Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 761

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:54:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi cùng Phó Hồng Sương ngoài, hai thẳng tiến đến cửa hàng Hữu Nghị.

 

Tại đây, họ bắt đầu một cuộc mua sắm điên cuồng.

 

Lâm Niệm ngoài mặt thì tỏ khách sáo, nhưng những thứ Phó Hồng Sương mua cho cô, cô đều “ thể" nào từ chối .”

 

Mua sắm xong xuôi, Phó Hồng Sương liền :

 

“Đi thôi, cô đưa cháu uống cà phê!"

 

Ở thời đại cũng nhà hàng Tây, tuy nhiên, dân bình thường thể .

 

Nó cùng tính chất với cửa hàng Hữu Nghị.

 

Việc bà đưa Lâm Niệm đến nơi như thế thực sự khiến Lâm Niệm kinh ngạc một phen.

 

Tìm một góc xuống, Phó Hồng Sương bảo Lâm Niệm gọi món, Lâm Niệm vẻ lúng túng :

 

“Cô gọi giúp cháu ạ, cháu rành mấy cái !"

 

Chương 595 Chút nghệ thôi mà, chị đây là chuyên gia!

 

Phó Hồng Sương gọi hai tách cà phê, hai miếng bánh ngọt, lúc gọi món bà cũng thấy xót tiền vô cùng.

 

Quá đắt đỏ.

 

Sau khi đồ bưng lên, bà hạ thấp giọng với Lâm Niệm:

 

“Thực cô cả cũng thường xuyên đến nơi , đắt quá!"

 

“Cháu đầu đến thủ đô, nên đến để mở mang tầm mắt một chút."

 

“Con gái con lứa thêm kiến thức cũng hại gì!"

 

Lâm Niệm bà chằm chằm, vẻ mặt đầy sự ngưỡng mộ và quyến luyến:

 

“Cô cả, cô quá, còn hơn cả trong tưởng tượng của cháu nữa!"

 

“Hèn chi Thu Thạch một cha tồi tệ như mà vẫn thể trưởng thành ưu tú đến thế, tất cả là nhờ các cô, các chú, cũng như ông bà nội đủ yêu thương và bảo vệ !

 

Nếu , cháu thấy Thu Thạch chắc thể..."

 

tiếp nữa.

 

Cầm thìa xúc bánh ăn!

 

Chà!

 

Vị ngon tuyệt cú mèo luôn!

 

trân trọng cơ hội ăn bánh ngọt mới , ở thời đại ăn bánh ngọt một khó khăn bao!

 

Phó Hồng Sương thì tâm niệm khẽ động, bà bắt đầu dò hỏi Lâm Niệm:

 

“Niệm Niệm, chuyện gì xảy khiến cháu hiểu lầm ?"

 

“Bác cả của cháu mà, đối với Thu Thạch thì nghiêm khắc một chút.

 

Cháu cũng phận của ông bà nội, còn cả phận đây của bác nữa, bác chỉ sợ Thu Thạch sai đường hoặc biểu hiện ...

 

Bác ... bác chỉ là cách bày tỏ tình cảm của thôi.

 

nữa, họ cũng là cha con ruột thịt mà!"

 

Lâm Niệm nghiêm mặt :

 

“Cô cả ơi, cháu cũng là con ruột của cháu, nhưng từ nhỏ bà thích cháu .

 

Danh tiếng của cháu từ bé , nhưng rêu rao những tiếng đó của cháu chính là cháu và con gái của cha dượng cháu."

 

“Cho nên cháu thương Thu Thạch."

 

“Cháu và Thu Thạch thể đến với , cũng là vì hai chúng cháu những điểm đồng bệnh tương lân!"

 

“Cô cả ạ, cô đấy, cháu suýt chút nữa chính ruột ép ch-ết!"

 

Nói đến đây, hốc mắt cô đỏ hoe, cô nghẹn ngào:

 

“Cô , đây cháu cũng nghĩ như , cha con thù hằn gì qua đêm.

 

đó...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-761.html.]

 

Hành động đó của chú Phó khiến cháu nhận rằng, chú cháu là cùng một loại .

 

Một lấy chồng mới xong là hận thể để đứa con gái đó ch-ết , như mới ai chướng mắt gia đình họ nữa.

 

Một cưới vợ kế xong là coi đứa con trai đó như kẻ thù.

 

Hồi mới về, Thu Thạch còn kể với cháu rằng, thực hồi nhỏ, khi Lưu Đình xuất hiện, chú Phó cũng yêu .

 

Chú từng kiệu cổ chạy nhảy, đưa thả diều, lén lút mua kem cho ăn lưng dì Lương...

 

Khi Thu Thạch kể những chuyện , ánh mắt tràn đầy sự luyến tiếc.

 

Anh , khi Lưu Đình đến nhà, thứ đổi..."

 

Lâm Niệm đến đây thì mắt đỏ bừng, cô sụt sùi:

 

“Thế là cháu mới khuyên :

 

“Anh là con trai, yêu thương cha như , chủ động lùi vài bước.

 

Tuy của , nhưng nhận một tiếng cũng mất miếng thịt nào.”

 

Cháu nghĩ, dì Lương ở trời linh thiêng cũng thấy cha con hòa thuận.

 

Anh Thu Thạch , định tìm chú để xin , để xóa bỏ hiềm khích cũ.

 

Thế nhưng, đưa cháu khỏi cửa thì gặp chú Phó, chú Phó cố ý đến để chặn đường .

 

Vừa thấy mặt, chú chẳng chẳng rằng tát Thu Thạch một cái, lúc đó ở phòng bảo vệ đều thấy cả.

 

Chú mắng Thu Thạch khó lắm, bất hiếu, mắng là đồ sói mắt trắng.

 

Cháu ngăn , chẳng còn cách nào khác, đành tìm giúp đỡ.

 

Ông bà nội nhà, cảnh vệ đành tìm các ông bà khác đến giúp khuyên can một chút.

 

Kết quả là khi các ông bà khác đến, chú một mực khẳng định là Thu Thạch và cháu mắng chú , chúng cháu bất hiếu.

 

Các ông bà tin, thế là chú lăn ngất xỉu.

 

Cháu và Thu Thạch sợ khiếp vía, Thu Thạch vội vàng đưa chú bệnh viện, các ông bà khác cũng yên tâm nên cũng chạy đến bệnh viện.

 

Cô cả ơi, cháu thực sự thấy sợ hãi vô cùng.

 

Cũng may là các ông bà khác cũng đến kịp lúc, họ kiên quyết bắt bác sĩ thật, bác sĩ mới cho là c-ơ th-ể chú Phó chẳng vấn đề gì cả."

 

Nói đến đây, Lâm Niệm nức nở.

 

Nước mắt rơi lã chã.

 

“Cháu sợ ch-ết khiếp , nếu như, nếu như bác sĩ thật, thì Thu Thạch sẽ gánh cái danh tiếng là cha ruột tức đến sinh bệnh.

 

Tương lai của chắc chắn sẽ ảnh hưởng!

 

Anh nỗ lực như thế nào.

 

Tiền đồ mà dùng mạng sống để đổi lấy...

 

Cô cả ơi, cô cho cháu , tại chú Phó hận Thu Thạch đến thế?

 

Hận đến mức hủy hoại mới cam lòng?

 

Anh Thu Thạch đáng thương quá, còn , cha từng yêu thương giờ dồn chỗ ch-ết...

 

Còn cháu, từ nhỏ coi cháu như của nợ, nên cháu bao giờ dám hy vọng điều gì.

 

Thu Thạch thì khác mà, trong lòng yêu cha bao, cha từng yêu thương .

 

Cô cả ơi, cháu sợ Thu Thạch vượt qua cú sốc , chuyện cứ để trong lòng, cô bảo lúc nhiệm vụ mất tập trung ?

 

Còn cả ông bà nội nữa, chắc sẽ đau lòng lắm!

 

Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, mà con trai hận thể g-iết ch-ết cháu nội, chẳng là đang khoét tim họ ?

 

Cô cả ơi, chuyện ... chuyện cháu cầu xin các ông các bà , xin họ nhất định giữ bí mật, đừng mặt ông bà nội.

 

Cô cũng đừng với ông bà nội nhé, cô?

 

Cháu thực sự sợ họ chịu nổi!"

 

 

Loading...