Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 470

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:31:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vậy bây giờ kết quả xét nghiệm , thể kê thu-ốc cho ?"

 

Trước khi , Diệp Oanh quên nhu cầu dùng thu-ốc của , theo tần suất tái phát gần đây cô thấy vẫn nên chuẩn sẵn một ít thu-ốc thì hơn.

 

“Được."

 

Bác sĩ Viên kê cho cô một tờ phiếu lĩnh thu-ốc.

 

Diệp Oanh cầm tờ phiếu lĩnh thu-ốc và báo cáo xét nghiệm đến cửa sổ lĩnh thu-ốc, lấy khá nhiều thu-ốc.

 

Lúc , bỗng nhiên đ-âm sầm một , thu-ốc tay hai rơi đầy đất, Diệp Oanh vội vàng cúi xuống nhặt.

 

“Diệp Oanh?

 

Sao cô mua nhiều thu-ốc ?"

 

Trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nữ quen thuộc, ngay đó đối phương cũng cúi xuống nhặt thu-ốc của .

 

Triệu Đình?

 

Sao cô ở đây?

 

Diệp Oanh thắc mắc ngẩng đầu đối phương, quả nhiên là Triệu Đình.

 

Mà thu-ốc tay cô cầm....

 

Không ngoài dự đoán, cô vẫn từ bỏ ý định con.

 

Nhận thấy Diệp Oanh đang thu-ốc tay , Triệu Đình nhanh ch.óng cho thu-ốc đó túi.

 

Thấy hành động giấu đầu hở đuôi của Triệu Đình, Diệp Oanh nhướng mày:

 

“Triệu Đình cô vẫn từ bỏ ý định nhỉ, uống thu-ốc lâu như tác dụng ?"

 

Triệu Đình hậm hực liếc Diệp Oanh một cái, vẻ mặt ngượng ngùng :

 

“Liên quan quái gì đến cô.

 

Cô lo cho bản ."

 

Diệp Oanh:

 

“Tâm sự.”

 

Diệp Oanh đôi co với Triệu Đình ở đây, cúi đầu nhặt thu-ốc của .

 

Trong đó một hộp thu-ốc rơi xuống cạnh chân Triệu Đình, Triệu Đình tưởng là của bèn nhặt lên xem thử.

 

Nhìn rõ dòng chữ hộp, Triệu Đình lên, “Viên nén Nitroglycerin...?

 

Cái là cái gì ?"

 

định kỹ hơn một chút thì Diệp Oanh giật .

 

Diệp Oanh cho thu-ốc túi, bắt chước dáng vẻ của Triệu Đình với cô :

 

“Lo cho bản !"

 

Mắng xong thấy sướng rơn, Diệp Oanh bỏ , để Triệu Đình với vẻ mặt đầy bực bội.

 

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Diệp Oanh bắt đầu một nỗi tâm sự luôn quẩn quanh trong lòng.

 

Cô vẫn quyết định nên mở lời với Kỷ Liên Tề như thế nào.

 

Mặc dù cô khi mắc bệnh tim sẽ vì thế mà rời bỏ , nhưng cô vẫn đợi đến khi tới bệnh viện lớn khám nữa mới quyết định nên thành thật với .

 

Nếu bệnh thực sự nghiêm trọng, thậm chí nghiêm trọng đến mức nguy hiểm đến tính mạng thì... nhiều quyết định đó e là đều lật hết.

 

Ví dụ như đám cưới, ví dụ như... việc con.

 

Sau khi về nhà, Diệp Oanh bê một chiếc ghế , nắng suốt cả ngày trời.

 

Ngay cả khi ngang qua chào hỏi cô cũng , buồn để ý.

 

Lý Lan Tâm thấy cô ngẩn ngơ chằm chằm một chỗ nào đó phát ngốc, gọi mấy tiếng cũng phản ứng, nhịn nhỏ giọng mắng một câu ' kỳ quái'.

 

Diệp Oanh đang gọi .

 

Mãi cho đến khi Kỷ Liên Tề từ doanh trại trở về, thấy Diệp Oanh đang ghế thẫn thờ bèn nhẹ nhàng bước tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-470.html.]

 

“Diệp Oanh."

 

Không phản ứng.

 

Kỷ Liên Tề nhíu mày, khẽ gọi một tiếng nữa.

 

Đối phương vẫn bất kỳ phản ứng nào, đôi mắt vẫn trong tình trạng bất kỳ tiêu cự nào.

 

Kỷ Liên Tề nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày sắc lẹm, cuối cùng cũng phát hiện Diệp Oanh , giơ tay sờ đầu cô:

 

“Diệp Oanh?

 

Em thế?"

 

Diệp Oanh lúc mới hồn , ngẩng mắt Kỷ Liên Tề với thần sắc đầy lo lắng.

 

“Không, gì, nãy em chỉ là nghĩ ngợi m-ông lung quá thôi."

 

Cô gượng với , giả vờ thoải mái :

 

“Anh về , hóa đến giờ ."

 

Nói Diệp Oanh trời, trời bắt đầu tối .

 

Bỗng nhiên nhớ nấu cơm, cô vội vàng vỗ đùi bật dậy từ ghế:

 

“Ch-ết !

 

Vẫn nấu cơm nữa, bữa tối hôm nay chắc muộn một chút !"

 

Kỷ Liên Tề giữ Diệp Oanh đang định chạy nấu cơm , “Để nấu cho, em cứ nhà nghỉ ngơi là ."

 

“Không cần , để em nấu cho."

 

“Để ."

 

“...."

 

Hai ở đây đùn đẩy mất mấy phút, cuối cùng Diệp Oanh thắng nổi Kỷ Liên Tề bèn mỉm thỏa hiệp:

 

“Vậy , nấu , em ở bên cạnh phụ giúp một tay!"

 

Kỷ Liên Tề gật đầu, bèn lấy rau .

 

Diệp Oanh ở bên cạnh giúp rửa rau thái rau, Kỷ Liên Tề thì đóng vai trò là “ cầm chảo".

 

Còn thiếu món cuối cùng là ngồng tỏi xào trứng, Diệp Oanh bên cạnh nghỉ ngơi chờ đợi.

 

Chợt thấy thằng bé Tiểu Thiên đang từ một tòa nhà đơn nguyên khác xuống, tay cầm cái gì đó rõ, bọc trong một cái túi màu đen, đang vắt chân lên cổ chạy về phía cổng đại viện quân khu.

 

Diệp Oanh nhíu mày, do dự vài giây rón rén theo phía .

 

Chẳng hiểu cô cứ thấy thằng bé Tiểu Thiên vấn đề, mấy cô đều bắt gặp , cảm giác cứ kỳ kỳ đó.

 

Sau khi Tiểu Thiên khỏi đại viện, về phía bên một đoạn ngắn.

 

Diệp Oanh sợ nhóc phát hiện nên dám theo quá sát, cứ theo phía xa gần.

 

Nhìn thấy Tiểu Thiên một bãi đất hoang.

 

Diệp Oanh sững một chút, liều theo, cô xem xem thằng nhóc thối dạo gần đây rốt cuộc là đang giở trò gì.

 

Đợi cô đuổi tới nơi thì Tiểu Thiên từ bãi đất hoang đó , cô nghiêng , núp một cột điện.

 

Tiểu Thiên thấy cô, khi rời khỏi bãi đất hoang đó liền vắt chân lên cổ chạy loăng quăng về nhà.

 

Diệp Oanh nấp cột điện thấy kỳ lạ, định bãi đất hoang đó xem thử xem phát hiện thì bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân cô sợ hãi vội vàng rụt .

 

Người tới dường như giẫm lên đám cỏ dại đó, thỉnh thoảng phát tiếng sột soạt.

 

Mất một lúc lâu tiếng động mới ngừng hẳn.

 

Diệp Oanh ló đầu thì gì còn ai nữa, ngay cả bóng ma cũng thấy!

 

Cô đ-ánh bạo bãi đất hoang đó xem xét, chẳng thấy gì đặc biệt cả.

 

Lần phát hiện gì đặc biệt, Diệp Oanh cũng nán lâu, vội vã chạy về.

 

 

Loading...