Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 401

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:24:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Diệp Oanh , hai dìu dắt từ từ về phía lối .”

 

Tuy nhiên, luôn lũ ruồi bọ ngoi đầu dậy, tên đang bẹp đất đột nhiên lấy sức mạnh, vơ lấy chiếc gậy sắt vụt về phía lưng hai .

 

Kỷ Liên Tề nhanh mắt nhanh tay, xoay đ-á bay chiếc gậy sắt đó , đó bồi thêm hai cú đ-ấm hạ gục tên đó.

 

thấy đúng là ch-ết!"

 

Diệp Oanh nhận tên đó chính là kẻ nãy kề d.a.o cổ , và lấy đó để uy h.i.ế.p Kỷ Liên Tề.

 

Cô nhặt con d.a.o găm mặt đất lên, trút giận đ-âm mấy nhát , nhưng nhát nào cũng tránh những chỗ hiểm yếu.

 

Lúc , tiếng gào của Dương Long và tên đó vang vọng khắp tầng hầm.

 

“Giờ thể ."

 

Diệp Oanh nặng nề nhấc mí mắt, Kỷ Liên Tề cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, khập khiễng bước về phía :

 

“Anh Vương, về nhà sẽ tính....."

 

Chữ “sổ" còn kịp thốt khỏi miệng, cô thấy trời đất cuồng, chìm bóng tối vô tận.

 

Tối nay cô đ-ánh quá t.h.ả.m , khắp c-ơ th-ể chỗ nào là đau.

 

Cô thực sự gượng dậy nổi nữa .

 

Lần , cuối cùng cô cũng thể theo ý nguyện của , yên tâm nhắm mắt .

 

ở đây, cô luôn cảm thấy an tâm.

 

mà, nhất định sẽ đến, cô đợi .

 

“Diệp Oanh, tỉnh !"

 

Đây là tiếng gọi cuối cùng Diệp Oanh thấy khi mất ý thức.

 

Kỷ Liên Tề để cô ngủ quá lâu, nhanh đ-ánh thức cô.

 

Khi mở mắt , cô đang Kỷ Liên Tề bế kiểu công chúa, chậm rãi bước về phía lối của tiệm khiêu vũ.

 

“Kỷ....."

 

định mở miệng, chỉ thốt một chữ dịu dàng ngắt lời:

 

“Có đây."

 

“Em đừng chuyện, giữ chút sức lực ."

 

“Được."

 

Diệp Oanh để đầu tựa vai .

 

đây.

 

Chỉ ba chữ thôi cũng đủ hơn ngàn lời .

 

Chỉ là, cô mới tựa đầu lên vai , cảm thấy c-ơ th-ể khẽ run lên một cái.

 

Cô đột nhiên nhớ , vai trúng đ-ạn, vội vàng rời khỏi vai .

 

nhanh, đầu cô ấn trở về.

 

“Anh đau , em cứ tựa , nếu khiến em thấy thoải mái hơn một chút.

 

Bờ vai của em luôn thể dựa ."

 

“Anh....."

 

Cổ họng Diệp Oanh nghẹn ngào, một câu cũng thốt lời.

 

Không đau mới là lạ, đó là vết thương do s-úng b-ắn mà.

 

rời nữa, chỉ là tránh vết thương của , hề thực sự dùng sức để tựa .

 

Đoạn đường dài, nhưng vô cùng đằng đẵng.

 

Chương 339 Băng nhóm Dương Long hốt gọn

 

Cuối cùng, họ cũng đến lối .

 

Phía bên ngoài tiệm khiêu vũ, ánh đèn sáng rực.

 

Hàng chục chiếc xe cảnh sát, xe quân đội, quân cảnh cùng xuất quân, bao vây tiệm khiêu vũ đến mức nước chảy lọt, ngay cả một con ruồi cũng bay .

 

Ở hai bên cửa tiệm khiêu vũ, nhiều đối tượng liên quan đang ôm đầu xổm, còn phía họ là vô họng s-úng đang chĩa thẳng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-401.html.]

Cùng lúc đó, vẫn ngừng đưa từ trong tiệm khiêu vũ ngoài.

 

Cái hang quỷ hốt trọn .

 

Diệp Oanh ngước mắt khuôn mặt đầy vết m-áu của Kỷ Liên Tề, nhỏ giọng :

 

“Được...

 

.

 

Anh bỏ em xuống .

 

Anh cũng thương nặng mà."

 

Kỷ Liên Tề rũ mắt, sâu đôi mắt cô, từ từ đặt cô xuống.

 

Lúc , Vu Cương với vẻ mặt nghiêm nghị đang áp giải một đàn ông mặc vest .

 

Diệp Oanh dù gặp , nhưng trong thâm tâm cảm thấy quen mắt.

 

Phía , cùng áp giải còn đàn ông gọi là “ Lý".

 

Diệp Oanh nhíu mày, hai áp giải lên xe cảnh sát.

 

Diệp Ninh cũng theo , mặt vết bầm, dáng vẻ chắc hẳn cũng thương nhẹ.

 

Thấy hai Diệp Oanh vẫn bên ngoài, nhíu mày :

 

“Hai thương nặng thế còn đực đây?

 

Nhân viên y tế ?"

 

Vừa , Diệp Ninh lớn tiếng gọi, đầy hai phút, các nhân viên y tế vội vàng khiêng cáng cứu thương chạy tới.

 

Nằm cáng, thấy cảnh tượng , Diệp Oanh thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.

 

Những phụ nữ và trẻ em gái giam cầm trong tầng hầm đang công an và quân đội dẫn dắt, trật tự bước khỏi tiệm khiêu vũ.

 

Các cô gái lẽ từng nghĩ rằng sẽ ngày cứu sống, ít nức nở ngay tại chỗ.

 

Diệp Oanh dù đau nhức ch-ết, nhưng thấy họ đều giải cứu, bất giác nở một nụ mãn nguyện.

 

Thật quá, họ đều cứu .

 

Kỷ Liên Tề cũng đang cáng bên cạnh nụ môi Diệp Oanh, ánh mắt sâu thẳm.

 

Nhận đang , Diệp Oanh đầu .

 

Ánh mắt hai dính c.h.ặ.t lấy , sâu đối phương, đó, vô cùng ăn ý mỉm .

 

Đó là nụ của sự sống sót tai nạn.

 

Trên xe, Diệp Oanh đợi đến bệnh viện một nữa chìm hôn mê.

 

Lần , Kỷ Liên Tề gọi cô, để cô chìm giấc ngủ sâu.

 

“Cái đó, vết thương do d.a.o đ-âm ở bụng của , cần để xử lý đơn giản cho ?"

 

Y tá thấy miếng băng bó thô sơ bụng Kỷ Liên Tề, nhíu c.h.ặ.t mày, “ lo lắng sẽ gây nhiễm trùng."

 

Đôi mắt Kỷ Liên Tề từ đầu đến cuối hề rời khỏi Diệp Oanh:

 

“Không cần , đến bệnh viện xử lý ."

 

Chút đau đớn đối với chẳng thấm tháp gì, thể chịu .

 

Điều quan tâm hơn là Diệp Oanh như thế nào .

 

Khi thấy gậy sắt, nắm đ-ấm giáng xuống cô,

 

Thì vết d.a.o đ-âm, vết s-úng b-ắn chẳng đáng kể gì.

 

Anh hận bản đến sớm hơn một bước.

 

.... thật may là cô còn sống.

 

Nắm lấy tay Diệp Oanh, ý chí gắng gượng của Kỷ Liên Tề đột nhiên tan biến, cũng rơi trạng thái hôn mê.....

 

Đau.....

 

Khi Diệp Oanh tỉnh dậy, trong đầu chỉ duy nhất một suy nghĩ .

 

Cô thử trở một cái, là một trận đau thấu xương truyền đến từ khắp các bộ phận c-ơ th-ể.

 

Xương ng-ực, xương sườn đặc biệt rõ rệt.

 

Cô cúi đầu dải băng gạc quấn — xương sườn của cô hình như gãy một chiếc.

Loading...