Quy tắc rời trường ngày cuối tuần - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-06 16:13:22
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[31.]

Thế mà c.h.ế.t. 

Sương mù tan , con đường ban đêm nhộn nhịp trở

một bồn hoa trong tiểu khu sinh sống. 

lấy điện thoại và mở nhóm chat với các bạn học. 

Khám phá thêm

Khi Gió Nổi Lên

Nội thất phòng tắm

KHI GIÓ NỔI LÊN

Không lịch sử trò chuyện. 

tìm nhóm gia đình một nữa. 

[Có ai bố cháu ?]

Gửi

Điện thoại khôi phục tín hiệu. 

nhận một tin nhắn từ dì của ngay đó. 

[Cả gia đình chúng dự đám tang.] 

[Có ai mất ạ?]

[Một cô bé.] 

Ồ. 

Hình như là họ hàng xa. 

đến giao lộ và giơ điện thoại lên lắc nó. 

Điện thoại rung. 

Không sương mù, cũng đàn ông đang cầm trái tim xuất hiện. 

Tốt lắm. 

Có vẻ như trở về thực tại. 

thở phào nhẹ nhõm, gọi một chiếc xe taxi và về nhà. 

Người lái xe yêu cầu quét mã khai báo sức khỏe. 

Tỉ mỉ kiểm tra hai ngày.

Tốt lắm, thứ trở bình thường. 

Có lẽ nên gặp bác sĩ tâm lý, chắc mắc chứng cuồng loạn

[32.]

về nhà an và mở cửa

Không tờ giấy ghi chú nào tường cửa

yên tâm và bật đèn trong phòng khách. 

Lúc , bàn ăn, một túi đồ ăn tự động bung

Hả? 

Có gió

nhặt cái túi lên. 

rơi xuống. 

Chẳng lẽ là do bình tĩnh

Khi cầm chiếc túi lên thứ ba, chạm một bàn tay nhỏ bé ấm áp. 

Đó là bàn tay của một bé mũm mĩm, ấm áp. 

rút tay như một cú điện giật. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quy-tac-roi-truong-ngay-cuoi-tuan/chuong-7.html.]

Cậu bé với đôi mắt to đen láy chằm chằm: “Chị, chị ăn bàn ăn ?” 

[33.]

Cái gì! 

Từ khi nào một em trai thế

lúc , âm thanh vặn chìa khóa phát từ cửa chống trộm. 

Đáng c.h.ế.t, chẳng lẽ là thứ dơ bẩn lúc

thực sự bệnh , rõ ràng là ở nhà vẫn dính , tại khó khăn lắm mới thoát khỏi, đó trở về nhà mà vẫn nó quấn lấy

Chẳng lẽ chỉ vì suy nghĩ theo tiềm thức, nhà là nơi trú ẩn an

còn kịp mắng ngu xuẩn, cửa mở

Đó là bố

Phù… 

cũng coi như thể thở phào nhẹ nhõm. 

[34.]

Bố mang về một bức ảnh lớn màu đen trắng. 

Hình như nó là một bức ảnh của c.h.ế.t. 

Thật sự, tham gia một lễ tang mà thôi, còn đem di ảnh của về nhà? 

Ta đang phàn nàn vài câu, phát hiện , di ảnh hoá chính là

[35.]

“……Mẹ?”. kinh hoàng hét lên. 

Mẹ thấy

hỏi : “Sao ?” 

thể thấy

vẫn còn sống. 

c.h.ế.t. 

là ma! 

Lúc mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ bức ảnh hỏi: “Chuyện gì đang xảy ?” 

“Chuyện gì xảy ư? Đây là con.” 

“Con?”

, di ảnh của con.” 

con vẫn còn sống mà.” 

Mẹ với ý vị sâu xa, đó treo di ảnh ở nơi dễ thấy nhất trong phòng khách. 

đột nhiên nhớ , dì trong nhóm rằng, hôm nay họ tham dự đám tang của một cô bé. 

Chẳng lẽ cô bé chính là

Trong khoảnh khắc đó, căng thẳng sợ hãi, chỉ cảm thấy miệng khô khốc. 

Mẹ thấy đồ ăn gọi về bàn, mặt lập tức nổi lên tầng mây đen dày đặc: “Sao chị con kém cỏi như ? Chẳng với nó ? Không ăn đồ ăn mang về, đồ ăn nào lành mạnh gì. Trong tủ lạnh hết thức ăn ? Con cho em trai con ăn cái ư?” 

Em trai nào? 

Tại em trai? 

đồng ý chăm em trai từ khi nào? 

hỏi: “Mẹ tham dự đám tang của ai?” 

“Của con ư?”. 

, của con.” 

Mẹ một cách hợp lý: “Con là một phụ nữ, cũng là một chị, hy sinh cho gia đình.

Những phụ nữ trong gia đình chúng , bao đời nay đều hy sinh cả. Con và dì của con , ai hy sinh tất cả thứ cho gia đình

Sớm muộn gì con cũng . Chúng thương con nên chuẩn tang lễ cho con. Đây là sự ghi nhận của cả gia đình dành cho con”. 

Loading...