Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến đây, Vương Căn Sinh khỏi lòng rung động, ngẩng đầu dung mạo thanh tú xinh hiện tại của cô một cái, thầm nghĩ nếu trong lòng , thể ba năm mà vẫn tìm tái giá chứ?
Vương Căn Sinh tuy nhà nghèo rớt mồng tơi từ nhỏ nhưng mấy phụ nữ trong nhà cưng như trứng mỏng mà nuôi lớn, nên tự tin sức hút của đến mức mù quáng. Giờ càng nghĩ càng thấy đúng là như , tâm niệm chuyển, nảy sinh ý định dỗ dành Hứa Minh Nguyệt vợ bé ở quê để phụng dưỡng cha , khỏi thốt lên: "Lan ơi, với cô, thực trong lòng , cô mới là vợ của Vương Căn Sinh ..."
Lời thâm tình giả tạo của dứt Hứa Minh Nguyệt, bao giờ hành xử theo lẽ thường, đá một phát mặt: " là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga! Ngươi mà cũng xứng ! Nhổ !"
Đá liên tiếp mấy phát vẫn hả giận, cô bồi thêm một phát "cái chân thứ ba" của : "Cho ngươi cái tội dám bà đây buồn nôn, gương thì cũng nước tiểu chứ? Sao soi cái bản mặt xem cái giống gì!"
Đá xong cô còn chê chân bẩn, di di tuyết mấy cái, cứ như dính thứ gì dơ dáy lắm .
Hứa Minh Nguyệt nhổ mạnh một bãi nước bọt lên : "Năm mới năm me, đúng là đen đủi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quyen-vuong-o-thap-nien-60/chuong-150.html.]
Vương Căn Sinh để khoe thành thành phố, khi về tiếng địa phương Lâm Hà nữa mà giọng Ngô Thành pha phổ thông, Hứa Minh Nguyệt cũng vô thức tiếng phổ thông theo.
Cô đang giận run , nên khi đoạn quên mất việc hạ giọng, khiến những bên tường thấy hết sạch sành sanh.
Người nông thôn cãi c.h.ử.i bới thường c.h.ử.i những chỗ nhạy cảm, đây là đầu tiên họ thấy Hứa Minh Nguyệt c.h.ử.i kiểu , ai nấy đều bật khúc khích, ngay cả Mạnh Phúc Sinh vốn dĩ nét mặt chẳng bao giờ nụ cũng nhếch môi, nhịn .
Ông già họ Vương bên tường tiếng Hứa Minh Nguyệt hết cú đá đến cú đá khác nện lên Vương Căn Sinh, lúc đầu họ còn thấy tiếng rên hừ hừ của Vương Căn Sinh, nhưng đến cú đá cuối cùng của Hứa Minh Nguyệt thì đau tới mức im lặng tiếng luôn.
Bà già họ Vương tưởng con trai Hứa Minh Nguyệt đ.á.n.h c.h.ế.t , sợ hãi gào t.h.ả.m thiết: "Con ơi là con ơi~~~! Đánh c.h.ế.t kìa! sống nổi nữa! sẽ đập đầu c.h.ế.t ở chỗ con đĩ nhỏ nhà cô, ma cũng tha cho cô !"
Bà thật lòng nghĩ . Bà mười mấy tuổi gả về làng Vương, gả là gặp ngay kế của chồng, từ lúc sinh đứa con gái đầu lòng, bà bao giờ ngẩng đầu lên ở nhà họ Vương. Mãi đến năm bốn mươi tuổi mới sinh Vương Căn Sinh, từ đó mới ăn một miếng cơm no. Vương Căn Sinh mà c.h.ế.t thì mạng bà cũng chẳng còn.