Quang Âm Chi Ngoại - Chương 283: Cô bé ngốc. (2)

Cập nhật lúc: 2025-03-14 19:30:36
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tam trưởng lão cúi đầu nhìn xuống Đinh Tiêu Hải, kẻ từ trước đến nay luôn được tôn xưng là đệ nhất nhân dưới núi, trong mắt hiện lên tia tán thưởng.

Lão ngưỡng mộ những đệ tử dám liều mình vì vinh quang của tông môn. Tuy vậy, ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ, lão chẳng có ý định ban ân gì cho đối phương cả. Hơn nữa, Đinh Tiêu Hải cảm tạ là cảm tạ tông môn, chứ không phải cảm tạ cá nhân lão.

Đứng từ góc độ tông môn mà nói, loại đệ tử như vậy rất đáng khen, bởi vì khao khát giành được vị trí đứng đầu mà quyết tâm g.i.ế.t địch đến cùng.

Nhưng xét về phương diện cá nhân, lão lại cảm thấy Đinh Tiêu Hải quá cố chấp, quá xem trọng danh tiếng, sẵn sàng từ bỏ cơ hội thu được lợi ích hiếm có chỉ để giữ lấy hư danh. Loại người như vậy rất khó sống lâu trong thời loạn.

Mà đã không sống lâu thì mọi ân huệ đều chẳng có ý nghĩa gì. Huống hồ, ở thời loạn, kẻ thông minh phải biết che giấu bản thân, âm thầm tích lũy sức mạnh. Kẻ quá phô trương thường có kết cục rất bi thảm.

Chính vì điều đó, tam trưởng lão càng thêm đánh giá cao tiểu tử tên Từ Thanh kia. Kẻ đó chẳng kèn chẳng trống, vậy mà lúc này đã âm thầm tiến đến ngưỡng cửa đột phá.

Lúc này, khi giọng nói đầy kích động của Đinh Tiêu Hải vang lên, đám đệ tử xung quanh, ai nấy túi căng phồng, đều nhiệt tình hùa theo chúc mừng.

“Chúc mừng Đinh sư huynh!”

“Chúc mừng Đinh sư huynh!!”

Giữa đám đông, Từ Thanh nghe thấy giọng đội trưởng vang lên. Bên cạnh, tiểu mập cũng lớn tiếng hô chúc mừng, sau đó cúi đầu nói với Từ Thanh đầy cảm thán:

“Đinh sư huynh thật tốt bụng, một lòng chỉ lo g.i.ế.t địch, chẳng bao giờ tranh giành tài nguyên với chúng ta. Nếu tất cả đệ tử Thất Huyết Đồng đều như Đinh sư huynh thì tốt biết bao.”

Từ Thanh ngẩng đầu, nhìn về phía Đinh Tiêu Hải trên bầu trời, tâm tình bình thản.

Trong thế giới này, mỗi người đều có cách sống của riêng mình, có kẻ trọng lợi, có kẻ trọng danh, chẳng có gì là đúng hay sai tuyệt đối.

Mặc dù Đinh Tiêu Hải đã đạt đến ranh giới đột phá, chỉ cần tiến thêm một bước là có thể khoác lên mình tấm áo bào tím, nhưng rất có thể thân phận đệ tử hạch tâm chính là chấp niệm của y.

Từ Thanh không đánh giá gì thêm, nhưng hắn biết rõ bản thân mình không để tâm đến những thứ đó.

Điều hấp dẫn hắn ở Thất Huyết Đồng chỉ có lợi ích. Hắn khao khát đạt đến Trúc Cơ, một phần là để bản thân mạnh hơn, sống sót tốt hơn, phần khác là vì quyền lợi phân phối hằng tháng dành cho đệ tử Trúc Cơ khiến hắn thèm thuồng.

Ngoài ra, hắn không thích quá phô trương. Trừ khi lợi ích đủ lớn, nếu không, ẩn mình trong bóng tối sẽ an toàn hơn nhiều.

Sau khi tông môn ban thưởng Đinh Tiêu Hải, tam trưởng lão bước vào biển ánh sáng, kích hoạt truyền tống rời đi, đám đệ tử trên tế đàn cũng dần tản ra.

Từ Thanh lập tức rời khỏi nơi đó.

Dù hiện giờ đã kiệt sức tột độ, hắn vẫn không dám nán lại Thất Huyết Đồng quá lâu. Lợi ích hắn thu được lần này quá lớn, lớn đến mức nếu bị lộ ra sẽ khiến toàn bộ Thất Huyết Đồng phải chấn động.

Bởi vì… thứ đó chính là Mệnh Đăng, bảo vật đủ khiến các đại tông môn trên lục địa Vọng Cổ cũng phải đỏ mắt.

Vì thế, việc đầu tiên Từ Thanh làm là đến các cửa hàng ở cảng, đem toàn bộ những thứ lặt vặt mình thu được lần này bán sạch để đổi lấy linh thạch.

Tiếp đó, hắn bổ sung thêm một số phù bảo, rồi đến cửa hàng bán trận pháp, dùng điểm cống hiến khổng lồ tích lũy từ đại chiến mà không tiếc tiền mua liền năm bộ trận pháp phòng hộ.

Những trận pháp này đắt đỏ vô cùng, nhưng hiệu quả cũng cực kỳ mạnh mẽ. Bất kỳ bộ nào trong số đó khi kích hoạt đều có thể giúp đệ tử bên trong bảo trì an toàn trong thời gian dài trước đòn tấn công của kẻ có tu vi Trúc Cơ chưa đạt tới cảnh giới Huyền Diệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quang-am-chi-ngoai/chuong-283-co-be-ngoc-2.html.]

Chỉ cần linh thạch đủ nhiều, trận pháp có thể duy trì sức mạnh liên tục, thậm chí còn có một phần khả năng tự phục hồi.

Mà khi năm bộ trận pháp này vận hành cùng lúc, hiệu quả sẽ càng tốt hơn.

Năm bộ trận pháp này đã tiêu hao chín phần điểm cống hiến mà Từ Thanh vất vả tích lũy được qua đại chiến, nhưng hắn biết đó là khoản đầu tư xứng đáng.

Sau đó, hắn lại đến tiệm thuốc, mua một lượng lớn đan dược và độc thảo.

Làm xong những việc này, Từ Thanh cảm thấy bản thân đã chuẩn bị gần như đầy đủ, lúc này chỉ còn thiếu việc sửa chữa pháp chu.

"Xem thử việc sửa chữa pháp chu mất bao lâu, nếu trong vòng một ngày thì ta sẽ chờ, còn nếu quá lâu... thì không thể đợi thêm được nữa."

Từ Thanh nheo mắt, hắn muốn nhanh chóng đột phá Trúc Cơ.

Mệnh Đăng trong tay, chậm thêm một ngày đột phá Trúc Cơ thì thêm một ngày lo lắng bất an.

Hơn nữa, lần này hắn biết rõ bản thân không thể Trúc Cơ trong tông môn, bởi hắn không chắc liệu quá trình hòa nhập Mệnh Đăng khi Trúc Cơ có tạo ra d.a.o động khiến người ngoài nhận ra hay không.

Việc này quan trọng vô cùng, hắn không thể mạo hiểm.

Đặc biệt là khi ở đảo Câu Anh, hắn tận mắt chứng kiến một tu sĩ tộc Nhân Ngư gặp sự cố khi Trúc Cơ, dù với bối cảnh của Thất Huyết Đồng, loại sự cố này gần như không thể xảy ra.

Nhưng Từ Thanh vẫn không thể không đề phòng.

Giờ đây có Linh Tức Đăng làm chỗ dựa, Từ Thanh cảm thấy bản thân đã đủ tư cách để Trúc Cơ một mình bên ngoài, vì vậy hắn lập tức sải bước thật nhanh, thẳng hướng Vận Chuyển Ty tìm Trương Tam.

Lúc này trời đã xế chiều, trên đường đến Vận Chuyển Ty, Từ Thanh luôn giữ cảnh giác.

Thao Dang

Cùng lúc ấy, trong một quán trọ trên đường Bàn Tuyền, lão đầu đang ngồi trước mặt một con đại xà, nét mặt đầy xót xa, cẩn thận lau thuốc lên những vết thương trên thân rắn.

"Ngươi đấy... lại lén ta đi mua Hóa Hình Đan mà nuốt vào, thứ đó có thể tùy tiện dùng được sao? Ngươi còn chưa đến lúc hóa hình đâu, ăn vào thì cũng chỉ hóa hình được vài ngày mà thôi. Nếu ăn nhiều quá, cả đời này con đường tu hành của ngươi sẽ tiêu tan, ngươi có biết không hả?!"

"Với lại ngươi đúng là con rắn ngốc, ăn Hóa Hình Đan chỉ để tham gia đại tỷ thí của Đệ Thất Phong, ngươi không biết đại tỷ thí đó nguy hiểm lắm sao?"

Lão đầu vừa lau thuốc vừa giận dữ quở trách.

"Ngô ngô ngô, ngô ngô ngô..." Đại xà dường như rất vui vẻ, vặn vẹo cơ thể, thò đầu rắn ra trước mặt lão đầu mà đắc ý lên tiếng.

"Ngươi đừng có lừa ta, cái tên tiểu tử họ Từ kia đúng là nhắm vào mật rắn của ngươi đấy. Hửm? Ngươi tham gia đại tỷ thí sẽ không phải là để tìm hắn đấy chứ?!" Lão đầu trừng mắt.

"Ngô ngô ngô!" Đại xà không phục, gào lên mấy tiếng.

Lão đầu nhìn con đại xà trước mặt, hồi lâu mới thở dài một tiếng, giơ tay xoa đầu nó như một người phụ thân đang dạy bảo nữ nhi mình, giọng trầm xuống đầy thấm thía.

"Ngốc à, hắn nói mật rắn đắng... chẳng phải có nghĩa là hắn đã từng ăn mật rắn rồi sao? Hơn nữa nhất định không chỉ ăn một lần..."

Đại xà ngây ra, đứng ngẩn người tại chỗ, dần dần đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc.

Loading...