“Cô vội vàng xoay xuống thang, chạy qua vặn vòi nước , đó đưa sợi dây điện đó ngoài tường.”
Lúc , Hầu T.ử đang đau đớn bịt mắt thụp xuống, để vai cho Thiết Đản giẫm lên.
Thấy tay Thiết Đản bám tường, sắp trèo lên tới nơi, Diệp Oanh vội vàng nhắm thẳng mặt xịt thêm vài phát nước ớt nữa.
“A!!
Đau quá!"
Thiết Đản kêu t.h.ả.m một tiếng, cả ngã nhào xuống đất, kéo theo cả thằng Hầu T.ử đang bệ đỡ ở ngã lăn đất.
Thấy , Diệp Oanh tiếp tục đưa sợi dây điện đó kéo dài xuống , đợi đến khi dây điện chạm đất, lập tức cầm ống nước xối mạnh lên hai tên đó.
Chẳng mấy chốc quần áo hai tên ướt sũng.
Diệp Oanh chê nước chảy chậm quá, bèn cố định ống nước ở cạnh tường, xách một thùng nước lên, dội xuống .
Xong một thùng thêm một thùng nữa.
Nước càng lúc càng nhiều, sợi dây điện đó nhanh ch.óng tiếp xúc với nước.
“A!"
Thiết Đản rùng một cái.
“Mẹ kiếp, hình như điện!"
Hầu T.ử gào lên, “Mau chạy thôi, ở chút nữa là ngày mai nhà hai đứa ăn cỗ ."
Tiếp đó là một tiếng “xèo", của hai tên giật giật, dìu dắt dậy, nhảy lò cò xa mấy mét.
Vừa mới rời khỏi phạm vi dòng điện, Thiết Đản và Hầu T.ử lập tức điện giật ngất xỉu tại chỗ.
Nhìn kiệt tác đắc ý của , Diệp Oanh phấn khích tự đ-ập tay với chính một cái.
Cô ngắt đầu dây điện bên , tìm một sợi dây thừng trói c.h.ặ.t hai gã .
Sau đó liền hỏa tốc đạp xe tới đồn công an.
Đồng chí công an trực ban phóng hỏa đốt kho của cô, liền vội vàng theo qua đó.
Quả nhiên thấy hai gã đàn ông đang hôn mê trói c.h.ặ.t, trong mồm còn nhét một miếng giẻ rách.
Đồng chí công an dường như nhận hai gã , lẩm bẩm một câu:
“Lại là bọn chúng."
Diệp Oanh thính tai thấy, hỏi:
“Bọn chúng thường xuyên xằng bậy ?"
“Không chỉ thế .
Những tên đúng là những con sâu rầu nồi canh của huyện chúng ."
Đồng chí công an kiểm tra thở của hai gã, đó dìu hai gã lên xe cảnh sát.
Trước khi , còn quên dặn dò Diệp Oanh:
“Muộn lắm , cô cũng mau về !
đưa chúng về thẩm vấn , lẽ qua hai ngày nữa cần cô tới một chuyến, cô là chủ cửa hàng quần áo XX ?"
“Vâng."
“Được!
Vậy cứ thế ."
Đợi khi công an rời , Diệp Oanh trong dọn dẹp qua bãi chiến trường, khóa cửa kho cũng nán nữa.
Tuy nhiên cô mới dắt xe khỏi cửa chính nhà kho, đột nhiên đầu một vật cứng gì đó đ-ập trúng một phát.
Kế đó mắt tối sầm , liền mất ý thức mà ngã xuống.
Không qua bao lâu, Diệp Oanh mới mơ màng tỉnh .
Mở mắt , trong phòng tối đen như mực, chỉ một tia sáng yếu ớt xuyên qua cửa sổ hắt .
Sau gáy đau điếng, cô lờ mờ nhớ dường như một gậy đ-ập ngất.
Vậy thì cô đang...
ở ?
Phát hiện dường như đang ở một nơi xa lạ, Diệp Oanh hoảng hốt vùng vẫy, nhưng tay chân đều dây thừng trói c.h.ặ.t, căn bản cử động nổi.
Hỏng bét .
“Con khốn thối tha , mày cuối cùng cũng tỉnh !"
Lúc , một giọng đàn ông đột nhiên truyền đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-389.html.]
Chương 329 Thấy m-áu
Diệp Oanh tiếng ngước mắt lên.
Người tới là Hồ Lục, bên cạnh gã còn một gã đầu trọc khác mà Diệp Oanh gọi tên .
Mặc dù cô cũng từng gặp , nhưng ấn tượng gì sâu sắc.
Cô của Dương Long bắt .
Nhìn Hồ Lục đang tiến gần , Diệp Oanh theo bản năng lùi :
“Các gì?"
“Mày xem tao gì?"
Hồ Lục giơ tay tát thẳng một phát mặt Diệp Oanh, ánh mắt hung ác:
“Mau , con tiện nhân Tôn Hy mày giấu ở ?"
“Chát" một tiếng, khóe miệng cô rỉ một vệt m-áu.
Cái tát thực sự đủ ác.
Diệp Oanh lạnh lùng ngước mắt, lạnh một tiếng:
“Hồ Lục, tin tức của mày lạc hậu quá , Tôn Hy rời khỏi huyện Vệ Thành từ lâu !
Các dù đào sâu ba thước cũng tìm thấy nó ."
“Mày, mày thả Tôn Hy ?!"
Hồ Lục đầy vẻ kinh ngạc, trợn trừng mắt to như cái chuông đồng, giơ tay cho Diệp Oanh một cái tát nữa.
gã đầu trọc bên cạnh kịp thời ngăn .
“Hồ Lục, đại ca Long vẫn còn gặp con nhỏ ."
“Mẹ kiếp!"
Hồ Lục thu tay , mồm ngừng c.h.ử.i bới.
Đợi c.h.ử.i mệt , gã dặn dò gã đầu trọc bên cạnh:
“Vệ Quân, mày trông chừng con đàn bà !
Đừng để nó chạy mất, tao ngoài tìm cho kỹ xem, tao tin Tôn Hy thực sự , con mụ chắc chắn là lừa thôi."
Vệ Quân gật đầu, tới kiểm tra dây thừng Diệp Oanh.
“Anh , ở đây chuyện gì ."
Đợi khi Hồ Lục , Vệ Quân cũng ngoài, trong phòng khôi phục một mảnh tối tăm.
Diệp Oanh cảm thấy đầu đau nhức thôi, nhanh ch.óng chìm hôn mê.
Cũng qua bao lâu, cánh cửa đóng c.h.ặ.t đột nhiên mở .
Cùng lúc đó, tiếng nhạc yếu ớt gần như tràn ngay khoảnh khắc .
theo tiếng cửa phòng đóng , thì thấy gì nữa.
Tiếp đó, trong phòng bừng sáng.
Vệ Quân bưng một chậu cơm vứt tới mặt cô, sắc mặt mấy thiện cảm :
“Ăn ."
Sau đó liền tới cởi dây thừng tay cô .
Diệp Oanh cúi đầu chậu cơm mắt, cảm thấy sỉ nhục, giơ tay hất đổ nó .
“ là chứ ch.ó."
Hình thức khó coi đành, đến cả đôi đũa cũng .
Đây là bắt cô bốc bằng tay ?
“Ha ha ha ha!"
Lúc , cửa đột nhiên mở toang.
Hồ Lục , vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt :
“Đã đến lúc mà mày vẫn còn quan tâm tới tôn nghiêm , mày chẳng lẽ nên suy nghĩ kỹ xem thế nào để tao giữ cái mạng nhỏ cho mày ?"
Diệp Oanh hừ một tiếng, đầu chỗ khác, đến liếc cũng chẳng thèm liếc gã một cái.
Thấy cô vẻ , Hồ Lục càng đắc ý:
“Dào ôi, còn bộ tịch mặt lão t.ử nữa cơ ?"