QUYỂN VƯƠNG Ở THẬP NIÊN 60 - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-01-10 10:23:52
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù cuối cùng mỗi cũng chẳng ăn mấy miếng thịt, nhưng trong bụng chút dầu mỡ .

 

Đợi khi ăn xong, họ mới chợt nhớ hỏi Hứa Minh Nguyệt nấm lấy ở .

 

Hứa Minh Nguyệt bèn bịa chuyện, bảo là phát hiện một ổ nấm núi, mọc nhiều nên hái về nấu một ít, còn một ít thì phơi khô để dành ăn dần.

 

Mấy họ đồ ăn là mừng , căn bản sẽ nghi ngờ nguồn gốc nấm. Bởi vì mặc dù cùng lên núi hái củi nhưng họ tập trung một chỗ. Ví dụ như bà nội cào lá thông thì ở rừng thông cách họ xa, Hứa Phượng Liên c.h.ặ.t cỏ tranh thì ở chỗ mảng cỏ tranh lớn, Hứa Phượng Đài c.h.ặ.t củi thì tìm cây khô, tuy cách xa nhưng cũng đến mức gần tới nỗi hái cái gì núi là ngay.

 

Vả , nấm mà, núi đầy đấy, ngay cả vùng núi hoang nơi Hứa Minh Nguyệt ở cũng ít cây mọc mộc nhĩ.

 

Cà rốt ở ? Mọc dại đấy!

 

Đồ mọc dại ở đây nhiều lắm, ngó sen, củ ấu, hồng, hạt dẻ, cần nước, củ niễng, khiếm thực... Hứa Minh Nguyệt là đồ dại, họ thực sự nghi ngờ, chỉ thắc mắc cà rốt dại chị cả đào to thế! Dù họ thấy nguyên củ cà rốt, nhưng miếng cắt thì kích cỡ sờ sờ đó mà!

 

Thỉnh thoảng họ nhổ cà rốt dại cũng chỉ to bằng ngón tay cái thôi.

 

Họ bèn hỏi tìm thấy ở , họ cũng nhổ.

 

Hứa Minh Nguyệt bắt đầu tán phét với họ.

 

Thế là, mỗi tối, khi Hứa Phượng Liên, Hứa Phượng Đài ăn xong món ngó sen ở nhà ăn tập thể, họ tụ tập về núi hoang để ăn bữa ăn nhỏ mà Hứa Minh Nguyệt chuẩn cho.

 

Thịt núi hoang của cô dường như ăn mãi hết, ngày nào cũng vài miếng, nhiều.

 

Họ luôn lo lắng chỗ thịt muối của cô sắp hết , bảo cô đừng cho thịt củ cải nữa, để dành đến Tết, nhưng đến tối hôm qua ăn, bên trong vẫn thấy những miếng thịt.

 

Đến lúc giữa đông , cô mang cuốc và giỏ tre lên núi đào măng mùa đông, mang về nấu canh măng với thịt muối cho họ ăn.

 

Hứa Phượng Liên thề rằng cả đời từng sống những ngày tươi thế , cứ như đang ở thiên đường .

 

Chị cả cô nấu ăn quá đỉnh luôn!

 

Cũng là củ cải, nhà ăn tập thể cứ thế cho nước luộc, chẳng lấy một hạt mỡ, chị cả cô nấu kiểu gì mà thơm đến mức cô chỉ ăn luôn cả cái bát.

 

Thỉnh thoảng Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát còn đào ít lươn và chạch về. Lươn và chạch vốn mùi bùn đất khó khử sạch, nhưng tay chị cả, cô thể chế biến thành món ngon vô cùng!

 

Điều khiến Hứa Minh Nguyệt bất ngờ nhất chính là bé A Cẩm.

 

Bé A Cẩm kiếp là chúa kén ăn! Chín mươi chín phần trăm mâu thuẫn giữa cô và bé đều là vì cô nổi cáu do bé chịu ăn gì.

 

Ai dè tới đây, đầu tiên là liên tục một tháng trời ăn cháo lá khoai lang, cháo khoai lang, đó là bữa nào cũng ngó sen luộc và củ cải luộc, ăn đến mức bé A Cẩm sắp biến thành củ cải luôn, cả ủ rũ héo hon.

 

Đến khi Hứa Minh Nguyệt bắt đầu bồi bổ thêm cho em Phượng Đài, bé A Cẩm đổi thói quen kén ăn kiếp . Lần nào cô múc riêng cho một bát miến hầm củ cải thịt muối, bé – vốn đây bao giờ đụng cà rốt – ăn sạch sành sanh từng miếng cà rốt, sót một mẩu, còn kêu đói đòi ăn thêm.

 

Kêu đói cũng vô ích, mỗi chỉ bấy nhiêu thôi, thêm.

 

Dù mới đến đây hai tháng nhưng bé A Cẩm thấm thía sâu sắc sự thiếu thốn lương thực ở thời đại . Không đồ ăn thì cũng đành chịu, lúc thèm quá, Hứa Minh Nguyệt nhét cho bé vài quả cherry.

 

Đã lâu lắm ăn vặt, giờ bé chẳng còn chê cherry chua nữa, cũng chẳng cần Hứa Minh Nguyệt chạy theo nài nỉ ăn.

 

Hóa tất cả đều là do cô chiều quá mà , giờ đồ ăn vặt, khoai tây chiên, ăn cái gì cũng thấy ngon!

 

Cô cố ý uốn nắn thói quen kén ăn của bé A Cẩm, mấy món đồ ăn vặt nhỏ trong xe, cả vải thiều, dưa hấu bé thích cô đều mang , chỉ cho bé ăn cherry.

 

Còn về nguồn gốc quả, thì là quả dại tên hái núi.

 

quả dại tên núi đầy rẫy đó.

 

Nói về quả dại tên, Hứa Minh Nguyệt nghĩ tới một loại quả mọc khắp nơi nhưng chẳng ai ăn, trong khi cửa hàng hoa quả hiện đại bán hề rẻ, đó là quả thù lù (姑娘果 - quả tầm bóp).

 

Ai mà ngờ những quả nhỏ trong lớp vỏ lá mỏng manh ăn chứ?

 

Lần đầu tiên thấy loại quả đầy rẫy núi thời thơ ấu bày bán trong cửa hàng hoa quả, cô thực sự kinh ngạc, cô thực sự thứ ăn đấy!

 

Ở vùng cherry. Mọi những quả cherry đỏ mọng đều ăn , trong khi Hứa Minh Nguyệt và bé A Cẩm bắt đầu đ.á.n.h chén .

 

Hứa Phượng Liên thường xuyên đói đến mức đào rễ cỏ tranh ăn, cô chẳng thèm quan tâm quả độc , chị cả bảo ăn là ăn . Cô trực tiếp ném miệng, hương vị trái cây chua chua ngọt ngọt lập tức bùng nổ, ngon đến mức cô gật đầu lia lịa: "Ngọt quá! Còn ngọt hơn cả quả hồng!"

 

Kim t.ử và quả hồng vốn là những loại quả ngọt nhất, ngon nhất mà cô từng ăn .

 

Bà nội là xót con cháu thực sự thích ăn, bà chỉ ăn đúng một quả đưa hết cherry cho Hứa Phượng Liên: "Con thích ăn thì ăn , chua đến ghê cả răng."

 

Hứa Phượng Liên khó hiểu ăn thêm một quả cherry nữa, kỹ càng thưởng thức hương thơm chua ngọt của trái cây: "Không chua mà bà." Cô hỏi Hứa Phượng Đài: "Anh, thấy chua ?"

 

Hứa Phượng Đài nếm một quả đưa chỗ còn cho bé A Cẩm: "Chua."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quyen-vuong-o-thap-nien-60/chuong-30.html.]

"Chua ?" Hứa Phượng Liên đầy dấu hỏi trong đầu, hỏi Hứa Phượng Phát: "Thằng Tư, em thấy chua ?"

 

Hứa Phượng Phát đang nhai cherry, thành thật lắc đầu: "Không chua, ngon lắm."

 

Hứa Phượng Liên hỏi bé A Cẩm: "A Cẩm, con thấy chua ?"

 

A Cẩm miệng nhỏ căng phồng: "Không chua! Con thích ăn cherry nhất!"

 

Bé A Cẩm là gặp quả cherry ngọt thì thích ăn, gặp quả chua một chút là để Hứa Minh Nguyệt dỗ dành mới chịu ăn.

 

"Ơ? Thứ gọi là cherry ? Cái tên lạ thế."

 

Tất nhiên, họ còn nếm thử nhiều món ngon khác, đều là những thứ đây họ cứ ngỡ là độc hoặc những món rau quả lạ lẫm.

 

Dưới sự kiên trì "vỗ béo" của Hứa Minh Nguyệt, suốt một mùa đông, mấy nhà họ Hứa đều thể thấy rõ bằng mắt thường là má chút thịt . Rõ rệt nhất là Hứa Phượng Liên đang tuổi dậy thì, chỉ chiều cao tăng vọt mà cơ thể cũng bắt đầu nảy nở, thậm chí ngay cả kinh nguyệt vốn mãi thấy cũng tới.

 

Lần đầu tiên thấy kinh nguyệt, Hứa Phượng Liên sợ phát khiếp.

 

Kinh nguyệt của bà nội dứt từ lâu, b.ăn.g v.ệ si.nh vải (nguyệt kinh đái) sớm dùng nữa.

 

Hứa Phượng Lan lớn lên lâu gả sang làng họ Vương, cũng chỉ dịp lễ tết mới về, mà về cũng qua đêm, nên Phượng Liên đương nhiên từng thấy b.ăn.g v.ệ si.nh vải của chị cả.

 

cô cũng vô tri, vì những chiếc băng vải cũ của bà nội khi giặt sạch vẫn cất trong tủ, cô từng thấy qua, nhưng cũng chỉ là những khái niệm mơ hồ chứ rõ ràng.

 

Trong đám bạn chơi cùng của cô cũng đứa , chỉ là những cô bé đều thẹn, sẽ với cô, đến phơi cái băng vải cũng lén lút.

 

Cô nhất thời chẳng , hớt hải chạy lên núi hoang tìm Hứa Minh Nguyệt!

 

Chương 24 Trước tai họa.

Hứa Minh Nguyệt nhận lời cầu cứu của Hứa Phượng Liên, phản ứng đầu tiên là tìm b.ăn.g v.ệ si.nh cho em.

 

Hê! Trong xe cô ít b.ăn.g v.ệ si.nh nhé!

 

Ngoài những món cô luôn mang theo mỗi khi ngoài như một gói ban ngày, một gói ban đêm, một gói siêu dài và một gói nhỏ b.ăn.g v.ệ si.nh hàng ngày, cô còn tìm thấy nửa gói ban đêm trong ngăn kéo xe và nửa gói ban ngày trong ba lô thường dùng để đưa bé A Cẩm chơi.

 

Nghĩa là mỗi tháng cô thực tế một gói rưỡi ban ngày, một gói rưỡi ban đêm, một gói năm miếng siêu dài và sáu miếng hàng ngày.

 

Cơ thể cô hiện tại lẽ chu kỳ kinh nguyệt chuẩn lắm, đến đây ba tháng cũng mới một , mới gần đây thôi.

 

Cô dứt khoát lấy năm miếng ban ngày và năm miếng ban đêm đưa cho Hứa Phượng Liên, bỏ túi cho em, dặn dò cách dùng, dùng xong thì xử lý thế nào, trong kỳ kinh nguyệt cần chú ý những gì... và dặn thêm: "Đang kỳ kinh nguyệt tuyệt đối để lạnh việc quá sức, mấy ngày tới em đừng lên núi c.h.ặ.t cỏ nữa, ban ngày cứ ở chỗ chị, dùng xong thì cuộn vứt thùng rác trong nhà vệ sinh, đừng vứt lung tung, rõ ?"

 

Hứa Phượng Liên mừng rỡ gật đầu lia lịa!

 

Kể từ khi chỗ Hứa Minh Nguyệt nhà vệ sinh xi măng, Hứa Phượng Liên thể chịu đựng nổi cái nhà vệ sinh lộ thiên trong thôn nữa, đúng là "gió thổi m.ô.n.g lạnh buốt".

 

Giờ ngày nào cô cũng lên núi hoang để vệ sinh, buồn cũng nhịn để lên đây !

 

Vả chị cả cuối cùng cũng chê đầu cô chấy nữa, chịu để cô ở núi hoang !

 

Cô đang mơ mộng hão huyền thì Hứa Minh Nguyệt bảo: "Sang phòng cả và em út mà ở."

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn đang hưng phấn của Hứa Phượng Liên lập tức xị xuống.

 

Hứa Minh Nguyệt thừa cơ lấy lọ kem đu đủ (dầu hàu) chiết đưa cho Hứa Phượng Liên, bảo em bôi tay bôi mặt.

 

Hũ kem đu đủ tháng vốn định chia ba phần, cô giữ một chút cho bé A Cẩm, Hứa Phượng Đài năm ml, Hứa Phượng Liên năm ml. Kết quả là diện tích vết cước tay và mặt Hứa Phượng Đài quá lớn, ngay cả mu bàn chân cũng cước, một dùng còn chẳng đủ nên Hứa Minh Nguyệt dồn hết cho , đưa cho Phượng Liên nữa.

 

Tháng đồ mới , cô mới rảnh rang để đưa cho Hứa Phượng Liên.

 

Hứa Phượng Liên kinh ngạc lọ nhỏ đựng thứ "dầu hàu" trong tay, thứ từng thấy ở chỗ Phượng Hoa nhà đội trưởng, bôi lên mặt mịn lắm, mặt sẽ nẻ nữa!

 

Mắt cô mở to, Hứa Minh Nguyệt như chứa cả ánh , kéo tay chị cả nũng: "Chị cả, chị đối với em quá thôi~~~"

 

Đầu cô còn định cọ cọ vai Hứa Minh Nguyệt, liền chút lưu tình dùng tay đẩy đầu : "Tránh xa chị một chút, đừng để chấy đầu lây sang chị."

 

Hứa Phượng Liên tức đến đỏ mặt dậm chân: "Hừ! Đợi sang xuân, em nhất định diệt sạch chấy đầu cho chị xem!"

 

Lá khô héo úa, rụng đầy mặt em. Chị cả ghét bỏ, nát lòng em! (ㄒoㄒ)

 

Trước Tết Đông Chí, cửa sổ và cửa nhà Hứa Phượng Đài cuối cùng cũng lắp xong .

 

Đáng lẽ tốn nhiều thời gian đến , nhưng Hứa Phượng Đài xót tiền thuê thợ mộc nên mượn dụng cụ về tự mày mò, mài giũa từng chút một để thiện hệ thống cửa.

 

Thấy nhà mới sắp xong, sắp ngủ giường lò nhà mới , Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát dạo như tiêm m.á.u gà, ngày nào cũng lên núi tìm cây khô, nhặt củi, đứa thì kéo về nhà cũ, đứa thì kéo về núi hoang.

 

 

Loading...