“Ăn cơm xong, Diệp Oanh liền vội vàng tranh phần dọn dẹp bát đũa mang rửa, buổi tối còn tiết mục quan trọng đây!”
Mặc dù lúc đầu Kỷ Liên Tề nhất quyết đòi rửa bát nhưng cuối cùng vẫn thắng nổi Diệp Oanh.
Diệp Oanh rửa bát xong thì thấy Tú Liên đợi ở cửa .
Cô cất bát đũa xong liền vội vàng kéo Tú Liên cùng phòng Tôn Lâm.
Tôn Lâm thấy hai họ, suýt chút nữa bật .
“Sao thế em gái, nữa ?”
Diệp Oanh vội vàng đưa qua một tờ khăn giấy.
Tôn Lâm đầy vẻ lo lắng:
“ em vẫn thấy sợ quá, lát nữa ngộ nhỡ thật sự, thật sự……”
“Đừng sợ.”
Tú Liên dịu dàng an ủi, “Lát nữa em gì thì cứ hết là .”
Một lúc , bên ngoài truyền đến giọng của Hác Vĩnh Cương.
Tú Liên cau mày lẩm bẩm:
“Cái nhà thế nhỉ?
Chẳng bàn bạc kỹ thời gian , tới sớm thế !”
Diệp Oanh còn kịp hỏi thì tiếng gõ cửa vang lên.
Tiếp đó, truyền đến giọng của Hác Vĩnh Cương:
“Đồng chí Tôn Lâm, cô ở bên trong ?
gọi Hồng Tinh tới để hai chuyện!”
Tôn Lâm thấy tên Ngụy Hồng Tinh là lập tức luống cuống cả lên, Diệp Oanh và Tú Liên đầy vẻ mất phương hướng.
Diệp Oanh an ủi vỗ vỗ tay Tôn Lâm, hình rạp xuống định chui gầm giường.
cô thật sự là b-éo quá!
Chiều cao của giường hạn, dẫn đến việc nửa chui nhưng cái m-ông thì kẹt ở bên ngoài.
Tú Liên ở bên cạnh mà sốt cả ruột, tới giúp đẩy mấy cái nhưng vẫn .
Trong tình thế cấp bách, Tôn Lâm kéo tủ quần áo :
“Hay là hai trốn trong !”
Tủ quần áo nhà Tôn Lâm khá lớn, tương đối trống, chứa hai họ chắc là vấn đề gì.
Diệp Oanh lập tức từ gầm giường bò , cùng Tú Liên chui tầng cùng của tủ quần áo.
“Tới đây.”
Đợi hai họ trốn kỹ, Tôn Lâm hít một mở cửa.
“Đoàn trưởng Hác.”
Hác Vĩnh Cương liếc trong phòng, tưởng Tú Liên và Diệp Oanh nên đẩy Ngụy Hồng Tinh đang rầu rĩ mặt mày trong.
“Cái đó……
Chuyện ly hôn hai cứ bàn bạc kỹ , đây!”
Ngụy Hồng Tinh phòng, dám Tôn Lâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-46.html.]
Hai im lặng đó lâu.
Diệp Oanh ở trong tủ đợi đến mức chút mất kiên nhẫn, đều đẩy một khe nhỏ xem tình hình thế nào , nhưng Tú Liên kịp thời ngăn .
Tuy nhiên Ngụy Hồng Tinh dù cũng tới là để giải quyết vấn đề, liền nghẹn giọng lên tiếng:
“Cái đó, Lâm Lâm, mấy ngày nữa chúng thủ tục ly hôn .”
Giọng Tôn Lâm run rẩy, đỏ hoe mắt:
“Anh Hồng Tinh, thật đấy ?”
Lại là một sự im lặng kéo dài.
Nửa ngày , Ngụy Hồng Tinh lạnh lùng “ừ” một tiếng.
Tôn Lâm mang theo tiếng nức nở hỏi:
“Tại ?
Chỉ vì em một đứa con ?”
Ngụy Hồng Tinh:
“……”
“Anh gì chứ!”
Cảm xúc của Tôn Lâm dần trở nên kích động, vô cùng tức giận sự im lặng của Ngụy Hồng Tinh.
“Coi, coi như là .”
Ánh mắt Ngụy Hồng Tinh đảo liên tục, chỉ là dám Tôn Lâm lấy một cái.
“Em thể đồng ý ly hôn.”
Tôn Lâm bỗng nhiên nới lỏng miệng, Ngụy Hồng Tinh trong khoảnh khắc đó cũng thở phào nhẹ nhõm theo.
giây tiếp theo Tôn Lâm chuyển giọng:
“ cho em một lý do thuyết phục, cái nãy em chấp nhận .
Kết hôn thì sinh con chẳng là chuyện hết sức bình thường ?”
“Hay là căn bản chẳng hề thích em?
Cho nên đến chạm cũng chẳng chạm em?”
Ngụy Hồng Tinh nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm:
“Lâm Lâm!
Em… em thật sự ?”
“Em !
Em sự thật!”
Ngụy Hồng Tinh cuối cùng cũng thẳng Tôn Lâm:
“Anh… xin em.”
“Hai chúng cùng lớn lên, bình thường em cũng thích chạy theo lưng , tình cảm đương nhiên cần bàn cãi.
Ba năm lúc hai nhà chúng vun , nghĩ bản cũng chẳng thích, mà cũng chẳng ghét em nên mới đồng ý.
mà……”
Diệp Oanh và Tú Liên trốn trong tủ quần áo, bao gồm cả Tôn Lâm, trái tim đều treo ngược lên tới tận cổ họng khoảnh khắc .