Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 150

Cập nhật lúc: 2026-04-01 20:59:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đừng!”

 

Diệp Oanh vội vàng ngăn cản, “Không cần chị trả , chị Tú Liên.”

 

Tiếp đó, cô gần như nghiến răng nghiến lợi :

 

“Ai hỏng, em sẽ bắt đó trả.”

 

Giọng điệu của Diệp Oanh Tú Liên cảm thấy rùng , còn chút bất an.

 

“Diệp Oanh, cô... cô định gì thế?”

 

“Không chị Tú Liên, chị đợi em về nhé.

 

Thẻ điện thoại của em hết thời gian , chuyện với chị nữa!”

 

Diệp Oanh hầm hầm cúp điện thoại, trong lòng mắng Lâm Nhiễm Nhiễm mấy nghìn lượt .

 

Người đàn bà , xem là quyết đối đầu với !

 

Vì một Kỷ Liên Tề, e là cái gì cô cũng thể .

 

Ba trăm tệ, đó là tiền cô bán kem ít nhất một năm mới kiếm , cứ thế Lâm Nhiễm Nhiễm uổng phí mất.

 

Thù trả quân t.ử!

 

Mắng cô thì , đụng tiền của cô thì xong .

 

Thời buổi , đa các gia đình đều ăn đủ no mặc đủ ấm.

 

Trong mắt cô, lúc gì quan trọng hơn tiền bạc cả!

 

Cô về mà thu dọn Lâm Nhiễm Nhiễm thì rắc rối sẽ chỉ nhiều thêm chứ ít .

 

Lần là động tiền mồ hôi nước mắt của cô, sẽ là cái gì?

 

Diệp Oanh suốt một quãng đường, tức tối suốt cả quãng đường.

 

Bình tâm một chút, khi về đến nhà khách, cô định rõ tình hình với ông chủ, nhờ khi điện thoại tìm cô thì gọi cô một tiếng.

 

Ông chủ nhà khách đó đang ăn cơm trưa, thấy bộ dạng trang điểm đậm của Diệp Oanh xong, lập tức kinh ngạc đến mức đ-ánh rơi cả đôi đũa tay.

 

“Đợi một lát, cô, cô ?

 

Bây giờ đang đợt truy quét, cô !”

 

Nhìn phản ứng của ông chủ, dường như là nhận , chắc là tưởng là loại phụ nữ .

 

Diệp Oanh bất lực thở dài:

 

“Ông chủ, là Diệp Oanh ở phòng 1206 đây.”

 

“Hả?

 

Là cô ?”

 

Ông chủ đó tin, tháo kính lão , ghé sát cô thật kỹ.

 

Hồi lâu mới cuối cùng xác nhận cô chính là Diệp Oanh.

 

“Suýt nữa thì nhận , còn tưởng lâu phụng (gái bán hoa) tới chứ!”

 

Lâu phụng!

 

Cạn lời, ông chủ thật là mạng mà, chẳng lẽ chỉ vì hôm nay cô trang điểm một chút mà thật sự coi cô là loại phụ nữ chính đáng ?

 

Ông chủ tiếp thêm một câu chí mạng:

 

mà, lâu phụng nào b-éo thế !

 

Được , cô .”

 

Diệp Oanh suýt chút nữa thì hộc một ngụm m-áu tươi.

 

Sau khi trấn tĩnh , cô giải thích rõ tình hình với ông chủ, may mà cuối cùng ông chủ cũng đồng ý.

 

“Ông chủ, đàng hoàng, lương thiện chính gốc đấy, ông nhớ cho kỹ !”

 

Trước khi về phòng, Diệp Oanh quên đính chính với ông .

 

Ngày thứ hai, Diệp Oanh suy nghĩ kỹ càng, vẫn gọi điện thoại đến văn phòng của An Vĩnh Ba để tư vấn về chuyện giấy phép.

 

An Vĩnh Ba xong, lập tức bừng tỉnh đại ngộ :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-150.html.]

“Ồ , đúng là cần cái thứ , hôm đó quên với cô!

 

Ngô thuộc về lương thực, cô buôn bán cái thứ đúng là lấy giấy phép mới !”

 

Diệp Oanh lập tức tiếp lời:

 

“Vậy cái giấy phép nên để lo liệu?

 

Có khó lo liệu ?”

 

“Ừm...”

 

Đầu dây bên vang lên giọng ngập ngừng của An Vĩnh Ba, “Cái mà, thật lòng là vẫn chút độ khó đấy.”

 

bây giờ giống đây, chắc là dễ lo liệu hơn nhiều.

 

tìm lãnh đạo cục lương thực để mở cái giấy phép .”

 

Cúp điện thoại, Diệp Oanh trong khoảnh khắc thấy nản lòng.

 

Tìm lãnh đạo cục lương thực để mở đường cho cô, là cô điên An Vĩnh Ba điên , cô chẳng qua chỉ là một thường dân!

 

Hơn nữa, cục trưởng là cô dễ dàng gặp như ?

 

gặp , thể mở cho cô ?

 

Ôi, ở thời đại vẫn nhiều hạn chế, thi triển hết tài năng hầu như là thể, tất cả đều xoay quanh chính sách hiện hành mới !

 

Mặc dù , Diệp Oanh vẫn dự định chạy một chuyến đến cục lương thực.

 

chuyến uổng công!

 

Sáng sớm ngày thứ hai, Diệp Oanh xuất phát đến cục lương thực, tốn bao nhiêu công sức cũng gặp vị cục trưởng mà An Vĩnh Ba .

 

Thay đó là gặp một vị xử trưởng.

 

Vị xử trưởng đó cô đến để mở giấy phép, liền kiên quyết lắc đầu, “Không , thể mở tiền lệ , quá nhiều đến xin mở giấy phép , cô mà tuồn nhiều ngô như nữa thì thị trường sẽ rối loạn mất.”

 

Chương 129 Thu hoạch bất ngờ, giấy phép trao tay!

 

Diệp Oanh bỏ cuộc.

 

“Xử trưởng Lưu, chắc hẳn ông còn rõ hơn , lãnh đạo cấp hai năm mới đến chỗ chúng thị sát đấy!”

 

“Điều nghĩa là gì?

 

Có nghĩa là nơi sắp đón nhận sự phát triển to lớn, sắp sửa xảy những đổi long trời lở đất.”

 

“Ông chắc hẳn cảm nhận sâu sắc hơn , những năm gần đây, ngày càng nhiều công ty nước ngoài đến đây đầu tư mở xưởng, lập công ty ?”

 

Xử trưởng Lưu gật đầu, “Điểm quả sai.”

 

“Được.”

 

Diệp Oanh tiếp tục :

 

“Công ty mở ở đây nhiều lên thì sẽ tạo lượng lớn vị trí công việc, nhu cầu tuyển dụng chắc chắn cũng sẽ tăng theo,”

 

“Kéo theo đó cũng sẽ lượng lớn công nhân từ nơi khác đổ .

 

Đến lúc đó, ông xem, nhu cầu về lương thực cũng sẽ tăng lên ?”

 

Xử trưởng Lưu tiếp tục gật đầu, đôi mắt sắc sảo lớp kính dày cộp chằm chằm Diệp Oanh:

 

thế.”

 

Diệp Oanh sai, cùng với cải cách mở cửa, những năm gần đây đúng là dân đổ về tỉnh Quảng Đông tăng vọt.

 

Thực từng khảo sát liên quan, chỉ là theo cách mà An Vĩnh Ba dạy, đó tổ chức ngôn ngữ của .

 

“Hơn nữa, cùng với sự trỗi dậy của ngành sản xuất, nhu cầu nhân công của các nhà xưởng sẽ chỉ tăng chứ giảm.”

 

Xử trưởng Lưu xong lời của Diệp Oanh, lông mày nhíu .

 

Ông thừa nhận rằng Diệp Oanh đúng.

 

Đặc biệt là hai năm nay, dân đổ tỉnh Quảng Đông tăng đột biến, tuy thời gian ngắn sẽ thiếu lương thực, nhưng thì khó lắm.

 

Diệp Oanh quan sát kỹ thần sắc của Xử trưởng Lưu, ông đang cân nhắc, thế là tiếp tục tranh thủ:

 

“Hơn nữa thưa Xử trưởng, mặc dù mỗi tháng sẽ thu mua lượng lớn ngô như , nhưng sẽ quá nhiều lưu thông thị trường .”

 

“Ông ở Xà Khẩu ít doanh nghiệp vốn đầu tư nước ngoài chứ, tìm hiểu ít nơi sản xuất thức ăn gia súc.”

 

 

Loading...