

chẳng bao lâu, nàng bắt đầu than thở cô quạnh.

 

Nàng buồn chán, tìm trò chuyện giải khuây.

 

Thế nhưng qua mấy lượt, trong phủ chẳng ai để tâm đến nàng.

 

Từ đó, nàng chỉ thể lặng lẽ ở trong tiểu viện, ngày ngày cúi đầu thêu hoa.

 

Ta lão Tam — đứa nhỏ ngoan ngoãn nhất — đang tỉ mỉ vẽ một bức chân dung của cùng Vi Duật, liền lặng lẽ đem cất ngăn tủ.

 

Lòng vốn khó dò.

 

Ta từng tin rằng Tô Nhược Nhi sẽ dễ dàng buông bỏ như .

 

Quả nhiên, chỉ một tháng , một đạo sĩ tóc bạc râu dài đến gõ cửa phủ.

 

Lão bấm tay tính toán, vuốt râu thong dong :

 

“Lão đạo ngoài cổng thấy trong phủ kim quang thoáng hiện, gần đây hẳn nữ quyến mang thai?”

 

Lời còn dứt,

 

Vi Duật từ triều trở về vội vàng gật đầu liên hồi.

 

“Đại sư, ngài thực sự điều gì ?”

 

Đạo sĩ đáp, chỉ chậm rãi bước trong phủ, thắp lên ba nén hương.

 

“Phiền mời tất cả trong phủ đây.”

 

Đợi tề tựu đông đủ, đạo sĩ niệm chú lẩm nhẩm, ném bùa lên trung.

 

Tờ bùa bay tới gần Tô Nhược Nhi, liền tự nhiên bốc cháy, lửa mà thiêu.

 

Vi Duật tròn mắt kinh ngạc, đến lời cũng trở nên lắp bắp:

 

“Đại… đại sư! Đây… đây là ý gì?”

 

Thế nhưng hề để ý rằng,

 

Ngoài và Tô Nhược Nhi , những khác đều bắt đầu ngáp dài đầy chán nản.

 

Đạo sĩ đưa tay chỉ bụng của Tô Nhược Nhi:

 

“Đây chính là thiên mệnh chi t.ử, kỳ lân giáng thế!”

 

“Hài nhi tương lai ắt sẽ lập nên đại nghiệp, khiến tổ tông rạng danh!”

 

Nghe đến đó, Tô Nhược Nhi xúc động đến rơi lệ.

 

Nàng lập tức nhào lòng Vi Duật:

 

“Hầu gia! Người thấy chứ!”

 

Vi Duật vội vàng đỡ lấy nàng, gương mặt khó giấu nổi niềm vui:

 

“Tốt! Thật là trời cao ban phúc cho Hầu phủ !”

 

Nói xong, sang bà bà:

 

“Nương, Uyển Nhi mang trong thiên mệnh chi t.ử, vị trí chủ mẫu nên giao cho nàng !”

 

Ta khẽ cong môi, lạnh nhạt bên cảnh náo nhiệt.

 

Sắc mặt bà bà lúc lạnh lẽo như sương đêm.

 

Trong ánh mắt đầy mong chờ của hai ,

 

Bà bất ngờ đập mạnh tay xuống bàn:

 

“Hồ đồ! Loại đạo sĩ giả danh từ tới, dám giở trò mê hoặc trong Hầu phủ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/roi-phu-mot-buoc-long-nhe-tua-may/3.html.]

 

Mọi trong phủ lập tức bật chế giễu, mấy đứa trẻ cũng nhao nhao lên tiếng:

 

“Chút thủ đoạn nhỏ mà cũng dám đem lừa ? Về học !”

 

“Chẳng qua chỉ là bùa tẩm bạch lân thôi, còn vẻ thần bí!”

 

“Lão đầu, ai thuê ngươi tới diễn trò ?”

 

Vi Duật đờ , tuy hiểu rõ “bạch lân” là gì,

 

mơ hồ nhận bản e rằng qua mặt.

 

Tô Nhược Nhi cũng sững sờ, cùng đạo sĩ , thốt nên lời.

 

Ta lùi một bước, lặng lẽ thu tay, trong lòng nhẹ nhàng.

 

Suốt một năm rưỡi qua, ngừng giảng giải cho trong phủ hiểu rõ.

 

Những chuyện mê tín dị đoan vốn thể tin theo.

 

Khắp Trường An, hễ đạo sĩ nào giở trò, đều mời phủ, vạch trần từng chiêu một.

 

Những thủ thuật như , đầu thấy, ai cũng từng vẻ mặt giống hệt Vi Duật lúc .

 

Đặc biệt là bà bà — lớn tuổi nhất trong phủ — khi còn tin tưởng vô cùng.

 

Sau khi lượt tái hiện từng trò bịp bợm ,

 

Niềm tin xưa liền hóa thành cơn giận dữ vì lừa dối.

 

Bà đem viên đá bình an quý giá cất giữ bao năm, cùng chuỗi trân châu cầu vận, ném hết lò thiêu.

 

Từ đó về , trong phủ còn ai nhắc đến quỷ thần thêm một lời.

 

Cho nên vở kịch hôm nay,

 

Dụ ý của đạo sĩ , sớm rõ ràng.

 

Bà bà lập tức nổi giận:

 

“Mau đem tên l.ừ.a đ.ả.o giải đến nha môn giam !”

 

Đạo sĩ vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục:

 

“Lão phu nhân bớt giận! Tiểu nhân chỉ là nhận tiền việc cho Tô cô nương mà thôi!”

 

“Không cần bạc, tiểu nhân xin dùng những vật lễ bồi tội…”

 

Nói , lão luống cuống móc trong tay áo đủ loại pháp khí lộn xộn, vội vàng đặt hết xuống đất.

 

Bà bà chẳng buồn liếc mắt lấy một , chỉ hừ lạnh.

 

Phất tay áo, rời khỏi chính đường.

 

“Tô Nhược Nhi từ nay cấm túc trong viện, bước nửa bước!”

 

“Đợi sinh xong hài t.ử, lập tức rời khỏi phủ!”

 

Nghe đến đó, Tô Nhược Nhi liền ngất lịm ngay tại chỗ.

 

Vi Duật rốt cuộc vẫn nỡ nặng lời với nàng.

 

Đêm liền ở trong viện của nàng, mấy ngày liền chẳng màng đến bọn trẻ.

 

A do sắp xếp trong viện của Tô Nhược Nhi nhanh ch.óng trở về bẩm báo.

 

“Hầu gia mấy hôm nay luôn kề cận bên Tô cô nương, nửa bước cũng rời.”

 

Ta khẽ nhấp vài ngụm , tâm tư tĩnh lặng như mặt nước thu.

 

Vi Duật, kỳ thực chẳng đáng để bận lòng.

 

Dẫu thế nào, vẫn theo lời bà bà.

 

Điều khiến lưu tâm, chỉ Tô Nhược Nhi.

 

Hiện tại, nàng hận đến tận xương cốt.

 

Trong nguyên bản câu chuyện, chỉ vì lo sợ Vi Duật cùng nối tình xưa,

 

Nàng chỉ ép hưu , mà còn tận mắt chếc chìm nơi ao lạnh mới an lòng.

 

Không rõ lúc nàng đang toan tính điều chi.

 

Chỉ là—mưu kế của nàng dù nhiều đến ,

 

Làm sánh với bao nhiêu câu chuyện tranh đấu hậu viện mà từng qua.

 

Vì thế, bắt đầu đề phòng cẩn mật.

 

Hễ là chuyện liên quan đến Tô Nhược Nhi,

 

Việc gì thể giao cho bà bà, tuyệt nhúng tay.

 

 

 

Loading...