Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 295

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:17:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chìa khóa đưa em, em để quên chìa khóa nhà ở cửa hàng ."

 

Kỷ Liên Tề Diệp Oanh phản ứng gì, nhíu mày:

 

“Ở trong túi áo, tự mà lấy."

 

Hạ Bằng chẳng thể hiện sức hấp dẫn cho Diệp Oanh ghen ?

 

Bây giờ chẳng là lúc ?

 

Nghĩ đến đây, ngay khi Diệp Oanh lấy chìa khóa và chuẩn , Kỷ Liên Tề bỗng nhiên với Hà Tư Đình:

 

“Lần cảm ơn em nhiều lắm, Tư Đình .

 

Nếu em, cánh tay của chắc phế mất!"

 

Diệp Oanh đến cửa vểnh tai lên, bước chân chậm .

 

Nghe Kỷ Liên Tề khen ngợi một hồi quái dị, Hà Tư Đình mặc dù cảm thấy đúng lắm nhưng vẫn mỉm :

 

“Ha ha ha!

 

Anh Liên Tề, quá , chuyện đó , cánh tay của sẽ phế .

 

Yên tâm .

 

Nghỉ ngơi vài ngày là khỏe thôi, khi về nhà bảo chị Diệp Oanh thỉnh thoảng giúp chườm nước lạnh hoặc nước nóng, đó kéo giãn một chút sẽ mau khỏi hơn!"

 

“Cô bận lắm."

 

Kỷ Liên Tề chằm chằm bóng lưng Diệp Oanh:

 

“Cửa hàng của cô mỗi ngày đều bao nhiêu việc hết, rảnh để tâm đến ."

 

Hà Tư Đình chuyện gì xảy sửng sốt một chút, đó mỉm :

 

“À, ?

 

Nếu chị Diệp Oanh bận như thì mấy ngày tới cứ tới đây, em giúp cho, xoa bóp kéo giãn, chườm nóng cùng , như cũng mau khỏi hơn!"

 

Kỷ Liên Tề vẫn chằm chằm bóng lưng khựng của Diệp Oanh:

 

“Được, thì vất vả cho Tư Đình ."

 

Lời dứt, bước chân của Diệp Oanh đột nhiên tăng nhanh.

 

Nhìn bóng lưng Diệp Oanh, Kỷ Liên Tề nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, trong lòng khỏi thắc mắc:

 

“Chiêu thực sự tác dụng ?”

 

Một lát , một bàn tay huơ huơ mắt, “Đang ngẩn gì thế?

 

Xong , Liên Tề, thể về ."

 

Hà Tư Đình .

 

Kỷ Liên Tề lúc mới phát hiện vô thức ngẩn , hồn đáp một tiếng:

 

“Ồ, ."

 

Sau khi mặc quần áo , liền về nhà.

 

Kết quả phát hiện nhốt ở ngoài.

 

Kỷ Liên Tề gõ cửa, bên trong phản ứng, liền nhíu mày gọi một tiếng:

 

“Diệp Oanh?"

 

Bên trong vẫn phản ứng.

 

“Diệp Oanh?"

 

Kỷ Liên Tề khẽ gọi một tiếng nữa.

 

Đang lúc định thì cửa bỗng nhiên mở .

 

Diệp Oanh liếc xéo một cái, giọng mỉa mai:

 

“Tư Đình như còn về đây gì?

 

Cứ chữa khỏi cánh tay hãy về chứ!"

 

Kỷ Liên Tề:

 

“....."

 

Lúc , lời mỉa mai của Diệp Oanh, những hề ý định tức giận mà ngược trong lòng còn chút vui mừng.

 

Nhìn nụ khó hiểu hiện bên khóe miệng Kỷ Liên Tề, Diệp Oanh thắc mắc.

 

【Điều chứng tỏ trong lòng Diệp Oanh thực vẫn một chỗ dành cho ?】

 

Giọng nhẹ nhàng của Kỷ Liên Tề bỗng chốc vang lên bên tai một cách đột ngột.

 

Diệp Oanh lập tức hiểu , hán t.ử mặt là cố ý!!

 

Biết sự thật Diệp Oanh tức giận lườm hán t.ử đang ở cửa một cái:

 

“Còn mau !"

 

Trong nhà là cơm Diệp Oanh mua từ quán ăn bên ngoài về.

 

Cô thầm nghĩ Kỷ Liên Tề chắc ăn cơm căn tin chán , lúc ngang qua quán cơm đặc biệt bảo ông chủ xào vài món cho mang về.

 

Kỷ Liên Tề thức ăn phong phú bàn, nhớ đến phản ứng vẻ như đang ghen của Diệp Oanh , nhất thời thèm ăn hẳn lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-295.html.]

 

“Gì thế, bình thường cũng chẳng thấy ăn nhiều thế .

 

Đi một chuyến từ chỗ Tư Đình về mà cảm giác thèm ăn lên thế !"

 

Diệp Oanh nhịn mỉa mai một câu.

 

“Đơn giản là thèm ăn thôi."

 

Kỷ Liên Tề tâm trạng nên để tâm, ăn thêm một bát cơm nữa.

 

Diệp Oanh:

 

......

 

Tên hôm nay chắc chắn gì đó bình thường!

 

Đột nhiên một mùi cao dán xộc mũi, Diệp Oanh nhịn hỏi:

 

“Nói , rảnh rỗi chạy ngược đãi bản gì?

 

Đó là 100 cái xà đơn đấy nhé, đại ca."

 

“Anh thật sự coi là hán t.ử cứng nhất trong quân đội ?"

 

Kỷ Liên Tề nhướng mày:

 

“Chẳng lẽ ?"

 

“Phải , cứng nhất, nhất hán t.ử cứng!"

 

Diệp Oanh tranh luận chuyện với nữa, cầm đũa lên:

 

“Mau ăn , mau ăn ."

 

Sau bữa tối, Diệp Oanh xuống lầu dạo tiêu thực.

 

Hôm nay mệt lắm, cô dạo quanh sân.

 

Bỗng nhiên bóng cây đang thầm!

 

“Vợ ơi, món đồ mấy hôm em bảo lấy giúp lấy , ngày mai sẽ mang về cho em."

 

“Cảm ơn chồng yêu, tối nay em sẽ thưởng thật hậu hĩnh cho ."

 

Giọng của đàn ông nhất thời chút gấp gáp:

 

“Thế thì quá, vợ ơi em mấy ngày cho ôm ."

 

Người phụ nữ mắng yêu:

 

“Ái chà, cái bộ dạng hèn mọn của kìa, giống hệt như một lão già háo sắc !"

 

Điều cho Diệp Oanh nên lời, cứ ngỡ chuyện gì đó, kết quả chỉ thế thôi ?

 

Giọng của đàn ông quen lắm, nhất thời nhận là ai.

 

giọng của phụ nữ thì một cái là ngay là của Ngô Ngọc Nga!

 

Vậy thì đàn ông chắc là Hoàng Khánh .

 

Hai vợ chồng tối ngày ở trong phòng, chạy gốc cây gì?

 

Đang thắc mắc định lén chuồn thì hai vợ chồng dường như phát hiện sự hiện diện của Diệp Oanh, liền hỏi:

 

“Ai ở đó thế?"

 

“...

 

."

 

Diệp Oanh ngập ngừng đáp một tiếng.

 

Đừng trách cô lén nhé, cô cố ý !

 

Hơn nữa cũng chẳng chuyện gì quan trọng.

 

“Ồ!

 

Là chị Diệp Oanh !"

 

Ngô Ngọc Nga hì hì từ bóng cây tới:

 

“Chị cũng xuống dạo , chị Diệp Oanh."

 

Hoàng Khánh cũng theo ngoài, gật đầu với Diệp Oanh:

 

“Kỷ tiểu đoàn trưởng chắc đang nghỉ ngơi chứ?

 

Nghe hôm nay phá kỷ lục của chính , 100 cái xà đơn!

 

Mạnh thật đấy!"

 

“Mạnh thì mạnh thật."

 

Diệp Oanh lạnh một tiếng:

 

“Anh tự ch-ết là may !"

 

“Ôi!"

 

Hoàng Khánh bỗng thở dài:

 

“Dạo Kỷ tiểu đoàn trưởng nữa, cứ liên tục đổi cách thức hành hạ chiến sĩ tiểu đoàn ba, oán trách thấu trời!"

 

 

Loading...