Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 364

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:24:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Theo lý mà , đáng lẽ là mới đúng!”

 

Hắn để tâm đến chuyện , ngày hôm khi tặng hoa dại, tranh thủ ngoài tìm thợ giúp nhẫn.

 

Còn tấm huân chương quân công hạng nhất , chính là ý định của riêng .

 

Hắn quên, dịp Tết, cô lặn lội đường xa từ quê lên Côn Thành...

 

Thấy đàn ông mặt dường như đang thẩn thờ, Diệp Oanh giơ bàn tay đang đeo nhẫn huơ huơ mắt .

 

“Này!

 

Xin hỏi đang thẩn thờ cái gì thế?"

 

Kỷ Liên Tề lấy tinh thần, đôi mắt đen như mực cô chằm chằm:

 

“Anh đang nghĩ, nếu em vẫn thích thì còn thể tặng thêm cái gì nữa."

 

“Phụt!"

 

Diệp Oanh che miệng , đột nhiên nhào lòng , thầm thì:

 

“Em thích."

 

Món quà đặc biệt như , thể thích chứ?

 

“Vậy thì ."

 

Kỷ Liên Tề lập tức thở phào nhẹ nhõm, “Nếu vò đầu bứt tai suy nghĩ tiếp ."

 

Nhớ một chuyện, Diệp Oanh bỗng thu nụ :

 

, em chuyện với ."

 

Chương 308 Cho tiền thì , cho tiền thì

 

“Chuyện gì thế?"

 

Vẻ mặt Kỷ Liên Tề cũng trở nên nghiêm túc theo.

 

Nhìn vẻ mặt lúc , Diệp Oanh bỗng nhiên chẳng lời nào nữa.

 

“Không... gì, em chỉ là, hình như cơ ng-ực của to hơn đấy."

 

Cô gượng ép nở một nụ .

 

“Chỉ chuyện đó thôi ?"

 

“Dĩ nhiên , nếu tưởng em định gì với ?"

 

Kỷ Liên Tề tin, bỏ lỡ vẻ nghiêm túc mặt Diệp Oanh .

 

Đang định truy hỏi tiếp thì ngoài cửa bỗng gọi , “Kỷ doanh trưởng, Hác đoàn trưởng tìm kìa!

 

Anh đang đợi ở văn phòng."

 

Hắn gằn giọng đáp một tiếng:

 

“Được!

 

."

 

Sau đó với Diệp Oanh:

 

“Anh ngoài một chuyến , chuyện gì đợi về ."

 

Nói xong liền vội vàng ngoài.

 

Sau khi Kỷ Liên Tề , Diệp Oanh thở phào một nhẹ nhõm, phịch xuống ghế.

 

Thật điều cô với là về chuyện nhắc đến trong lá thư của Kỷ Hưng Quốc.

 

Suốt dọc đường tàu hỏa cô suy nghĩ nhiều, cô cảm thấy nên che giấu.

 

lúc lời đến đầu môi, cô bỗng nhiên từ bỏ.

 

chút nỡ.

 

Thôi bỏ , là đợi thêm vài ngày nữa !

 

Sau khi ý định đó, cô nhanh ch.óng nghĩ cách đối phó với Kỷ Liên Tề buổi tối.

 

Tuy nhiên, đàn ông thức trắng đêm về!

 

Cho đến khi cô ngủ dậy ngày hôm , trong nhà vẫn dấu vết từng trở về.

 

Chẳng lẽ đột xuất thực hiện nhiệm vụ gì ?

 

Thở dài một tiếng, Diệp Oanh ngủ dậy mặc quần áo, rửa mặt mũi, chuẩn đến cửa hàng.

 

Mấy bao tải quần áo lớn đó chắc hẳn sẽ giao đến trong hôm nay hoặc ngày mai, cô đến cửa hàng chuẩn một chút.

 

Quả nhiên ngoài dự đoán của cô, chiều hôm đó, tài xế giao hàng đến cho cô.

 

May mà hôm nay cô đến cửa hàng, nếu e rằng tài xế ngủ xe đến tận ngày mai mất.

 

Với sự giúp đỡ của tài xế, Diệp Oanh chuyển đống quần áo cửa hàng, đó bắt đầu từng chút một treo chúng lên kệ.

 

Cô vẫn kịp mua ma-nơ-canh để trưng bày quần áo, định ngày mai tranh thủ kiếm vài cái về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-364.html.]

 

Loay hoay đủ thứ đến tận chiều mà mới chỉ sắp xếp một nửa.

 

Nhìn thời gian đến ba giờ chiều, hôm nay Diệp Oanh về sớm một chút nên vội vàng đóng cửa tiệm.

 

khóa cửa xong, cô trở .

 

Cô tỉ mỉ chọn một bộ trong đống quần áo đó mang về, định tặng cho bọn Tú Liên.

 

Thật trùng hợp, khi về đến đại viện, cô thấy nhóm bọn Tôn Lâm, Tú Liên đều đang bế con tám chuyện trong sân.

 

Vậy thì quá, cần mất công tìm họ nữa, để họ tự chọn bộ đồ thích.

 

Diệp Oanh đẩy xe tới, đặt bao tải mặt các chị em dâu quân đội.

 

“Chị Diệp Oanh, trong bao tải là gì thế ạ?"

 

Tôn Lâm vẻ mặt tò mò hỏi.

 

“Đây là quần áo trong cửa hàng thời trang của chị.

 

Chị đặc biệt mang về cho các em đây, chọn xem bộ nào thích nhé!"

 

Nghe cô mở cửa hàng thời trang, đều ngạc nhiên cô.

 

Thấy ai nhúc nhích, Lưu Quyên tự mở bao tải :

 

“Để xem nào, bên trong những kiểu dáng gì."

 

Thấy , cũng vây xem.

 

Lưu Quyên cầm một chiếc lên ướm thử :

 

“Ơ?

 

Đừng nhé, thật sự đừng nhé, mắt chọn quần áo của con nhỏ mập đúng là đấy chứ!"

 

“Mọi xem giúp cái ?

 

Có hợp với ?"

 

Tôn Lâm hưởng ứng:

 

“Chị Lưu Quyên, lắm!"

 

Tú Liên cũng gật đầu:

 

tệ , Quyên .

 

Rất hợp với em đấy."

 

Được khen như , Lưu Quyên khép miệng:

 

“Vậy , lấy bộ nhé!"

 

Vừa , cô lấy thêm hai bộ nữa ướm thử, “Thế còn hai bộ ?

 

Bộ nào hợp với hơn?"

 

lúc , Hạ Bằng ngang qua liền buông một câu đáng ăn đòn:

 

“Thôi bà chị, cũng xem bao nhiêu tuổi , còn học đòi theo mấy cô gái trẻ nữa ?"

 

Lưu Quyên lườm Hạ Bằng một cái:

 

“Chú im miệng cho !"

 

Hạ Bằng qua.

 

là đồ đáng đ-ánh đòn."

 

Lưu Quyên nhỏ giọng lầm bầm một câu.

 

Mọi ha ha, tiếp tục chọn quần áo.

 

Nhìn sự hào hứng của , Triệu Đình ở bên cạnh nhúc nhích, mặt đầy vẻ lúng túng.

 

và Diệp Oanh hòa thuận, cô chẳng thèm mấy bộ quần áo rách nát đó !

 

Nghĩ như , cô hừ nhẹ một tiếng khinh miệt, mặt .

 

ai để ý đến cô .

 

Đợi đến khi chọn xong xuôi, cuối cùng cũng chú ý đến Triệu Đình.

 

“Triệu Đình, xem thử?

 

Biết bộ nào thích thì ?"

 

Lý Lan Tâm hỏi.

 

Mọi đồng loạt về phía Triệu Đình.

 

Triệu Đình khinh miệt bĩu môi, “Không thèm, chẳng hiếm lạ gì ."

 

“Thật sự mà, xem ?"

 

Lưu Quyên giơ bộ đồ chọn về phía Triệu Đình.

 

 

Loading...