Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 739

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:48:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông Đới gật đầu:

 

“Cháu đúng, là bác quá nôn nóng ."

 

Hai sang chuyện khác, ông Đới hỏi về Trương Hải Dương.

 

Phó Thu Thạch :

 

“Vấn đề của vẫn điều tra rõ ràng, vẫn ."

 

“Thực Trương Hải Dương , tuy rằng tự cao tự đại, coi là trung tâm, đầu óc mơ hồ dễ lừa gạt lợi dụng, còn ngoan cố, nhưng bác tin tưởng phẩm chất của , thể là một chỉ huy giỏi, nhưng với tư cách là một quân nhân, chắc chắn là xuất sắc."

 

quốc gia thiếu những quân nhân xuất sắc."

 

“Anh ở trong đội ngũ cũng ảnh hưởng gì."

 

Khóe môi ông Đới giật giật:

 

“Ừ, nó cũng cũng chẳng , còn cháu là thể thế!"

 

Phó Thu Thạch:

 

“Cháu cũng thể thế, nhưng so với , mất đội ngũ đau ngứa, mất cháu, đội ngũ sẽ tổn thất."

 

“Giống như đội ngũ thể thiếu bác !"

 

Ông Đới chọc , tặng cho một đ-ấm vai:

 

“Thằng nhóc bớt giở trò đó !"

 

“Bác ăn cái món nịnh bợ của cháu !"

 

Phó Thu Thạch liếc ông một cái:

 

“Vâng, nhưng bác ăn cơm nhà đối tượng của cháu, ăn bao nhiêu lâu còn gì!"

 

Ông Đới chặn họng đến mức nên lời.

 

Phó Thu Thạch nhịn , sờ sờ chăn đệm của ông Đới, sờ sờ chiếc áo bông vá víu của ông.

 

Ông Đới :

 

“Đều là bông mới cả đấy, em gái Khúc lấy vải cũ may vỏ cho bác.

 

Trông thì rách nát, nhưng buổi tối đắp ấm.

 

Gia đình họ tốn nhiều tâm sức .

 

Mới đông cho bác.

 

Bác cái cũ vẫn còn đắp , em gái Khúc ông lão đơn ở làng bên cạnh đáng thương quá, bà tìm hai bộ chăn cũ gửi sang, bác nghẹn lời gì."

 

“Cũng cho cả hai vợ chồng giáo sư bên cạnh luôn !"

 

“Hai vợ chồng giáo sư cảm động lắm."

 

Phó Thu Thạch:

 

“Trí thức là kho báu của quốc gia, con đường cường quốc thể tách rời trí thức, bên tại lớn mạnh như , một là họ tiền, hai là họ một lượng lớn các nhà khoa học..."

 

“Kinh tế và khoa học cũng như quân sự, dân sinh... thiếu một cái đều !"

 

Ông Đới Phó Thu Thạch thao thao bất tuyệt, trong lòng vô cùng an ủi, đứa trẻ tuổi còn nhỏ nhưng nhận vấn đề thấu đáo hơn nhiều lão già!

 

Lâm Niệm và Lâm Đại Dũng học xong, mấy liền cáo từ về.

 

Trên đường về, Lâm Đại Dũng cầm đèn pin phía , Sói Đỏ chạy nhảy tưng bừng theo, Phó Thu Thạch nắm lấy tay Lâm Niệm đút túi áo phía .

 

Hai ai câu nào, nhưng thỉnh thoảng mỉm .

 

Dính quá mức.

 

Ngọt đến phát hờn.

 

Cũng may Lưu Dũng Nam cùng, nếu “cẩu độc " chịu nổi cú sốc .

 

Trời lạnh, Phó Thu Thạch dù nỡ cũng lề mề, đưa Lâm Niệm về nhà, vài câu về chỗ Lưu Dũng Nam ngủ.

 

Sáng sớm hôm Phó Thu Thạch sang nhà bên cạnh ăn cơm, ăn xong liền lái xe đến Ban Vũ trang, hứa giảng bài hai ngày, thể nuốt lời.

 

Hiệu quả giảng bài của , các đồng chí ở Ban Vũ trang đều thu hoạch nhiều.

 

Buổi chiều giảng xong, vẫn còn quấn lấy hỏi đông hỏi tây.

 

Còn thách đấu với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-739.html.]

 

Phó Thu Thạch cũng từ chối, :

 

đang vội về nhà, chỉ tiếp nhận ba thách đấu, tự thương lượng xem ai lên!"

 

Sau đó với Trang Lệ Na:

 

“Thím hai, chúng về nhà muộn một chút, thím giúp cháu sang tiệm cơm quốc doanh mua ít thức ăn..."

 

Mọi , ánh mắt Trang Lệ Na liền khác hẳn.

 

Trước đó chỉ thấy một chút phong thanh, giờ chính đồng chí Phó Thu Thạch xác nhận, vốn dĩ còn mấy đồng chí nam đang ôm chút tâm tư cam lòng, ngay lập tức thu liễm .

 

“Được!"

 

“Vậy thím đợi cháu ở tiệm cơm quốc doanh nhé!"

 

Vừa thím thể tán gẫu với Đặng Thúy Thúy một lát.

 

Một nhóm rầm rộ đến sân huấn luyện trong nhà, mấy lãnh đạo của Ban Vũ trang tin cũng vội vàng chạy tới.

 

Nghe danh thì cũng là , họ từng thấy Phó Thu Thạch đ-ánh bao giờ, nên cũng xem xem lính của và Phó Thu Thạch cách lớn đến nhường nào.

 

Trưởng ban Ngụy với bên cạnh:

 

“Cử ba năng lực tác chiến đơn lẻ mạnh nhất của Ban Vũ trang chúng !"

 

Trong đó một là quán quân tán thủ của khu bảo vệ bên năm ngoái.

 

Phó Thu Thạch cởi áo treo lên xà đơn, đó vận động nóng .

 

Ba tuyển chọn bên cũng đang khởi động chuẩn .

 

Thách đấu bắt đầu, bên về thực lực của Phó Thu Thạch nên dám giữ sức chút nào, lên dốc hết lực.

 

Tuy nhiên, đầu tiên thách đấu Phó Thu Thạch nhanh ch.óng thất bại.

 

Toàn trường reo hò.

 

Đồng chí thất bại vẫn còn ngơ ngác, thua nhanh thế nhỉ?

 

Phó Thu Thạch kéo dậy, dùng động tác chậm giải thích cho :

 

“Chính là chỗ , sơ hở, quá nôn nóng , nếu thể xử lý như thế ..."

 

“Cảm ơn , đồng chí Phó Thu Thạch!"

 

Đồng chí thua suy nghĩ kỹ lời Phó Thu Thạch , như khai sáng, xúc động cảm ơn Phó Thu Thạch.

 

Thua sợ, sợ là thua ở .

 

Phó Thu Thạch thể giải thích chi tiết cho , đúng là quá chu đáo!

 

Phải rằng, đổi khác, đời nào với những điều .

 

Thắng thì thắng , việc gì nhiều, chẳng lẽ sợ đối phương hiểu lầm đang khoe khoang ?

 

đồng chí Phó Thu Thạch thà hiểu lầm cũng cho thua cuộc rốt cuộc họ thua ở .

 

Đây chính là tấm lòng rộng mở!

 

Đồng chí thứ hai cũng thua nhanh.

 

Đồng chí thứ ba chính là quán quân tán thủ, trụ lâu hơn một chút, nhưng vẫn thất bại.

 

Anh thực lòng khâm phục Phó Thu Thạch:

 

“Đồng chí Phó Thu Thạch, thực sự quá lợi hại!"

 

thế nào mới thể như ..."

 

Đồng chí tuổi lớn, nhà ở xã hội cũ chính là võ hành, truyền thống, thuộc loại luyện võ từ nhỏ.

 

Phó Thu Thạch hỏi :

 

“Cậu từng chiến trường ?"

 

Anh lắc đầu, ở địa phương, họ từng giúp bắt những tên tội phạm cực kỳ hung ác, nhưng từng chiến trường.

 

Phó Thu Thạch:

 

“Trên chiến trường, thắng mới sống, thua chính là ch-ết."

 

Câu thẳng thừng, cũng nặng nề.

 

 

Loading...