Quân Phục Và Váy Đính Hôn - 8
Cập nhật lúc: 2026-01-05 00:29:21
Lượt xem: 456
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
Cập nhật lúc: 2026-01-05 00:29:21
Lượt xem: 456
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
“Vãn Ninh, và ông nội đều về nước , lập tức tới đón em.”
Giọng Cố Yến Thần vang lên.
Lục Tranh siết chặt ngực :
“Vãn Ninh, em thể . Anh rối loạn cảm xúc, em yêu nhiều thế nào.”
“Chỉ cần em ở bên là … em sẽ cùng chữa bệnh mà…”
đẩy :
“Anh thất hứa với một trăm chuyện kết hôn, lừa một thôi.”
Bên ngoài biệt thự vang lên tiếng xe, Cố Yến Thần tới.
với vệ sĩ rằng Lục Tranh sắp , thuận lợi rời .
Ông cụ kéo tay :
“Về nước đúng lúc đăng ký kết hôn, tức c.h.ế.t tên tiền nhiệm của cháu!”
nhịn :
“Được thôi.”
Cố Yến Thần ho khẽ một tiếng:
“Cách tám giờ sáng mai còn mười tiếng lẻ ba phút.”
Sáng sớm hôm , cửa cục dân chính, nhận điện thoại của tham mưu:
“Lục thủ trưởng chịu điều trị, sốt cao nguy kịch ! Vãn Ninh, xin chị tới một !”
“Tình trạng của liên quan đến .”
xong liền cúp máy, chặn luôn bọn họ.
Cầm giấy đăng ký kết hôn trong tay, Cố Yến Thần nâng niu cất kỹ:
“Hôn lễ tổ chức trong nước ở nước ngoài?”
“Cả hai.”
gật đầu.
Bước khỏi cục dân chính, trời bắt đầu đổ mưa.
Một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên, Lục Tranh mặc đồ bệnh nhân, ướt sũng, sắc mặt trắng bệch.
Anh nắm lấy cổ tay :
“Vãn Ninh, theo , chúng vẫn thể bắt đầu .”
“Anh điên ? Buông .”
dùng sức hất tay.
Một chiếc xe dừng mặt chúng , Cố Yến Thần thò đầu , sắc mặt lạnh lẽo:
“Lục Tranh, định đưa vợ mới cưới của ?”
“Cả đời cô chỉ thể là phụ nữ của !”
Lục Tranh lạnh.
Cố Yến Thần xuống xe, che ô cho , lấy giấy đăng ký kết hôn :
“Vãn Ninh, chúng kết hôn diễn kịch chứ?”
“Tất nhiên .”
khẳng định,
“Trên từng tấc đều nhuốm mùi của Cố Yến Thần, là chồng hợp pháp của .”
Lồng n.g.ự.c Lục Tranh phập phồng dữ dội, đôi mắt đỏ đến như sắp bốc cháy.
“Lần còn phát điên, sẽ báo cảnh sát.”
bỏ câu đó, cùng Cố Yến Thần lên xe.
Về đến nhà, Lục gọi điện tới, giọng nghẹn ngào:
“Vãn Ninh, bác cầu xin cháu tới bệnh viện xem Lục Tranh một . Nó nguy kịch mà chịu điều trị, chỉ lời cháu.”
Nghĩ đến ơn dưỡng d.ụ.c, cuối cùng vẫn tới.
Lục Tranh thấy liền vùng dậy nắm lấy tay :
“Vãn Ninh, em tới !”
“Anh phát điên, sẽ ở đây.”
Ánh mắt lạnh nhạt.
Có ở đó, bắt đầu phối hợp điều trị.
Khi sạch và khâu vết thương, đau đến mồ hôi đầm đìa, nhưng chỉ cần thấy , liền bất động.
Mẹ Lục hỏi:
“Sau cháu còn với A Tranh ?”
“Không. Cháu kết hôn .”
Sau khi Lục Tranh hồi phục xuất viện, ngày nào cũng nghĩ cách “tình cờ” gặp , nhưng còn phát điên nữa, dường như chỉ cần thấy là đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-phuc-va-vay-dinh-hon/8.html.]
Trước ngày cưới một hôm, Cố Yến Thần về nhà:
“Hôn lễ chuẩn xong, ngày mai em nhất định là cô dâu xinh nhất.”
, hôn nhẹ lên một cái:
“Ngày mai nhớ đến đón em đúng giờ.”
Ngoài cửa bóng lay động, Lục Tranh xuất hiện:
“Em vẫn kết hôn.”
“ kết hôn , chỉ là tổ chức bù hôn lễ.”
bình thản .
Anh đỏ mắt thật lâu, đột nhiên kéo lao giữa đường lớn, định đ.â.m xe quân sự.
Trong khoảnh khắc sinh tử, đầu óc trống rỗng.
________________________________________
Chương 10
Hoàn hồn , phát hiện hề hấn gì, còn Lục Tranh cách đó xa, máu từ chân tuôn ngừng.
“Vãn Ninh, nỡ để em thương… xin …”
Giọng khàn đặc.
Kết quả kiểm tra ở bệnh viện là gãy nát hai chân, cần phục hồi ít nhất ba năm.
tát hai cái, gọi cảnh sát :
“Trước đó , còn phát điên thì sẽ báo cảnh sát.”
Bố Lục tức đến mức ngừng điều trị, nhưng cuối cùng vẫn mềm lòng.
“Sau gặp nữa, cũng sẽ .”
,
“Hãy sống cho , hai bác oán trách.”
Khi kéo Cố Yến Thần rời , ôm chặt lấy :
“Đừng sợ, cuộc sống của chúng sẽ khác. Anh thích em nhiều năm , còn lâu hơn Lục Tranh. Em nợ điều gì, cũng cần trả giá.”
Hôn lễ tổ chức đúng hẹn.
mặc váy cưới bước về phía Cố Yến Thần, ngờ bố Lục và Lục Tranh cũng tới.
Lục Tranh xe lăn, ánh mắt sâu thẳm , nhưng từ đầu đến cuối hề gây chuyện.
Sau nghi thức, Cố Yến Thần gửi tin nhắn trong thư phòng.
ghé qua , là tin nhắn của Lục Tranh:
“Lúc Tô Vãn Ninh mười tám tuổi nhận nhiều thư tỏ tình, chỉ là một trong đó. Cô còn bảo xé .”
“Hai sẽ lâu bền, chờ ngày cô thất vọng về bên .”
Cố Yến Thần trả lời:
“Cảm ơn quan tâm, vĩnh viễn đợi .”
“Từ khi nào thích em?”
hỏi tiếp.
Ánh mắt cong lên:
“Mười tám tuổi, buổi biểu diễn văn nghệ, em thương, là đưa em tới phòng y tế băng bó.”
cố nhớ , lúc đó bận chăm sóc Lục Tranh thời kỳ nổi loạn, ấn tượng.
kiễng chân hôn một cái:
“Đêm tân hôn mà còn bận tâm mấy chuyện nhỏ , bằng để em bù đắp cho .”
Tai đỏ lên, lập tức đồng ý:
“Muốn gì?”
ghé sát tai , thấp giọng trêu chọc một câu.
……
Đêm khuya tĩnh mịch, kiệt sức đẩy đàn ông :
“Em sai , dám nữa…”
Giọng Cố Yến Thần trầm khàn:
“ vẫn còn nhiều lắm, em hứa với .”
nước mắt, âm thầm thề rằng nhất định bừa nữa.
Lại một nữa lật đè xuống, trong phòng chỉ còn tiếng thở gấp gáp.
Đêm…
Vẫn còn dài.
HẾT
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.