Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 196

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:05:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghĩ đến cảnh tượng đó, Diệp Oanh liền thoái thác, nhưng nghĩ đến việc tình trạng của bố chuyển biến , cô chút đành lòng.”

 

“Tại bố gặp chứ?

 

Lẽ nào bác là một tệ hại như ?"

 

“Ông ... tình hình cụ thể thì .

 

Mẹ cho ông ."

 

Kỷ Liên Tề mím môi :

 

“Ông chỉ lấy một cô vợ b-éo thôi.".....

 

Diệp Oanh đầy vạch đen trán, nội tâm đấu tranh dữ dội.

 

Lúc , Kỷ Liên Tề lên tiếng:

 

“Nếu cô đồng ý , thể hứa với cô bất kỳ điều gì."!!

 

Diệp Oanh lập tức phấn chấn hẳn lên.

 

“Điều gì cũng ?"

 

Mặc dù đúng là cô tạm thời dường như việc gì cần đến , ngoại trừ “việc đó" cần sự phối hợp của .

 

Thấy Diệp Oanh vẻ khá hứng thú, Kỷ Liên Tề gật đầu hứa hẹn:

 

“Cái gì cũng ."

 

Diệp Oanh bắt đầu đắn đo.

 

Rốt cuộc nên đồng ý ?

 

cũng chỉ ở vài ngày, chắc là... vẫn thể chấp nhận ?

 

Nghĩ hồi lâu, cô vẫn trực tiếp đồng ý ngay, “Để suy nghĩ ."

 

Kỷ Liên Tề khỏi nheo mắt:

 

“Cần suy nghĩ bao lâu?"

 

“Vài ngày nữa đến quân khu ."

 

“Vâng, sẽ cố gắng nhanh nhất thể."

 

Đột nhiên, Diệp Oanh nhớ điều gì:

 

“Hả?

 

Vài ngày nữa mới , nghĩa là mấy ngày nay sẽ ở...

 

đây ?"

 

“...

 

Có lẽ ."

 

Kỷ Liên Tề trả lời một cách mập mờ.

 

Diệp Oanh nhất thời nên gì nữa, liếc chiếc đồng hồ treo tường.

 

Bây giờ là bốn năm giờ chiều .

 

Thấy sắp đến giờ cơm, Diệp Oanh dứt khoát đề nghị đưa Kỷ Liên Tề ngoài ăn cơm.

 

Kỷ Liên Tề căn phòng đơn sơ, gật đầu.

 

Trong hai tháng , Diệp Oanh chẳng mấy khi nấu cơm, bát đũa xoong nồi mua về xong dùng chỉ đếm đầu ngón tay.

 

Chương 167 Làm ít cật heo tẩm bổ

 

một , thực sự nấu cơm.

 

Làm nhiều thì ăn hết, ít thì mất công.

 

Cho nên cô thường xuyên ăn tạm bợ bên ngoài.

 

Đến nỗi chủ của mấy quán cơm bình dân quanh đây dường như đều nhẵn mặt cô .

 

Đi ngang qua quán nào cô cũng thể với vài câu.

 

Mà khi Kỷ Liên Tề mặc quân phục thường dùng xuất hiện, bất kể là qua đường thực khách trong quán cơm bình dân ven đường đều lượt liếc mắt .

 

Diệp Oanh bên cạnh Kỷ Liên Tề, “ buộc" cùng nhận lấy những ánh mắt soi mói đó.

 

rõ sở dĩ thu hút nhiều ánh mắt như chắc chắn là vì bộ quần áo .

 

Người dân thời đều khá sùng bái quân nhân.

 

Diệp Oanh bèn nhịn thấp giọng :

 

“Anh trai ơi, thể một bộ đồ bình thường hãy ngoài !"

 

mang theo đồ dân sự."

 

Kỷ Liên Tề cúi đầu Diệp Oanh thấp hơn một cái đầu, “Hơn nữa, chuyện gì mất mặt cả."

 

“Không ...

 

Ý là mất mặt."

 

Diệp Oanh vội vàng thanh minh cho , “ chỉ cảm thấy quá ch.ói mắt thôi!

 

Người đường cứ chằm chằm kìa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-196.html.]

“Với cả, ngoài mà mang theo lấy một bộ đồ bình thường ?"

 

“Ừ."

 

Diệp Oanh sững sờ, đàn ông định dính c.h.ặ.t bộ quân phục lên luôn ?

 

Cô suy nghĩ một chút :

 

“Vậy thế , chúng ăn cơm xong sẽ đưa mua quần áo!

 

một nơi bán quần áo rẻ lắm, chất lượng , đều là hàng từ Dương Thành về đấy!"

 

Kỷ Liên Tề sững :

 

“Mua quần áo cho ?"

 

, thể ngày nào cũng mặc bộ đồ gây chú ý nghênh ngang ngoài đường chứ?"

 

Kỷ Liên Tề lên tiếng, coi như là đồng ý.

 

Diệp Oanh dẫn Kỷ Liên Tề một đoạn đường, cuối cùng dừng một quán ăn:

 

“Chúng ăn ở đây ."

 

Ông chủ và bà chủ quán thấy Diệp Oanh thì chào hỏi nhiệt tình, tán gẫu vài câu mới phát hiện một quân nhân đang ở cửa.

 

“Ơ?

 

Người ở cửa là..."

 

“Ồ!"

 

Diệp Oanh đầu Kỷ Liên Tề một cái, do dự một lát đáp:

 

“Vị là...

 

ừm, chồng ."

 

Ừm....

 

ít nhất thì bây giờ vẫn , cô thể quen .

 

“Ái chà?

 

Hóa đàn ông của cô là sĩ quan quân đội !"

 

Bà chủ quán ngạc nhiên, lập tức chào mời:

 

“Hai mau tìm chỗ , đừng đó nữa!"

 

“Cô với họ vẻ ."

 

Sau khi tìm chỗ xuống, Kỷ Liên Tề về phía Diệp Oanh.

 

Diệp Oanh cầm thực đơn bắt đầu nghiên cứu xem ăn gì, ngẩng đầu :

 

“Cũng... cũng tạm thôi, đến nhiều nên quen mặt thôi mà."

 

Thấy Diệp Oanh đang xem thực đơn, bà chủ quán với vẻ mặt mờ ám tiến gần, nhỏ giọng trêu chọc:

 

“Tiểu Oanh, cô ăn đồ nướng hả?"

 

“Chỗ dạo mới bắt đầu đồ nướng đấy!

 

Không gọi cho đàn ông của cô vài xiên cật heo tẩm bổ một chút ?"

 

“Phụt!"

 

Diệp Oanh suýt chút nữa nhịn , nhưng vẫn đáp :

 

“Bà chủ, bà ... giống như cần tẩm bổ ?"

 

“Để xem nào!"

 

Bà chủ bỗng đầu , chằm chằm Kỷ Liên Tề.

 

Bà chủ tự xưng là xem tướng, nhiệt tình giúp xem, thậm chí còn xem cho Diệp Oanh , chỉ phát tài to mà còn là nhiều con nữa!

 

Diệp Oanh lúc đó xong chỉ cho qua chuyện, để tâm.

 

Tất nhiên, phát tài to thì cô hy vọng là thật.

 

Bà chủ chằm chằm Kỷ Liên Tề ròng rã hai ba phút.

 

Kỷ Liên Tề đến mức thoải mái chút nào, khổ nỗi thấy cuộc đối thoại của hai bọn họ.

 

thấy nhé ——" Bà chủ khi Kỷ Liên Tề một lượt từ trái sang , gật đầu bắt đầu đưa kết luận:

 

“Ừm, từ tướng mạo của thì thận khí đúng là vấn đề gì."

 

“Tốt lắm, lắm, đúng là cần tẩm bổ."

 

Bà chủ gật đầu:

 

“Em gái, mắt của em đấy!

 

Chị chắc chắn lầm , em chắc chắn là nhiều con."

 

Điều chỉ khiến Kỷ Liên Tề thấy khó xử mà còn khiến Diệp Oanh, vốn đang chờ xem kịch, cảm thấy ngượng ngùng.

 

Nhiều con?

 

Cái quái gì thế!

 

Cô lén liếc Kỷ Liên Tề, phát hiện lúc đang cúi đầu đang nghĩ gì, nhưng khó để thấy đôi tai đỏ lên của .

 

 

Loading...