Quý Ngài Sát Nhân Biến Thái - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:55:00
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạn bịt c.h.ặ.t miệng, nước mắt tuôn rơi. Hóa … đêm đó "chạy bộ" về là vì chuyện . Tại giống bạn như đúc? Tại bạn trai dịu dàng là một ác quỷ?

“Ai đó?!” Anh đầu , gương mặt vẫn tuấn tú nhưng đầy sự tàn nhẫn và lạnh lùng.

Vì quá sợ hãi, bạn ngã bệt xuống đất, tiếng động vang lên giữa gian tĩnh mịch. Anh cầm con d.a.o dính m.á.u tiến về phía bạn. Bạn cuộn tròn , dám thở. Anh ngay mặt bạn, đôi giày da sáng loáng chỉ cách bạn vài gang tay.

Anh khẽ , một nụ khiến tim bạn như ngừng đập. “Anh nhớ mùi hương hoa nhài là mùi em thích nhất.”

Anh phát hiện . Bàn tay ấm áp của vuốt ve đỉnh đầu bạn, xổm xuống, đôi mắt trở nên dịu dàng đầy ý : “Ở đây tối lắm, thích hợp cho công chúa nhỏ của .”

Anh kéo bạn một cái ôm lạnh lẽo. “Ban đêm lạnh lắm, dễ ốm. Lát nữa đưa em về nhé.”

Bạn dám vùng vẫy, trân trối con d.a.o tay . Anh hôn lên tóc bạn: “Nghỉ ngơi một lát , ngoan nhé.” Một cảm giác ấm áp bao trùm, và bạn chìm bóng tối.

Khi tỉnh , bạn đang ở giường nhà . Anh bưng nước , dáng vẻ lo lắng nhưng đầy sự xâm lược: “Em tỉnh ? Có chỗ nào khỏe ?”

Bạn lùi phía cuối giường, cố giữ bình tĩnh: “ , về ?”

Anh : “Chưa . Nằm giường ? Anh đang hưng phấn khi thấy em ở đây đấy. Anh đang cố kiềm chế, nhưng đây mới là , em học cách chấp nhận thôi.”

Bạn run rẩy: “Thả , coi như chuyện gì xảy , chúng vẫn bạn mà?”

“Làm bạn ? Lời dối thật tệ.” Anh trào phúng. “Anh cần bạn, chỉ trái tim em, đôi mắt em mãi mãi chỉ thấy .”

“Buông !” Bạn bật vì sợ hãi.

Anh đột nhiên mất kiểm soát, hét lên: “Tại em sợ ? Anh yêu em đến thế cơ mà! Vì em mà xuống địa ngục, tại chúng thể bên mãi mãi? Anh em sống, yêu em mà…”

Anh đưa cho bạn một khung ảnh: “Đáp án ở đây, trai ngoài cùng bên hàng cuối cùng.”

Bạn tấm ảnh kỷ yếu cấp ba. Chàng trai đó… giống đến bảy phần.

“Không thể nào! Nếu là bạn học, thể nhớ !”

Anh vuốt ve mặt bạn, ánh mắt bi thương: “ thế, em tất nhiên nhớ, vì cứ cách một thời gian em sẽ quên sạch.”

“Anh dối! Chuyện tiểu học còn nhớ, quên ?”

“Vì là một tội nhân, tay đầy m.á.u. Đây là sự trừng phạt của ông trời.” Anh thẳng mắt bạn: “Em nhớ gì về năm lớp 11 ?”

Câu hỏi như một lời nguyền, vì bạn thực sự nhớ gì về năm đó cả. Sau một vụ t.a.i n.ạ.n xe máy hồi lớp 10, khi tỉnh dậy bạn là học sinh lớp 12.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quy-ngai-sat-nhan-bien-thai/chuong-14.html.]

“Em nhớ vì năm đó, em c.h.ế.t .”

Câu như sét đ.á.n.h ngang tai. “Cảm thấy khó tin ? Anh cũng từng tin, cho đến khi g.i.ế.c cô gái đầu tiên cùng ngày tháng năm sinh với em, và vết sẹo của em bắt đầu lành .”

“Anh đào em lên tang lễ. Những lời thầy cúng là thật. Chỉ cần g.i.ế.c những "vật thế" mà thế giới tạo để thế chỗ em, thì em sẽ sống tiếp. Mọi sẽ quên vụ t.a.i n.ạ.n đó, em sẽ sống như từng chuyện gì… thế là đủ .”

“Anh g.i.ế.c để đổi mạng cho ? Anh là đồ điên!”

“Thế giới g.i.ế.c em, nên nó tạo những kẻ giống em để thế. em c.h.ế.t thì ? Nên g.i.ế.c hết bọn họ, để em là duy nhất, để em sống!”

Ánh mắt điên cuồng và tình yêu bệnh hoạn của khiến bạn tê liệt.

Những ký ức vụn vỡ bắt đầu ùa về:

“Bạn học ơi, đây ?”

“Để bê sách giúp nhé.”

là Diệp Thanh, còn ?”

Bạn siết c.h.ặ.t ga giường, thì thầm: “Chúng sẽ thôi, sẽ ở bên , nữa.”

Diệp Thanh vỡ òa trong hạnh phúc, ôm c.h.ặ.t lấy bạn, hít hà mùi hương tóc và : “Cảm ơn em.”

Bạn dối. Vì ba tháng đó, bạn tự sát, chỉ để một lá thư:

Gửi gọi là gì: nhớ tất cả , cái đêm cho xem ảnh. Anh nhạy cảm đến đáng sợ, chắc cũng sẽ .

yêu , thật đấy. Năm lớp 11 đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của . thể sống bằng sinh mạng của khác . Mỗi giây thở đều là đ.á.n.h đổi bằng m.á.u của khác. sống trong dằn vặt và những cơn ác mộng kinh hoàng. Tha thứ cho sự ích kỷ của , thôi.

Hy vọng đừng điều sai trái nữa. Nếu kiếp , sẽ sống thật để yêu một cách trọn vẹn, chút hối .

Khi Diệp Thanh lá thư , bạn im lìm trong bồn tắm. Anh bình tĩnh đến đáng sợ, vì đoán , nhưng nỗi đau vẫn khiến thở nổi.

Trong ký ức, cô bé mặc đồng phục cột tóc đuôi ngựa mỉm với : “Diệp Thanh, mai tớ chờ ở bến xe buýt nhé, đến muộn đấy!”

hôm đó, thứ chờ chỉ là một vũng m.á.u tươi. Đó là cơn ác mộng vĩnh cửu của . Anh điên cuồng tìm cách để bạn sống , chấp nhận tội để bạn về. Dù bạn quên bao nhiêu , vẫn sẽ tiếp cận bạn nữa, yêu bạn một cách bệnh hoạn…

Anh dòng chữ “Em yêu giấy, vuốt ve thật lâu nuốt chửng nó bụng, như thể thì bạn vẫn đang ở bên .

Bạn c.h.ế.t , sống còn ý nghĩa gì ?

HẾT.

Loading...