RỜI PHỦ MỘT BƯỚC, LÒNG NHẸ TỰA MÂY - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:42:33
Lượt xem: 76
Khi mở mắt tỉnh , bàng hoàng nhận bản lạc trong một cuốn thư cũ.
Tin chẳng lành: trở thành chính thất phu nhân, năm năm dài đằng đẵng mà vẫn lấy một mụn con.
Tin an ủi: chẳng do , mà là vì vị Hầu gia mang bệnh khó , căn cơ con nối dõi vốn suy yếu.
Lại rằng một năm rưỡi , nơi biên ải xa xôi, sẽ mang về một nữ t.ử mang mệnh trời, bụng hoài thai.
Nàng sinh liền ba đứa trẻ, còn thì một tờ hưu thư lạnh lẽo đuổi khỏi phủ, danh tiết tiêu tan, phận lụi tàn.
Trong đêm tuyết phủ gió gào, nữ t.ử mang mệnh trời đẩy xuống ao sâu, chếc chìm trong oan khuất.
Bởi , khi phu quân rời phủ xuất chinh…
Ta lặng lẽ chọn tám vị cô nương, đều là những thể chất dễ hoài thai.
Đêm đầu tiên, nàng Sơ Xuân dịu dàng tiến tẩm phòng của phu quân.
Đêm thứ hai, nàng Thanh Vũ uyển chuyển bước nơi nghỉ.
Đêm thứ ba, nàng Tiểu Nhiên thướt tha tiến trong phòng.
…
Đến đêm thứ sáu, phu quân chau mày, giọng phần mệt mỏi mà hỏi:
“Chiêu Nghi, đêm nay… thể sang viện nàng nghỉ tạm chăng?”
Ta chỉ khẽ lắc đầu, mỉm , nhẹ tay đẩy nàng Sương Hàn phòng .
Đợi đến khi cả tám đều mang thai, mới ung dung phất tay áo, tiễn Hầu gia lên đường chinh chiến.
Một năm rưỡi trôi qua.
Nữ t.ử mang mệnh trời – Tô Nhược Nhi – bụng lớn, nước mắt rưng rưng :
“Gia, xin hãy hưu nàng , sợ chủ mẫu chẳng thể dung nạp hài t.ử của chúng …”
Hầu gia định gật đầu, thì đại môn phủ đột nhiên mở toang.
Tám đứa trẻ nhỏ ùa như chim vỡ tổ, lao đến ôm c.h.ặ.t lấy chân :
“Phụ !”
Hầu gia lặng như tượng đá.
Còn , nơi bậc thềm, chỉ mỉm nhàn nhạt.
Muốn hưu ?
Cũng hỏi qua tám đứa trẻ .
……
Tám hài t.ử tranh gọi phụ , âm thanh lanh lảnh vang lên dứt.
Sắc mặt của Tô Nhược Nhi lúc còn khó coi hơn cả quả cà chín nhũn.
Nàng nào ngờ, bản mang bụng vượt ngàn dặm trở về Trường An,
Chưa kịp dựa đứa con để đổi lấy phận, thì trong phủ sẵn tám đứa nhỏ.
“Không… thể nào! Hầu gia thể vốn khiếm khuyết, thể con nối dõi…”
“Sao thể sinh nhiều hài t.ử đến ?!”
Lời dứt, đám xem cửa đều đồng loạt hít một lạnh.
“Thảo nào năm năm qua Hầu gia lấy một đứa con!”
“Trước cứ ngỡ là của phu nhân, ai ngờ…”
Nghe những lời bàn tán xung quanh, sắc mặt của Vi Hầu – Vi Duật – dần trở nên u ám.
Tô Nhược Nhi lúc mới giật nhận lỡ lời.
Nàng vội đổi giọng, lệ rơi ngừng:
“Gia… ý của là, phu nhân năm năm con, rời phủ xuất hiện tám hài nhi như ?”
Lời trong ngoài đều ngầm chỉ đám trẻ lai lịch chẳng rõ ràng.
Trong lòng thầm bật , vui đến vỗ tay.
Hài t.ử tuy do sinh, nhưng cũng chẳng vô duyên vô cớ mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/roi-phu-mot-buoc-long-nhe-tua-may/1.html.]
Thế nhưng Vi Duật phân biệt đúng sai, trừng mắt quát lớn:
“Lục Chiêu Nghi, vì tranh sủng mà nàng dám đến mức !”
“Đám trẻ giả mạo từ mà , mau đuổi ! Nhược Nhi đang mang thai, lập nàng chính thất thì gì sai!”
Ta chẳng buồn biện giải, chỉ khẽ vỗ tay, mỉm :
“Phu quân, xin cho rõ.”
Ngay khoảnh khắc đó, tám nữ t.ử lượt bước từ đại môn phủ, dung nhan như hoa, phong thái tuyệt mỹ.
“Sơ Xuân, thỉnh an gia.”
“Thanh Vũ, thỉnh an gia.”
“Tiểu Nhiên, thỉnh an gia.”
……
Tô Nhược Nhi khẽ run rẩy , suýt nữa vững nổi.
“Gia… gia, chẳng từng trong phủ chỉ một vị chính thê ?”
Vi Duật vẫn lặng im, hề đáp lời.
Những ký ức về từng đêm hoan ái năm xưa dồn dập tràn về, như sóng lớn cuộn dâng dứt.
Hắn trừng mắt, thần sắc lộ rõ vẻ kinh hoảng:
“Vì các nàng … vẫn còn ở đây?!”
Ta nhẹ nhàng đưa tay chỉ về phía tám đứa trẻ .
“Ngày , các nàng cùng Hầu gia một đêm xuân ấm áp, đó đều m.a.n.g t.h.a.i huyết mạch của Hầu phủ.”
“Bởi tình mẫu t.ử khó rời, liền giữ các nàng , để chăm sóc hài t.ử như nhũ mẫu.”
Lời dứt, dân chúng quanh cửa đồng loạt tán thưởng, khen rộng lòng nhân hậu.
Tám vị tỷ cũng đồng thanh hưởng ứng, từng lời từng chữ đều tràn đầy ngợi ca.
Ta chỉ khẽ mỉm , thản nhiên đón nhận tất cả.
Bảo chút tư tâm nào ư?
Thật là chuyện đùa… chỉ là đối với vị phu quân bạc bẽo , vốn chẳng còn chút hứng thú nào mà thôi.
để tám nữ t.ử dung nhan tựa hoa thế …
Hắn liệu còn thể một lòng đặt trọn tâm tư nơi Tô Nhược Nhi nữa chăng?
Sự việc đến mức .
Vi Duật dù trong lòng rối loạn, cuối cùng cũng đành miễn cưỡng chấp nhận.
Hắn bế lấy một đứa trẻ gần nhất.
Không khí bỗng trở nên kỳ lạ, song vẫn thoáng lộ vài phần tình phụ t.ử.
Cảnh tượng khiến Tô Nhược Nhi trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.
Nàng vuốt nhẹ bụng bầu, cam lòng, liền tiến đến mặt mấy đứa trẻ còn .
Từng đứa một, nàng nâng mặt lên, tỉ mỉ so sánh từng đường nét với Vi Duật.
Tứ công t.ử – sống mũi tương tự.
Ngũ công t.ử – ánh mắt giống hệt.
Lục công t.ử – đôi môi chẳng khác.
Cuối cùng, nàng chỉ Nhị công t.ử, dung mạo quá giống ai, lớn tiếng :
“Hầu gia! Đứa nhỏ chẳng giống !”
“Ắt hẳn phu nhân tư tình với kẻ khác, mới sinh hài t.ử lai lịch bất minh!”
Khi , thấy gương mặt đứa trẻ đến bảy phần giống bà bà…
Sắc mặt Vi Duật lập tức cứng .
Ngay cả cũng thoáng ngẩn .