Ngu Quý nhân tính tình vốn nóng nảy, thấy Tam Hoàng t.ử chần chừ, bực đập mạnh một cái lên đầu nó:
"Lề mề cái gì, mau qua xin !"
"Lễ nghĩa liêm sỉ mà bổn cung dạy con, đều ch//ó ăn hết hả?"
Lúc ngơ ngác.
Ngu Quý nhân… chẳng lẽ đến gây chuyện?
Tam Hoàng t.ử mếu máo, lắp bắp mở miệng: "Ngũ… Ngũ … xin …"
Phúc An thò đầu từ lưng , đôi mắt tròn xoe nheo , khẽ đáp: "Không ."
Ngu Quý nhân thấy thì hài lòng gật đầu.
Sau đó, nàng sang chằm chằm.
Không hiểu , ánh mắt thấy chột .
Nàng cứ thế im lặng thật lâu, bỗng thở dài một .
"Tạ tỷ tỷ chọn , nhất định là lý do của tỷ ."
"Quý phi nương nương, đừng khiến tỷ thất vọng."
Nói xong, nàng kéo Tam Hoàng t.ử xoay rời .
Ta theo bóng lưng nàng , vô thức chìm trầm tư.
Ta và Tạ Thư Nhiên cùng tiến cung một ngày.
Con nàng, đúng là một kẻ lương thiện đến mức ng//u ng//ốc.
Có một cung nữ lén lút bán đồ trong cung bắt, quỳ xuống cầu xin nàng, bịa chuyện rằng cha bệnh nặng, đường cùng mới .
Rõ ràng là một lời dối vụng về, mà Tạ Thư Nhiên tin thật.
Nàng còn lấy bạc riêng của để bù đắp thiếu hụt cho cung nữ .
Thế nhưng kết cục thì ?
Cung nữ đó các phi tần khác mua chuộc, trở mặt c//ắn , vu oan chính Tạ Thư Nhiên sai bảo nàng .
Ta mãi mãi quên ánh mắt của nàng khi .
Hoảng loạn, đau lòng, nhưng tuyệt nhiên chút hối hận nào.
Sau đó, nàng xử lý kẻ phản bội .
Rút lưỡi, lột xương, m//áu nhuộm đỏ bậc thềm dài cổng cung.
Danh tiếng "độc phụ" của từ đó mà vang xa.
Hôm đó, Tạ Thư Nhiên tìm đến , bắt gặp cảnh dứt khoát vung d.a.o, một nhát đ.â.m thẳng tim cung nữ .
M//áu b.ắ.n tung tóe lên mặt .
Lẽ hoảng hốt khi để nàng chứng kiến cảnh tượng thê t.h.ả.m . hiểu vì , cong môi, khiêu khích nở một nụ với nàng .
Tạ Thư Nhiên với đôi mắt trong veo, chỉ lặng .
Nàng : "Ôn Cẩn, ngươi cần ."
Ta vẫn luôn nghĩ, nàng đang trách độc ác.
Mãi đến nhiều năm mới hiểu.
Nàng rằng: "Ôn Cẩn, ngươi cần vì mà hủy hoại danh tiếng của chính như ."
Tạ Thư Nhiên, ghét nhất cái dáng vẻ tự cho là hiểu của ngươi.
Tạ Thư Nhiên, ghét ngươi nhất.
Ta ghét, ghét, ghét ngươi nhất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quy-phi-doc-ac-day-ke-nu/chuong-4.html.]
Ta sẽ nuôi dạy con gái của ngươi, khiến nó trở thành một "độc phụ" giống .
Ta khiến ngươi hối hận… hối hận… hối hận vì quen một kẻ như …
Ngày hôm , khi Phúc An tan học ở cung học, chính đích đến đón con bé.
Đôi mắt to tròn của con bé lấp lánh vui sướng khi thấy .
"Uyển nương nương…"
Lần tránh né nữa, mà nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Phúc An.
"Phúc An, ai dám bắt nạt con, bổn cung sẽ con bắt nạt ."
Ba trăm cấm quân vây kín cung học, chừa một kẽ hở.
Không thể trách ngang ngược, ai bảo ca ca của là thống lĩnh cấm quân chứ?
Lão học sĩ trong cung học run run chỉ tay , đến mức thở nổi.
Ta cũng chẳng bận tâm, chỉ tùy ý phất tay.
"Tiên sinh tuổi tác cao, mau dìu về nghỉ ngơi ."
Sau đó, về phía Tam hoàng t.ử đang co rúm trong góc, vẫy tay gọi.
"Hoằng Chương ngoan nào…"
"Nói cho bổn cung , là những ai bắt nạt Ngũ của con?"
Tiểu mập mạp Tam hoàng t.ử cũng khá điều.
Bàn tay mũm mĩm nhanh ch.óng chỉ mấy đứa trẻ.
Ta lướt mắt qua, là mấy tiểu oa nhi, cũng chẳng nhớ nổi là con cái nhà ai.
thiên hạ , ngoại trừ Thái hậu, ai là Ôn Cẩn dám động .
Có điều, đối phó với lũ nhóc thì đ.á.n.h đ.ấ.m ch//ém giet gì cũng thật vô vị.
Mỗi đứa trẻ về đều vẽ một con rùa to tướng lên mặt.
Trên cổ còn đeo một tấm bảng.
Trên đó : [Ta là kẻ chuyên bắt nạt khác.]
Rùa là do chính tay Phúc An tỉ mỉ vẽ từng nét.
Chữ là do đích đề.
Sau , đêm hôm đó, cả hậu cung xôn xao kéo đến tẩm cung Hoàng hậu để ầm ĩ.
hiểu vì , khi rời khỏi tẩm cung của Hoàng hậu, các phi tần ăn ý mà ai đến tìm gây chuyện.
Mùng tám tháng là ngày Hoàng thượng theo lệ lật thẻ bài của .
Người lúc nào cũng chú trọng đến chuyện mưa móc rải đều, bao giờ quá mức sủng ái một phi tần nào.
Các phi tần trong cung cũng ít ai oán trách.
Mấy ngày gặp, Hoàng thượng vẫn cái bộ dạng chet lặng , cả ngày mặt lạnh như thể ai cắm sừng .
Khi bước viện của , thấy Phúc An thì sững một chút.
Có vẻ nghĩ thật lâu mới nhớ là một đứa con gái như .
"Đây là… Phúc An?"
Phúc An ngoan ngoãn hành lễ với , đó cẩn thận lui một bước, trốn lưng .
Hoàng thượng nhíu mày, vui : "Rụt rè nhút nhát như thế, thể thống gì?"
Ta nhẹ nhàng vỗ lưng Phúc An, trấn an con bé.
Hoàng thượng từng là một cha .
Hắn quan tâm việc học của các hoàng t.ử, thậm chí còn chẳng nhớ nổi bao nhiêu đứa con.