Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-04-01 20:05:34
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đồng chí Diệp Oanh, chào cô.

 

là vợ của Đoàn trưởng Hách, tên là Tú Liên."

 

Diệp Oanh ấn tượng khá với vợ của Đoàn trưởng Hách, ít nhất là vẻ bề ngoài trông khá khách khí, chuyện cũng tôn trọng khác.

 

Chỉ là hiểu cô tới để gì.

 

Tú Liên sự thắc mắc của Diệp Oanh, giải thích:

 

“Là thế , chồng cô ngủ dậy đột nhiên thấy c-ơ th-ể khỏe, lẽ là bệnh ."

 

“Cả đoàn đều tập huấn hết , ai cả!

 

Nhiễm Nhiễm đưa họ tới tìm , đưa khám."

 

đứa trẻ nhà cũng đang bệnh, thực sự thể dời , các nàng dâu quân đội khác cũng đang bận rộn diễn tập chương trình mùng một tháng tám, thực sự còn cách nào khác, đành tới tìm cô thôi."

 

Diệp Oanh hiểu , Tú Liên đây là để đưa của Kỷ Liên Tề khám bệnh đây mà.

 

“Chị Tú Liên , thấy là thôi , ba chúng chụm chừng đ-ánh nh-au đấy."

 

“Trận thế ngày hôm qua chị cũng đấy, coi gì."

 

Nói , Diệp Oanh đầy ẩn ý liếc Vương Thu Hồng một cái.

 

thể giúp chị trông đứa trẻ."

 

bổ sung thêm một câu.

 

Cũng là do công tác tư tưởng mà Kỷ Liên Tề chút hiệu quả là vì lý do c-ơ th-ể khỏe, lạ lùng là la hét, ngang nhiên đáp một câu:

 

coi cô gì đấy, nhưng hôm nay cô nhất định đưa tới bệnh viện."

 

Diệp Oanh thực sự chịu nổi cái bộ dạng ngang nhiên của Vương Thu Hồng, hừ lạnh :

 

“Dựa cái gì chứ, bà tay chân , tự ?

 

thấy cái bộ dạng của bà cũng giống bệnh."

 

chút hiểu nổi, thế nào mà thể ngang nhiên và mặt dày đến mức như .

 

Ngày hôm qua còn chê bai chê bai đến ch-ết, hôm nay khỏe , ai quan tâm bà , đường tìm tới nhờ giúp đỡ ?

 

Tìm giúp đỡ thì cũng thôi , còn vênh váo đến ch-ết !

 

Sự cay nghiệt của Vương Thu Hồng dần dần lộ :

 

thích cô đến , chỉ cần cô vẫn còn là con dâu của A Tề một ngày, cô tận trách nhiệm của !"

 

Sau đó, trong não bộ của Diệp Oanh truyền tới một giọng điệu khinh miệt.

 

【Hừ, cái đồ b-éo ch-ết bầm , cho dù đối xử với cô thế nào nữa thì cô cũng lời thôi!】

 

“Không ."

 

Nghe thấy tiếng lòng của cái bà già Vương Thu Hồng , tính khí bướng bỉnh của Diệp Oanh cũng trỗi dậy.

 

Lại giường thẳng cẳng, kéo chăn trùm kín đầu, mắt thấy tâm phiền.

 

Nhìn thấy tình hình , Tú Liên vội vàng mặt:

 

“Ấy kìa, hai đều bớt giận một chút."

 

bế đứa trẻ tới bên giường của Diệp Oanh, dùng giọng chỉ hai mới thấy nhỏ giọng khuyên bảo:

 

“Em gái , dù thế nào bà cũng là chồng của em, em như , từng nghĩ tới nếu Liên Tề chuyện thì sẽ thế nào ?"

 

Lúc Diệp Oanh mới kéo chăn , Tú Liên với vẻ mặt đăm chiêu.

 

“Lâm Nhiễm Nhiễm con dâu bà ?

 

Bảo cô đưa , liên quan gì tới ."

 

“Đơn vị của Nhiễm Nhiễm việc đột xuất nên ngoài , nếu cũng chẳng tới phiền em."

 

Diệp Oanh khỏi nhạo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-11.html.]

 

là một lý do ' việc đột xuất' thật đấy."

 

Nhìn thấy Diệp Oanh lay chuyển , Tú Liên tiếp tục kiên nhẫn khuyên bảo.

 

“Em gái chị khuyên một câu, tính mạng con là quan trọng nhất.

 

Mẹ chồng em nếu thực sự chuyện gì thì .

 

Chị mới sờ một chút, trán bà nóng lắm."

 

“Em cứ tạm gác ân oán giữa chồng nàng dâu , đưa bà khám một chút, chừng bà liền cái của em, chấp nhận em thì !"

 

Diệp Oanh liếc Vương Thu Hồng ở cửa đang hận thể dùng lỗ mũi , do dự một lát, vẫn là đồng ý.

 

Sau đó, cái bà chồng hờ đó bắt đầu đắc ý 【Hừ, xem , cuối cùng vì con trai , cô chẳng vẫn thỏa hiệp đó !】

 

Diệp Oanh thấy mà tức điên lên , cô bây giờ một chút cũng thấy tiếng lòng của những , xin hỏi chế độ tự động chặn ?

 

Cô bằng lòng đồng ý vì cái bánh vẽ mà Tú Liên vẽ , cô chẳng thèm quan tâm chấp nhận .

 

Sở dĩ trái ý của bản mà đồng ý, một là vì Kỷ Liên Tề nhiều giúp , dù cho ngắn gọn và yếu ớt.

 

Hai là vì trông quả thực giống như bệnh .

 

Tú Liên hài lòng gật gật đầu, nhỏ giọng :

 

“Đây là một ít tiền chị chắt bóp , nếu em tiền thì chị cho em mượn , đợi khi nào Liên Tề phát phụ cấp thì em trả cho chị là ."

 

Nói , liền nhét tay cô một ít tiền và tem phiếu.

 

Diệp Oanh kinh ngạc vô cùng, một mặt từ chối, “Không, cần , chị Tú Liên.

 

Tiền của Kỷ Liên Tề đều ở chỗ em cả mà."

 

Tú Liên lay chuyển , đành thu tiền và tem phiếu .

 

“Vậy thì đừng trì hoãn nữa, mau , ở cổng đại viện xe buýt 28 thể tới bệnh viện đấy."

 

Diệp Oanh đầy mặt tình nguyện ngủ dậy, xoay tới tủ lấy tiền.

 

Bị Vương Thu Hồng thấy, liền cuống lên:

 

“Đây là tiền của con trai , cô lấy!"

 

Diệp Oanh chẳng thèm để ý tới bà , vẻ mặt mỉa mai :

 

lấy tiền thì ai bỏ tiền cho bà khám bệnh, bà tiền ?

 

Nếu thì bà tự bỏ tiền ."

 

Vương Thu Hồng đỏ bừng mặt, còn gì đó, thì dì Trần cản .

 

“Được đừng cãi nữa, khám bệnh , chuyện trì hoãn."

 

Tới bệnh viện khám bác sĩ, Vương Thu Hồng lẽ là do nhất thời thích nghi với môi trường phương Bắc nên sốt .

 

Vương Thu Hồng khăng khăng cho rằng Diệp Oanh cho tức đến phát bệnh, cứ luôn lải nhải thôi, bác sĩ cũng bật theo, vội vàng kê đơn bảo họ lấy thu-ốc hạ sốt.

 

Diệp Oanh càng cảm thấy đúng là thấy chuyện lạ đời, vô cùng hối hận vì đồng ý đưa bà khám bệnh.

 

Cái cảm giác chuyện c.ắ.n ngược như thế , giống như cổ họng mắc đờm , thật là buồn nôn.

 

Người tới khám bệnh đông, bất kể là bệnh lớn bệnh nhỏ đều xếp hàng, đợi đến khi họ lấy thu-ốc xong thì xe buýt 28 ngừng hoạt động .

 

Trong tình thế bất đắc dĩ, họ chỉ thể bộ trở về.

 

Bởi vì loại xe ba gác kéo khách bên đường, Vương Thu Hồng .

 

Diệp Oanh cãi với bà , nên cũng tùy bà .

 

Vậy thì thôi, đúng lúc gi-ảm c-ân luôn, dù thì cũng chỉ ba bốn cây thôi, cô thể .

 

Chỉ sợ là của Kỷ Liên Tề nổi thôi.

 

Quả nhiên bao xa, Vương Thu Hồng bắt đầu kêu ca om sòm, oán trách c.h.ử.i bới.

 

Dì Trần vì chặng đường của Vương Thu Hồng mà mệt đến lả cả , nhịn vài câu.

Loading...