“Thầy Triệu ngẩn một lát, tuy hiểu hai phụ nữ mắt quan hệ gì nhưng rõ ràng thể cảm nhận khí đúng lắm.”
“Mau tới đây thầy Triệu.”
Lâm Nhiễm Nhiễm vẫy vẫy tay với thầy Triệu, “Đợi lát nữa kem tan hết, lỗ vốn thì cô đổ tội lên đầu đấy.”
Thầy Triệu vội vàng tới, từ bên trong tùy ý chọn lấy năm sáu cây kem.
“Tổng cộng bao nhiêu tiền?”
Thầy Triệu móc tiền từ trong túi , đầu với Lâm Nhiễm Nhiễm:
“Cô Lâm đừng động, để trả cho.”
“Hai hào mốt.”
Diệp Oanh .
“Cho cô ba hào, cần thối .”
Lâm Nhiễm Nhiễm cướp lời thầy Triệu, lấy ba hào tiền ném thẳng mặt Diệp Oanh.
Cứ như tiền to tát lắm bằng.
Cô từng mơ thấy ít giấc mơ lấy tiền đè ch-ết, chỉ điều ba hào tiền ... thật sự là chút quá sỉ nhục khác !
Thấy Diệp Oanh vẻ mặt đầy khó chịu, Lâm Nhiễm Nhiễm tươi rói :
“Cho cô thêm một hào đấy, cứ nhận lấy , ngày nắng nóng kiếm chút tiền vất vả dễ dàng gì .”
Ngừng một chút, Diệp Oanh giận mà :
“Nếu cô Lâm lòng như , là giúp mua thêm ít nữa , để về nghỉ sớm trong cái ngày nóng bức .”
Sắc mặt Lâm Nhiễm Nhiễm cứng đờ, vội vàng phản bác:
“Diệp Oanh, khi cô hỏi câu cô thể động não một chút hả.
dựa cái gì mà mua giúp cô chứ?”
“Không mua giúp thì cô cất kỹ ba hào .
Khinh thường ai chứ, cứ ngỡ cô dùng tiền lớn cỡ nào để ném cơ đấy.”
Diệp Oanh ném trả nguyên xi ba hào tiền mặt Lâm Nhiễm Nhiễm.
“Cô...”
Lâm Nhiễm Nhiễm mặt xanh mét, vội vàng cúi xuống nhặt.
Thầy Triệu ở bên cạnh sớm ngây , vội vàng lấy năm hào nhét tay Diệp Oanh.
“Chị , chị cứ cầm lấy tiền , bán xong sớm thì về nghỉ ngơi nhé!”
Diệp Oanh sững , cuống quýt lục túi, tìm tiền thối cho thầy Triệu.
Thầy Triệu trông vẻ là bụng, nhưng cô kiếm tiền chứ khác thương hại bố thí!
Lục lọi mãi mới gom đủ hai hào chín xu tiền thối, nhưng lập tức thấy Lâm Nhiễm Nhiễm giọng mỉa mai:
“Thầy Triệu lòng cho cô thêm ba hào, cô cứ lén mà vui , đừng ở đây mà cứng mồm nữa.”
Thầy Triệu theo bản năng nhíu mày, hiểu nổi tại rõ ràng là một chuyện mà qua miệng Lâm Nhiễm Nhiễm biến chất như .
“Cô Lâm, chúng mau thôi, các giáo viên khác đang đợi chúng thảo luận phương án giảng dạy đấy.”
Lâm Nhiễm Nhiễm vô cùng khó chịu lườm Diệp Oanh một cái, xoay theo thầy Triệu, cho Diệp Oanh cơ hội phản kích.
Thấy xa, Diệp Oanh thầm ghi nhớ tên ngôi trường trong lòng, đó cất hai hào chín xu tiền lẻ túi quần, đậy nắp thùng xốp rời khỏi trường học.
Trong thùng xốp ít nhất còn mười mấy cây kem, vì gặp Lâm Nhiễm Nhiễm mà tâm trạng cả đều .
Cho nên Diệp Oanh quyết định đạp xe ngược về phía đại viện, bán.
Bán bao nhiêu bấy nhiêu, bán hết thì chia cho khác ăn.
Dù chuyện cô ngoài bán kem sớm muộn gì cũng giấu nổi nữa .
Về đến đại viện, Diệp Oanh lấy kem chia cho lũ trẻ đang chơi trong sân ăn, duy chỉ cho Tiểu Thiên.
Tiểu Thiên thấy, vẻ mặt đầy khao khát chằm chằm chiếc thùng xốp màu trắng xe đạp.
Diệp Oanh coi như thấy, từ từ đẩy xe tòa nhà đơn nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-43.html.]
Cô dừng xe mới phát hiện Tiểu Thiên cứ chằm chằm theo đuôi xe, theo suốt cả đoạn đường.
“Nhóc gì mà cứ theo mãi thế?”
Diệp Oanh khó chịu .
Mặc dù đứa trẻ tối hôm đó xin nhưng cô vẫn ấn tượng gì với đứa trẻ nghịch ngợm .
“Tại cô cho kem mà cho cháu.”
Tiểu Thiên bĩu môi, phục hỏi.
Diệp Oanh thẳng thừng đáp :
“Bởi vì ghét nhóc đấy, bộ nhóc ?”
“Cô....”
Tiểu Thiên bỗng nhiên đỏ hoe mắt:
“Oa oa oa, !
Cô cho bọn họ thì cũng cho cháu!”
Diệp Oanh:
???
Cái não của đứa trẻ nghịch ngợm vấn đề , cô rõ ràng như mà nó còn mặt dày đòi kem cho ?
Da mặt mà dày thế nhỉ?
“Nhóc cái gì mà , đừng như kiểu bắt nạt nhóc bằng.
Đến lúc thấy đổ cho cho xem.”
nước mắt của Tiểu Thiên giống như đê vỡ , căn bản cầm .
Tiếng của nó nhanh thu hút tới.
Người qua đường bắt đầu chỉ trỏ, Diệp Oanh bắt nạt trẻ con.
Có lẽ Lưu Quyên thấy tiếng con trai nên vội vàng chạy tới.
Lưu Quyên thấy Diệp Oanh định mở miệng mắng thì thấy tay Tiểu Thiên bám c.h.ặ.t lấy thùng xốp màu trắng xe đạp, lời chào hỏi đến cửa miệng nuốt ngược trong bụng.
“Tiểu Thiên, buông tay !
Chẳng chỉ là cái cây kem rách thôi , lát nữa mua cho con.”
Lần Lưu Quyên tỏ lý trí, xông lên xé xác đ-ánh nh-au ngay lập tức, trái cho Diệp Oanh chút ngạc nhiên.
Tiểu Thiên chẳng những buông tay mà còn càng dữ hơn.
“Oa oa oa……
Con !
Con cứ ăn kem trong cơ.”
Sắc mặt Lưu Quyên trầm xuống, lên kéo phắt tay Tiểu Thiên khỏi thùng xốp.
“Tiểu Thiên ngoan, theo về nhà, tối ăn cơm xong dẫn con mua.”
Tiểu Thiên đồng ý, cứ gào thét đòi ăn kem của Diệp Oanh, ba cứ giằng co ở đây hồi lâu thì Lâm Nhiễm Nhiễm về.
Vừa thấy Lâm Nhiễm Nhiễm, Tiểu Thiên bỗng nhiên nữa, ba chân bốn cẳng chạy tới bên cạnh cô .
“Dì Nhiễm Nhiễm, cháu ăn kem trong đó, dì thể giúp cháu xin một cây ?
Cô cho khác mà nhất quyết cho cháu.”
Tiểu Thiên chỉ thùng xốp cầu xin.
Lưu Quyên tối sầm mặt mày, suýt chút nữa thì tức ch-ết.
Cái đồ tiền đồ !
Hơn nữa, bà thậm chí còn con trai thiết với Lâm Nhiễm Nhiễm từ bao giờ nữa?
Lâm Nhiễm Nhiễm cúi đầu an ủi Tiểu Thiên mấy câu dẫn nó tới mặt Diệp Oanh:
“Đầu cá to, đưa cho Tiểu Thiên một cây kem.”