Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 387

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:24:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đây rốt cuộc là chuyện quái gì thế ?”

 

Hai gã rốt cuộc là tới bắt là tới vệ sinh ?

 

Diệp Oanh cạn lời hết sức.

 

“Ôi ơi, thối vãi linh hồn !"

 

Hầu T.ử bịt mũi xa mười mấy mét, gào lên:

 

“Anh em, mày xong thì gọi tao một tiếng, thối quá tao mê luôn đây ."

 

Thiết Đản ừ một tiếng, vài phút , hét lớn:

 

“Hầu Tử, mày giấy ?

 

Tao, tao mang."

 

“Không !"

 

“Thế thì bây giờ?"

 

Hầu T.ử chạy ngược trở , nghĩ ngợi một lát :

 

“Hái cho mày ít lá cây đối phó , chứ còn nữa?"

 

“...

 

Như thế ?"

 

Thiết Đản ngước cành cây, những cái lá nhỏ xíu như thế ....

 

Thấy hai gã vẫn còn lề mề, lòng kiên nhẫn của Diệp Oanh đang mất dần từng chút một.

 

Cũng chính lúc , cành cây m-ông Tôn Hy đột nhiên phát một tiếng “rắc" giòn giã.

 

Chương 327 Cẩn thận chút, đừng giẫm phân ch.ó đấy

 

Cành cây chịu nổi sức nặng, gãy mất một nửa.

 

Trái tim Diệp Oanh dường như ngừng đ-ập giây phút , chỉ sợ Tôn Hy nếu còn cử động thêm một cái nữa, cả cành cây sẽ gãy lìa.

 

Tôn Hy cũng hoảng loạn vô cùng, nhưng may mà cô bé phát tiếng động nào.

 

, cành cây gãy một nửa e là cũng chẳng trụ bao lâu, nếu hai gã gốc cây còn lề mề thêm chút nữa......

 

“Hầu Tử, là tiếng gì thế?"

 

Thiết Đản chổng m-ông, liên tục lên cây.

 

Diệp Oanh động tác “suỵt" với Tôn Hy, bắt cô bé im lặng.

 

Hầu T.ử liếc những cành cây đen kịt, mất kiên nhẫn :

 

“Tao mấy , mà!"

 

Sau đó đầy ẩn ý Thiết Đản một cái:

 

“Tao thấy việc cấp bách là mày cứ lo cho chính ?"

 

Sự chú ý của Thiết Đản trở bản , nghĩ đến tình cảnh t.h.ả.m hại của lúc , cảm thấy ghê tởm hết sức.

 

Thế là bực bội :

 

“Mẹ kiếp, chắc chắn là chiều nay ăn hàng quán ven đường đau bụng , ngày mai tao đ-ánh cho lão già đó một trận mới !

 

Hầu Tử, mày mau giúp tao lấy ít lá cây ."

 

Hầu T.ử tùy tiện bẻ một nắm cành cây đưa cho .

 

“Tao bảo mày nhanh lên, chạy mất tăm mất tích kìa!"

 

“Tao xong ngay, xong ngay.

 

Mày chỗ khác ."

 

Thiết Đản nhanh ch.óng dùng cành cây lau quẹt vài cái, ghê tởm kéo quần lên:

 

“Đi thôi!

 

Mẹ kiếp, quản nhiều thế nữa, bắt !"

 

Hai gã cuối cùng cũng sắp , Diệp Oanh lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

Cành cây Tôn Hy đang e là trụ thêm nữa !

 

Tuy nhiên giây tiếp theo, gốc cây vang lên một tiếng “ùng ục".

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-387.html.]

Thiết Đản lập tức dừng bước, bực bội :

 

“Hầu Tử, tao, tao dường như quần , tính đây?"

 

Mặc dù Diệp Oanh cây , nhưng —— !

 

Đôi mắt Tôn Hy chằm chằm cành cây gãy một nửa , là một cử động cũng dám, trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

 

Hầu T.ử phía quả nhiên trở .

 

Thấy hai gã còn định tiếp tục lề mề gốc cây, Diệp Oanh là thể đợi thêm nữa .

 

Lập tức cởi một chiếc giày ở chân , ném mạnh về phía lề đường đất.

 

“Tiếng gì thế?"

 

Hầu T.ử đầy vẻ cảnh giác, về phía chiếc giày rơi xuống:

 

“Thiết Đản, đừng quản cái quần của mày nữa, chúng mau qua đó xem !"

 

Nói đoạn, liền kéo Thiết Đản đang đầy mặt đau khổ chạy qua đó.

 

Hai gã chạy xa, Diệp Oanh vội vàng kéo Tôn Hy, để cô bé sang một cành cây khác to hơn.

 

đó đợi nửa tiếng, xác nhận hai gã đó nữa, mới yên tâm leo xuống cây.

 

Diệp Oanh xuống cây , ghê tởm vội vàng bịt mũi, dặn dò Tôn Hy còn đang lóng ngóng leo xuống:

 

“Em xuống thì cẩn thận chút, đừng giẫm phân ch.ó đấy."

 

Tôn Hy đang lo lắng sợ hãi cũng nhịn bật :

 

“Chị Diệp Oanh ơi, lúc mà chị còn tâm trạng đùa ."

 

“Khổ trung tác lạc thôi (Tìm niềm vui trong nỗi khổ)."

 

Trong lúc đợi Tôn Hy xuống, Diệp Oanh yên tâm dáo dác quanh, chỉ sợ hai gã đột nhiên ngược trở .

 

Sau khi cô bé khó khăn hạ đất, hai liền co giò chạy đường lớn.

 

Diệp Oanh lúc mới sực nhớ thiếu mất một chiếc giày, chân trần đường thấy cộm vô cùng.

 

lúc còn cách nào khác, chỉ đành nghiến răng kiên trì.

 

Hai thêm nửa tiếng nữa mới khổ sở tìm một chiếc xe ba gác đạp bằng sức .

 

Diệp Oanh và Tôn Hy cùng lên xe, tới nhà ga xe lửa.

 

Cô quyết định ngày mai sẽ tiễn Tôn Hy , để cô bé ở đây chỉ là phiền phức mà còn nguy hiểm.

 

Hai tùy tiện tìm một nhà khách trông cũng tạm ở quanh nhà ga để ở , đợi đến khi trời sáng, Diệp Oanh liền dẫn Tôn Hy mua vé tàu hỏa.

 

Lúc xếp hàng ở cửa bán vé, Diệp Oanh hỏi Tôn Hy phía :

 

“Một đêm trôi qua , em nghĩ kỹ ?"

 

Tôn Hy lắc đầu.

 

“Vậy để chị quyết định giúp em nhé.

 

Em cũng hơn là ở đây!"

 

Diệp Oanh mua cho Tôn Hy một tấm vé tàu hỏa xuống phía nam tới Dương Thành.

 

“Nơi cơ hội việc lẽ sẽ nhiều hơn một chút, em thể thử vận may xem ."

 

đưa vé cho Tôn Hy .

 

Trễ nải mấy ngày , cũng đến lúc .

 

Tôn Hy nhận lấy vé, liên tục cảm ơn Diệp Oanh mấy tiếng, đầu bước nhà ga xe lửa.

 

Cô bé hiểu rõ cái 'mầm họa' như quả thực đem ít rắc rối cho Diệp Oanh, rời khỏi đây mới là sự lựa chọn nhất của cô bé.

 

Tận mắt Tôn Hy lên tàu hỏa xong, Diệp Oanh mới rời .

 

Lúc cô trông t.h.ả.m hại vô cùng, chân vẫn còn đôi dép lê xin từ nhà khách.

 

Tuy nhiên cô để tiền trong phòng, coi như dùng để mua đứt đôi dép lê qua bao nhiêu bàn chân .

 

Sau khi rời khỏi nhà ga xe lửa, Diệp Oanh trực tiếp tới cửa hàng mở cửa kinh doanh, mà tìm kho bãi mới.

 

Nơi còn an nữa .

 

Mặc dù tiễn Tôn Hy , nhưng đám nếu bắt chắc chắn sẽ cam tâm.

 

Chắc chắn sẽ còn tìm rắc rối tiếp.

 

 

Loading...