Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 801

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:58:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thời buổi là cán bộ thì thu nhập cũng chẳng thể sánh bằng Đại Cương.”

 

Sau khi cô điều động công tác qua đây, ngày nào Đại Cương cũng cho cô ăn thịt đầy đủ.

 

Còn mua quần áo mới cho cô nữa.

 

Quần áo mới của cô nhiều lắm , nhưng Đại Cương vẫn cứ mua cho cô.

 

Đối tượng tuy lớn tuổi một chút nhưng trai, cao ráo tuấn, xót , Vân Nhiễm cảm thấy may mắn nhất thế gian mới thể quen , gả cho .

 

Hì hì.

 

Hồi đó lúc thương viện, cô chấm đấy.

 

Cha em nhà họ Vân một ai hài lòng về đám cưới .

 

Lúc họ về, bà cụ chuẩn cho nhiều thứ, nào là nấm hương khô, hạt dưa, thịt khô, cá khô, rong biển khô, mực khô... thu dọn đầy một bao tải lớn.

 

Trực tiếp khuân lên xe luôn.

 

Đẩy cũng đẩy .

 

Trên đường về, chị dâu của Vân Nhiễm cảm thán:

 

“Cô út nhà đúng là phúc, một bước là sa ngay hũ nếp !"

 

Mọi đều vô cùng tán đồng.

 

Cha Vân với Vân:

 

“Thông gia mẫu tuổi tác cao, nhà thông gia ở nông thôn cũng đều bận rộn.

 

Nếu Nhiễm Nhiễm mang thai, bà hãy nhường công việc cho thằng Ba, để thằng Ba về thành phố, còn bà thì qua bên giúp con gái trông cháu!"

 

Mẹ Vân gật đầu đồng ý:

 

“Ừm, cũng nghĩ như ."

 

Lo xong đám cưới của Đại Cương, giờ chỉ còn đại sự cả đời của Lâm Niệm nữa thôi.

 

Khúc đại nương vô cùng vui mừng, buổi tối lén đốt giấy cho ông cụ, lầm bầm kể lể suốt nửa đêm.

 

Mấy đứa con trai, duy chỉ thằng Ba...

 

“Ông ở đó nhớ chăm sóc thằng Ba nhiều một chút.

 

Nhà ngày hôm nay, một là nhờ thằng Ba, hai là nhờ con bé Niệm Niệm..."

 

Tại một viện nghiên cứu ở bãi Gobi nào đó.

 

Lâm Trường Chinh kết thúc một ngày nghiên cứu, tắm rửa ngủ thì... đó liền mơ thấy cha ruột của , nắm tay ông lảm nhảm bao nhiêu là chuyện.

 

Nói ông tìm bao nhiêu năm cũng thấy, còn bà già mắng là chăm sóc con trai.

 

Ông cụ oán hận :

 

“Âm dương cách biệt, cha chăm sóc con cũng lực bất tòng tâm mà..."

 

mà cũng may, Niệm Niệm là một đứa trẻ ngoan, con cũng là phúc..."

 

“Cha đây, con tìm cơ hội với con, cha lời bà , mà thực sự là cha thể hại con ..."

 

Lâm Trường Chinh vốn chỉ tin khoa học, khi tỉnh dậy:

 

......

 

Ba ngày khi đám cưới của Lâm Đại Cương kết thúc, Phó Thu Thạch xuất hiện mặt Lâm Niệm.

 

Anh cứ thế mỉm Lâm Niệm, trong ánh mắt là tình yêu nồng cháy thể tan biến.

 

Lâm Niệm cố gắng kiềm chế bản , nhịn để nhào lòng .

 

A a a a!

 

Cái !

 

Sao chẳng tiếng nào về !

 

“Ôi, Thu Thạch... mau mau, mau đặt đồ xuống!"

 

“Mệt , bà nội pha cho cháu!"

 

Bà cụ mừng rỡ khôn xiết, vội vàng rót nước.

 

Phó Thu Thạch :

 

“Bà nội, bà đừng bận rộn nữa, cháu đưa Niệm Niệm đăng ký kết hôn ."

 

Lúc xuống xe cũng nửa đêm, đặc biệt đến nhà khách của đơn vị vũ trang thuê một phòng, sáng sớm hôm nhà tắm tắm rửa, đổi diện mạo mới tinh mới mượn một chiếc xe từ đơn vị lái về đại đội.

 

“Cũng , Niệm Niệm , mau lấy giấy chứng nhận và hộ khẩu của cháu ."

 

Những thứ đều chuẩn sẵn từ lâu.

 

Lâm Niệm chẳng hề dè dặt mà phi như bay về phòng, một bộ quần áo mới, trang điểm một chút, còn dùng mỹ phẩm mua ở nước Mỹ họa một lớp trang điểm nhẹ nhàng.

 

Đi đăng ký kết hôn là chụp ảnh mà!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-801.html.]

Cô sửa soạn xong xuôi bước ngoài, khiến cả bà cụ và Phó Thu Thạch đều ngẩn ngơ kinh ngạc.

 

Thật sự là quá xinh !

 

Phó Thu Thạch đến ngây , bà cụ đẩy hai ngoài:

 

“Nhanh lên, sớm một chút còn kịp xong việc ngay trong buổi sáng."

 

Sau đó Lâm Niệm phát hiện Phó Thu Thạch cứng nhắc, còn chút “tay chân cùng chiều".

 

nhịn mà bật .

 

Cái điệu bộ ngốc nghếch !

 

Buổi trưa Lưu Dũng Nam đến nhà ăn cơm, mới Phó Thu Thạch đến, đến ngay cả ngụm nước cũng kịp uống kéo Lâm Niệm lên huyện đăng ký kết hôn .

 

Lưu Dũng Nam:

 

!!!!

 

Cú sốc chí mạng!

 

Ngoại trừ bà nội và ba “hạt trứng", từng một đều kết hôn hết !

 

Hu hu hu...

 

Buổi chiều .

 

Giản Hiểu Linh thấy cứ ủ rũ ở trong văn phòng, thở ngắn than dài.

 

Đây dù cũng là chủ chi của cô, Giản Hiểu Linh quyết định quan tâm một chút:

 

“Anh ?"

 

Lưu Dũng Nam về phía Giản Hiểu Linh.

 

Bị ánh mắt quan tâm của cô cho cảm động, ma xui quỷ khiến thế nào thốt :

 

“Giản Hiểu Linh, là hai đứa góp gạo thổi cơm chung, kết hôn sống qua ngày ."

 

Giản Hiểu Linh ngẩn .

 

“Anh cái gì?"

 

Lưu Dũng Nam xong liền hối hận, phụ nữ sức lực lớn, đ-ánh nh-au, sợ đ-ánh .

 

“Không gì, cô đồng ý thì thôi."

 

Giản Hiểu Linh:

 

“Làm vợ , định mỗi tháng đưa bao nhiêu tiền?"

 

Lưu Dũng Nam:

 

“Hả?"

 

Đầu óc chút cuồng kịp, theo bản năng theo mạch suy nghĩ của Giản Hiểu Linh, ngẫm nghĩ xem nếu lấy vợ thì mỗi tháng đưa vợ bao nhiêu là hợp lý.

 

Thế là ướm lời đáp:

 

“Năm mươi tệ?"

 

Thấy Giản Hiểu Linh lên tiếng, :

 

“Sáu mươi?

 

Sáu mươi cũng ít , trong túi cũng để chút tiền chứ, đàn ông ngoài mà trong túi tiền thì mất mặt lắm...

 

cho cô , thực sự thể nhiều hơn nữa ..."

 

Giản Hiểu Linh:

 

“Chốt đơn!"

 

Lưu Dũng Nam:

 

???

 

Cái gì mà chốt đơn, cô là kiểu con gái tùy tiện ?

 

lầm cô !

 

cứ tưởng cô ít nhất cũng mặc cả, đòi bảy mươi chứ!

 

Bảy mươi tệ cũng đưa nổi!

 

Chương 628 Đều kết hôn ! (Chương lớn hai trong một)

 

Nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của Lưu Dũng Nam, Giản Hiểu Linh chẳng gì cho .

 

Thế là cô hẹn Lưu Dũng Nam:

 

“Tan cùng , chuyện với ."

 

Nói xong, cô cầm lấy đồ đạc cần dùng xuống xưởng.

 

Trong văn phòng chỉ còn một Lưu Dũng Nam, chẳng đang mơ mộng chuyện gì mà cứ trung hì hì ngây dại.

 

 

Loading...