Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 420

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:25:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đến đây, cô dồn hết tâm trí việc kinh doanh cửa hàng quần áo, và mở thêm một chi nhánh nữa ở huyện thành khác.”

 

Hai chi nhánh phân bố ở các huyện thành khác , trong kinh doanh chắc chắn là độ khó nhất định, cho nên cô dự định khi cửa hàng chính thức mở cửa, sẽ thuê một , bản thì mỗi tuần qua tuần cửa hàng một đến hai chuyến.

 

Sắp chuyển mùa, Diệp Oanh Dương Thành một chuyến, lấy sỉ một ít mẫu mã mùa thu đông về.

 

Phương Bắc lạnh sớm, đợi đến khi cửa hàng mới của cô chính thức khai trương, thể bắt kịp.

 

Thời gian Kỷ Liên Tề nhà, Diệp Oanh thỉnh thoảng sẽ gọi điện thoại cho Kỷ Hưng Quốc, hỏi thăm tình hình.

 

Nếu bác sĩ sai, thì thời gian Kỷ Hưng Quốc còn bây giờ..... chẳng còn bao nhiêu nữa .

 

Kỷ Liên Tề ở Chu Nhật Hòa xa xôi hàng ngàn dặm, chắc hẳn là điều kiện thông thoại, chuyện phát triển đến bước , điều cô thể giúp, cũng chỉ bấy nhiêu thôi.

 

Ông cụ nhận điện thoại của cô vui mừng.

 

Mà điều khiến Diệp Oanh cảm thấy bất ngờ là, giọng của Kỷ Hưng Quốc qua vẫn khá tinh thần, chẳng giống sắp ch-ết chút nào.

 

Chẳng lẽ chính là cái gọi là —— hồi quang phản chiếu ?

 

cô càng hy vọng là bác sĩ đang bậy bạ.

 

Sau một hồi hỏi thăm, bỗng thấy Kỷ Hưng Quốc thở dài:

 

“Chao ôi!

 

Nói cũng , bức thư đó cho cô, hại cô và Liên Tề xảy chuyện vui ?

 

Đều tại !”

 

Diệp Oanh ngẩn :

 

“...

 

Không ạ, đều qua , chúng cháu hiện tại .

 

Không trách ông ạ, ông cũng là vì lo lắng thôi.”

 

Trong điện thoại là một hồi thở dài.

 

Diệp Oanh khựng , tiếp tục :

 

“Thật đều sai, chẳng qua đều là đang dùng cách của để đối xử với đối phương thôi.”

 

Kỷ Hưng Quốc im lặng.

 

Một lúc mới :

 

“Hai đứa , chỉ sợ vì chuyện của mà khiến hai đứa cách.”

 

“Không ạ, lắm ạ, chúng cháu đều rõ với .”

 

“Ừm, hai đứa....”

 

Kỷ Hưng Quốc bỗng nhiên dừng một chút, “Vậy chuyện hai đứa con, cái gì....”

 

Thấy chủ đề nhắc tới chuyện , Diệp Oanh lập tức bất lực chằm chằm bụng .

 

để ông cụ thất vọng, suy nghĩ một chút liền :

 

“...

 

Đang nỗ lực ạ.”

 

“Chúng cháu đang nỗ lực, ông cũng nỗ lực đấy nhé.”

 

Kỷ Hưng Quốc Diệp Oanh đang ám chỉ điều gì, trầm thấp:

 

“Được, sẽ nỗ lực sống lâu thêm một chút.”

 

Giọng nghi hoặc của Vương Thu Hồng đột nhiên truyền tới lúc , “Ông già, ông đang gì với con bé thế?

 

Cái gì mà nỗ lực với nỗ lực hả?”.....

 

Sau khi cúp điện thoại, là tám giờ tối.

 

Lúc , điện thoại bỗng nhiên vang lên.

 

Diệp Oanh bắt máy, kịp mở lời, trong ống truyền tới giọng trầm thấp và mệt mỏi:

 

tìm Diệp Oanh.”

 

Là Kỷ Liên Tề.

 

Đây vẫn là đầu tiên gọi điện cho cô khi tới bên đó.

 

Tất nhiên loại trừ khả năng lúc cô Dương Thành gọi về, nhưng cô nhận .

 

Bàn tay nắm ống siết c.h.ặ.t , Diệp Oanh cố ý nén giọng :

 

“Tìm cô việc gì ?”

 

Đầu dây bên , bỗng nhiên im bặt.

 

Diệp Oanh tưởng cúp máy , nhịn “alo” một tiếng, vẫn là ai đáp cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-420.html.]

 

Cô đang chuẩn cúp điện thoại thì Kỷ Liên Tề lên tiếng.

 

“Thật cũng chẳng việc gì, chỉ là với cô , nhớ cô .

 

thể giúp chuyển lời cho cô ?

 

 

Diệp Oanh thắt lòng , tiếp tục giả vờ:

 

“Chuyện nên tự với cô .”

 

Người ở đầu dây bên im lặng tiếng.

 

khỏi tưởng điện thoại vấn đề.

 

Lúc , giọng trầm thấp truyền tới:

 

“Diệp Oanh, nhớ em .”

 

Lần đến lượt Diệp Oanh ngẩn ngơ một chút.

 

“Anh nhận em từ khi nào ?”

 

“Từ lúc em mở miệng câu đầu tiên.”

 

Mặc dù , Diệp Oanh vẫn nhịn mà nhếch môi.

 

Anh thể chủ động những lời như thế , còn khó hơn cả việc nhặt tiền đường.

 

“Em chẳng lẽ với ?”

 

Thấy cô mãi đáp , Kỷ Liên Tề ở đầu dây bên chút sốt ruột.

 

Diệp Oanh mím môi , “Anh gì nào?”

 

“Cái còn cần ?”

 

“Được , đùa với nữa.”

 

Diệp Oanh bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, “Em gọi điện xong cho nhà .

 

Bố .....”

 

Chương 355 Dầu sò

 

“Ông ?”

 

Giọng của Kỷ Liên Tề bỗng chốc trở nên căng thẳng.

 

“Anh, tiên đừng căng thẳng như mà!

 

Chuyện giống như nghĩ .”

 

Diệp Oanh an ủi:

 

“Tình hình qua vẫn , em cảm thấy chắc là.....”

 

“Hy vọng là .”

 

Kỷ Liên Tề thở phào một cái, hỏi:

 

“Sao em đột nhiên nhớ gọi điện cho họ thế?”

 

“Anh chẳng đang ở Chu Nhật Hòa tham gia huấn luyện tác chiến gì đó , em tính là cũng chẳng thời gian gọi điện cho họ, thế là, ừm, chính là chuyện như thế đó.”

 

Diệp Oanh chi tiết, cô cho sướt mướt như .

 

Kỷ Liên Tề đột nhiên im lặng.

 

Mặc dù Diệp Oanh nhẹ nhàng, nhưng thực đều hiểu.

 

Trong lòng dù ngàn vạn lời , đến cửa miệng cũng chỉ còn ba chữ “cảm ơn em”.

 

Những thứ khác, đợi về hãy .

 

Tiếng cảm ơn của trực tiếp Diệp Oanh sững sờ, đàn ông gì mà khách sáo thế?

 

Chưa đợi cô mở lời, liền chút vội vã :

 

“Vậy chúng dừng ở đây nhé.

 

Anh còn năm phút nữa, tranh thủ thời gian gọi về nhà một chuyến.”

 

“Này, cái đó....”

 

Diệp Oanh còn gì đó thì bên cúp điện thoại.

 

Khó khăn lắm mới thông thoại một , thế mà mấy câu xong chuyện , trong lòng cô oán hận thì đó là chuyện thể nào.

 

phận của rành rành đó, cô chẳng cách nào cả, chỉ thể hậm hực về.

 

Ở phía bên , Kỷ Liên Tề tận dụng năm phút ngắn ngủi thông thoại với cha xong liền vội vàng trở về doanh trại, nửa tiếng còn hành động ban đêm.

 

 

Loading...