Quyền Khuynh Thiên Hạ Vương Phi Rất Tuyệt Sắc - Chương 114: Tiễu phỉ trở về, gọi phu quân

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:48:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ miệng Mộc Chỉ Hề chuyện Mộc Viễn đến Nghênh Xuân Lâu tìm cô nương, tối hôm đó khi Mộc Viễn hồi phủ, Tô di nương liền cùng ông đại náo một trận.

 

Hạ nhân thấy tiếng ném đồ đạc, bao xa tránh bấy xa.

 

“Bao nhiêu năm nay, bổn bổn phân phân hầu hạ ông, ông còn gì bất mãn! Nếu ông đàng hoàng nạp một cái , tuyệt đối bất kỳ ý kiến gì, nhưng hiện tại, ông một đường đường Thừa Tướng, dạo kỹ viện! Chuyện truyền ngoài, ông để mặt mũi của để ở ! Mộc Viễn, ông còn là hả ông!”

 

Tô di nương cũng là tức giận đến cực điểm, cho nên chút khẩu bất trạch ngôn.

 

“Bà ồn ào cái gì!” Mộc Viễn , càng là hỏa mạo tam trượng, trực tiếp tay cho Tô di nương một cái tát.

 

Chát!

 

Mặt Tô di nương lập tức sưng vù lên, đau đến mức nước mắt tuôn rơi.

 

“Ông... Ông dám đ.á.n.h !”

 

“Đánh chính là bà! Ta hận thể xé nát cái miệng của bà!” Lông mày Mộc Viễn dựng ngược, diện mục hung ác vô cùng.

 

Nói xong, ông đóng sầm cửa bỏ , chỉ để một bóng lưng tuyệt tình.

 

Tô di nương đến khấp bất thành thanh, ngay đêm đó liền tiến cung tìm Tô Quý phi kể khổ.

 

Tô Quý phi ngọn nguồn sự việc, cũng cảm thấy Mộc Viễn việc qua não.

 

“Một nước Thừa Tướng dạo xuân lâu, Mộc Viễn ông còn !” Không thấy nhà đẻ của bắt nạt, Tô Quý phi nghĩa phẫn điền ưng.

 

Vốn dĩ chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng bởi vì Tô di nương ầm ĩ như , trong cung cũng ít chuyện Mộc Thừa Tướng dạo kỹ viện.

 

Nhất thời, lời đồn tứ khởi.

 

Đợi truyền đến tai Hoàng đế, qua một phen thêm mắm dặm muối liền biến vị.

 

Nói cái gì mà Mộc Thừa Tướng vì một kỹ nữ mà lạnh nhạt chính thất, thậm chí còn ầm ĩ đòi hưu thê.

 

“Đơn giản là thể thống gì!!” Lão Hoàng đế giận dữ ném tấu chương, lập tức triệu Mộc Viễn cung thẩm vấn.

 

“Hoàng thượng minh xét, thần tuyệt ý niệm hưu thê, những thứ đều là tạo d.a.o sinh sự, thần oan uổng a!”

 

“Đại trượng phu, tu tề gia trị quốc bình thiên hạ, ngay cả gia sự cũng xử lý xong, còn bàn gì trị quốc!” Lão Hoàng đế vốn dĩ vì chuyện nhi t.ử của long dương chi hảo mà uất kết trong lòng, vặn một chỗ trút giận, tóm lấy Mộc Thừa Tướng chính là một trận răn dạy.

 

Làm thần t.ử, Mộc Viễn thể phản bác, chỉ thể nhẫn nhịn.

 

Cuối cùng, Hoàng đế phạt bổng lộc của ông , để thị trừng giới.

 

Sau khi hồi phủ, Mộc Viễn cực kỳ phẫn nộ lao đến viện của Tô di nương.

 

Ông một cước đạp tung cửa, lúc Tô di nương vẫn gì về chuyện xảy trong cung, ngây thơ cho rằng là Tô Quý phi mặt, khuyên ông lãng t.ử hồi đầu .

 

“Lão gia...” Bà định tiến lên hiến ân cần, Mộc Viễn dùng mười phần lực tát ngã xuống đất.

 

Đông!

 

cả ngã đất, tâm can tỳ phế thận đều đang đau.

 

“Lão gia, ông...”

 

“Tiện nhân! Ta quả nhiên là quá dung túng bà, mới để bà cơ hội ngoài hỏng danh tiếng của !!”

 

“Lão gia ông ? Danh tiếng gì, a?” Tô di nương vẻ mặt ủy khuất, lảo đảo dậy, vịn góc bàn.

 

Trước nếu bà bày biểu cảm sở sở khả liên đó, Mộc Viễn còn sẽ thương xót.

 

trải qua nhiều chuyện như , chút tâm tư đó của ông sớm tiêu hao hầu như còn.

 

“Chuyện , còn ở đây giả hồ đồ với !!” Mộc Viễn nhấc chân hướng về phía bụng của Tô di nương đạp tới, hận đến ngứa chân răng.

 

Tô di nương đau đến hừ hừ liên tục, ôm bụng, nhiệt lệ tung hoành.

 

“Lão gia, bụng của ... Bụng đau quá a...”

 

Cho dù như , Mộc Thừa Tướng vẫn chút thương xót nào.

 

Ông chỉ mũi Tô di nương mắng to.

 

“Tiện nhân! Bao nhiêu năm nay, vì một chút chuyện nhỏ bà liền chạy cung, nào trách bà ! , tuyệt đối cô tức! Người , thỉnh gia pháp!”

 

Mộc Chỉ Hề vốn dĩ là cùng mẫu ngoài giải sầu, đúng lúc thấy trong viện của Tô di nương truyền từng trận tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết như lợn chọc tiết.

 

“Lão gia, đừng đ.á.n.h nữa, sai ! Ta thật sự sai ! A a a a! Lão gia...”

 

Lâm Nguyệt Dung thấy những động tĩnh , Mộc Chỉ Hề.

 

“Hề nhi, đây là ?”

 

Mộc Chỉ Hề biểu cảm ung dung trấn định, khoác cánh tay mẫu nhà , .

 

“Nói chừng là hoa dạng mới gì đó.”

 

Nàng ám chỉ chuyện tình thú gì đó, khiến Thừa Tướng phu nhân đỏ mặt, “Nói những lời cũng hổ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quyen-khuynh-thien-ha-vuong-phi-rat-tuyet-sac/chuong-114-tieu-phi-tro-ve-goi-phu-quan.html.]

 

Mộc Chỉ Hề ngược một chút cũng để ý, “Nương, đây là nội dung trong cuốn sách nhỏ đưa cho con .”

 

Lời khiến Thừa Tướng phu nhân còn lời nào để .

 

Tô di nương Mộc Viễn dùng gia pháp trừng trị xong liền cấm túc, mấy vị di nương đó gần gũi với bà đều minh triết bảo , dám đến thăm.

 

Các nàng đều , lão gia luôn sủng ái Tô di nương, tại tay độc ác như .

 

Tuy nhiên, Mộc Chỉ Hề vô cùng rõ ràng.

 

Nói , thế nào cũng thoát khỏi một chữ “đố”.

 

Nàng chính là lợi dụng tâm đố kỵ của Tô di nương, mới để Tô Lạc tay với Mộc Viễn.

 

Tô di nương chịu tội mới thể yên phận, như mẫu mới thể bình an.

 

Chớp mắt, hơn một tháng thời gian trôi qua, Tiêu Dập Diễm dẫn theo đại quân tiễu phỉ hồi thành.

 

Lần tiễu phỉ , đại hoạch thắng, Tiêu Dập Diễm cầu ban thưởng gì khác, chỉ cầu Hoàng đế ban cho vân cẩm lượng ít trong kho cung.

 

Lão Hoàng đế vui vẻ, chút do dự liền ban thưởng.

 

Trở về Vương phủ, Tiêu Dập Diễm thẳng đến chủ viện, thấy ngày nhớ đêm mong.

 

“Vương phi vẫn về .” Đôi mắt lạnh lùng của trầm xuống, hướng hộ vệ phát vấn.

 

“Hồi bẩm Vương gia, Vương phi từ khi về Tướng phủ, luôn từng hồi phủ.”

 

Nghe lời , trong đôi mắt lạnh lùng của Tiêu Dập Diễm khoảnh khắc bàng hoàng.

 

, đầu tiên gặp khi trở về chính là nàng .

 

Không đồng ý với , khi Mộc Uyển Nhu đại hôn, nàng sẽ trở về .

 

“Chuẩn xe ngựa.”

 

“Vâng!”

 

Thừa Tướng phủ.

 

Mộc Chỉ Hề đang ở tiểu trù phòng sắc t.h.u.ố.c cho mẫu , căn bản chuyện Tiêu Dập Diễm hồi thành.

 

Thu Sương vội vã chạy đến, mặt tràn đầy hưng phấn.

 

“Vương phi, Vương gia về , hiện tại đang đợi bên ngoài Tướng phủ đó!”

 

Thần sắc Mộc Chỉ Hề giật , “Chàng về khi nào?”

 

“Sáng sớm hôm nay, Vương gia hồi cung thuật chức xong liền...”

 

“Vương phi, Chiến Vương điện hạ bảo nô tỳ giục hồi phủ đó.” Lời của Thu Sương còn dứt, tỳ nữ đến giục.

 

“Chàng thật sự qua đây ?” Mộc Chỉ Hề đặt đồ trong tay xuống, lông mày nhíu c.h.ặ.t.

 

Sao đến đột ngột như .

 

Ở Tướng phủ hơn một tháng, cũng đến lúc về .

 

Thừa Tướng phu nhân nỡ xa nữ nhi, tiễn nàng đến cổng phủ, hơn nữa dặn dò một phen.

 

“Vương phi, mời lên xe ngựa.” Hộ vệ Lục Viễn cung kính hành lễ.

 

Nàng giẫm lên bậc thang đó, khi vén rèm lên, liền thấy khuôn mặt tuấn tú chút mệt mỏi của Tiêu Dập Diễm.

 

Hơn một tháng gặp, nhớ nhung là giả.

 

giờ phút , thật sự gặp , nàng chút cục xúc bất an .

 

Tiêu Dập Diễm khắc chế ôm nàng lòng, giọng trầm thấp triền miên, “Nhìn thấy bổn vương dường như vui lắm .”

 

Mộc Chỉ Hề vội lắc đầu: “Không , chỉ là bất ngờ.”

 

“Bổn vương cũng bất ngờ, tiễu phỉ trở về, Vương phi ở trong phủ tương nghênh, ngược để bổn vương đến Tướng phủ đón nàng. Đây là vẫn còn đang giận bổn vương, hồi phủ?”

 

Hắn dùng đôi mắt đen láy nàng, khiến nàng chỗ trốn tránh.

 

“... Ưm!” Nàng định gì đó, liền bóp cằm nàng hôn lên môi nàng.

 

Một nụ hôn thâm tình mà triền miên, hòa quyện sự dịu dàng cẩn thận của , phảng phất như sợ sẽ đau nàng .

 

“Vương gia...” Nàng thở nổi, vất vả lắm mới vùng vẫy .

 

Hắn vô cùng cường thế nắm lấy hai cổ tay nàng, ép nàng góc, giọng khàn khàn : “Gọi ‘Phu quân’.”

 

Ánh mắt nàng chớp động, giọng trầm mềm, “Phu quân.”

 

Ngay đó, là khi mà tới...

 

 

Loading...