Nàng chẳng chọc ai, cứ nhằm Nhị công t.ử — chẳng khác nào chạm nơi dễ bùng nổ nhất.
Chưa đầy một khắc, tiếng của Nhị công t.ử vang dội, lan xa khắp nơi.
Ngay đó, từ trong phủ vọng một tiếng quát đầy phẫn nộ:
“Ai dám khiến tôn nhi của tủi ?!”
Đám a và bà t.ử vội vã theo hầu, khí thế rầm rộ tiến , khiến cả sân lập tức im phăng phắc.
Tám đứa trẻ tranh chạy đến bên bà, kể lể:
“Nãi nãi, chúng con huyết mạch!”
“Nãi nãi, chẳng bảo chúng con là bảo bối trong lòng ?”
Nhìn thấy dung nhan của bà bà, Tô Nhược Nhi sững sờ, nên lời.
Cảnh tượng hỗn loạn tựa như nồi canh khuấy đục.
Ta nhẹ bước tiến lên.
“Nương, xin chớ giận, xem ai trở về kìa.”
Bà bà lúc mới chú ý đến Vi Duật đang bên cạnh.
“Hài nhi của ! Con bình an hồi phủ!”
“Nhìn xem, đây đều là cốt nhục của con đấy!”
Sắc mặt Vi Duật cũng dịu đôi phần.
“ , thêm vài năm nữa, những tiểu t.ử thể cùng rong ruổi nơi sa trường .”
Nhìn thái độ khác biệt của .
Trong lòng khỏi lạnh lẽo bật .
Trong nguyên bản câu chuyện, Hầu gia cùng chính thê ban đầu vốn tình sâu nghĩa nặng.
Ba năm con, chính thê tự trách khôn nguôi, từng ôm nàng mà :
Chiêu Nghi, cùng nàng một đời một kiếp, con cái cũng chẳng .
Chỉ vì một câu , nàng gánh chịu lời đàm tiếu, dốc hết của hồi môn bù đắp cho Hầu phủ.
Ngày ngày cầu nguyện cho phu quân bình an trở về.
Đổi , chỉ là một tờ hưu thư lạnh lẽo, kết cục bi t.h.ả.m.
Thì trong mắt Vi Duật, ai chính thê vốn chẳng quan trọng.
Kẻ nào thể sinh con, đó liền trở thành chủ mẫu.
Ta vốn nghĩ, biến cố , Tô Nhược Nhi hẳn sẽ an phận hơn đôi chút.
Không ngờ, nàng nữa níu tay áo Vi Duật, giọng đầy bất mãn:
“Dù giống nữa… lỡ chỉ là con cháu chi thứ thì …”
Sắc mặt bà bà thoắt chốc trở nên âm trầm, tựa mây đen kéo đến cơn giông.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bà bà định gọi tới lôi Tô Nhược Nhi bán phát mại.
Nào ngờ hai kẻ , một dám , một dám tin.
Vi Duật nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Nhược Nhi, sắc mặt nghiêm mà :
“Nương, những gì mắt thấy hẳn là thật, nhi t.ử xa nhà lâu, chi bằng nên kiểm nghiệm rõ ràng…”
Ta khẽ mỉm , nhẹ giọng trấn an bà bà:
“Hầu gia sai, kiểm tra một phen, lòng mới an định.”
……
A mang lên một bát nước trong cùng một cây kim nhỏ.
Ta nắm lấy tay Vi Duật, chút do dự, đ.â.m một châm đầu ngón tay .
Liên tiếp thử qua bảy đứa trẻ, kết quả đều chứng thực là huyết mạch của .
Vi Duật ôm lấy ngón tay ửng đỏ, khẽ xua tay:
“Bổn hầu thấy đứa nhỏ út cần thử nữa.”
“Sao thể bỏ qua !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/roi-phu-mot-buoc-long-nhe-tua-may/2.html.]
Ta để chút mầm họa nào.
Từ khi kiểm nghiệm đứa đầu tiên, sắc mặt Tô Nhược Nhi dần trầm xuống, lúc đổi giọng, tiến đến phụ họa:
“ , Hầu gia cứ theo ý phu nhân .”
Nói , nàng còn chủ động cầm lấy một bát nước khác.
Hành động khác thường, tất điều đáng nghi.
Chỉ trong chớp mắt, Tô Nhược Nhi bỗng chỉ bát nước mà thốt lên:
“Mau ! Máu hòa !”
“Đứa trẻ quả thực cốt nhục của Hầu gia!”
Không khí xung quanh lập tức xôn xao náo động.
Vi Duật giận dữ đến đỏ cả mắt, lập tức túm lấy cổ áo mà quát:
“Lục Chiêu Nghi, đứa trẻ lai lịch từ mà ?!”
Bà bà cũng kinh ngạc về phía .
Cảnh tượng , chẳng khác nào những vở kịch tranh đấu nơi hậu viện thường thấy.
Ta vẫn bình thản, lập tức kéo Khổng ma ma – hầu cận bên bà bà – .
Nhỏ một giọt m.á.u của bà bát nước.
Máu lập tức hòa tan.
Khổng ma ma hoảng hốt đến biến sắc.
“Sao… như ! Lão thể… là cốt nhục của Hầu gia?!”
Ta đưa mắt quanh, giọng điềm tĩnh:
“Bát nước … điều bất thường.”
Mọi lập tức xúm xem xét.
“Trong nước váng dầu! Quả nhiên điều mờ ám!”
Vi Duật giận đến khó kiềm chế:
“Bát nước lúc nãy là ai mang tới?!”
Ánh mắt đồng loạt hướng về phía Tô Nhược Nhi.
Nàng lúng túng vô cùng, gương mặt đỏ bừng:
“Hầu gia, … chỉ giúp một tay, hề trong nước dầu…”
Vi Duật khẽ hé môi, nhưng cuối cùng vẫn gì.
Chính vì thế, vành mắt Tô Nhược Nhi càng đỏ thêm.
“Hầu gia… chỉ là nhất thời lo lắng, sợ phu nhân lừa gạt…”
Nói đến đây, nước mắt lăn dài.
Vi Duật mềm lòng, đưa tay định lau lệ cho nàng.
nhanh hơn một bước, nhẹ nhàng giữ lấy tay nàng, giọng ôn hòa mà nghiêm nghị:
“Muội , đừng mãi rơi lệ như , e rằng phúc khí của hài t.ử khó giữ.”
Tô Nhược Nhi khựng .
Khóc cũng chẳng tiện, mà ngừng cũng chẳng xong.
Lúc bà bà mới chú ý đến bụng nàng nhô lên.
“Thôi, chuyện dừng tại đây.”
“Chiêu Nghi, vẫn như , sắp xếp cho nàng ở viện phía tây an dưỡng, tìm đại phu giỏi nhất chăm sóc.”
Ta khẽ gật đầu.
Trong lòng hiểu rõ, chỉ cần Tô Nhược Nhi còn mang thai, nhà họ Vi sẽ khó nàng.
Nàng ngẩng đầu, dè dặt , nhỏ giọng hỏi:
“Phu nhân… thể sắp xếp cho ở gần viện của Hầu gia ?”