Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 734

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:47:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhà mụ đời nào cho bà củi để đốt .”

 

Sợ bà lén đốt củi nhà , mụ già Đổng ép bà mua than tổ ong, khiến Hạ Quế Lan tức nổ đom đóm mắt, may mà Thủy Điền Phú tuy đ-ánh bà , nhưng về chuyện tiền nong thì đối với bà vẫn khá hào phóng.

 

Cái cớ Hạ Quế Lan tìm là chịu nổi đòn roi của Thủy Điền Phú, định ở chỗ mụ già Đổng tránh qua cái Tết .

 

Chỉ cần đưa tiền, mụ già Đổng chẳng gì là đáp ứng.

 

Hạ Quế Lan ở đại đội, nhờ mụ già Đổng mua giúp ít hạt hướng dương, ngày nào bà cũng giắt hạt hướng dương khắp nơi buôn chuyện, mục đích chính là dò la tin tức về nhà họ Lâm.

 

Ví dụ như mấy ngày Lâm Đại Cương mới về một chẳng hạn.

 

thứ bà thấy nhiều nhất chính là chuyện Lâm Đại Dũng và Trang Lệ Na ân ái , Trang Lệ Na oai phong thế nào, xe Jeep về.

 

thấy xe Jeep đại đội, trong lòng còn đoán là ai cơ, kết quả là Trang Lệ Na, lập tức khiến bà tức đến hộc m-áu.

 

Mẹ kiếp!

 

Trang Lệ Na cái con đàn bà ngu ngốc , đàn ông đời ch-ết hết ?

 

Chạy về tận nông thôn để gả cho một thằng ngốc!

 

A a a a!

 

Tức ch-ết bà !

 

Nếu tại Trang Lệ Na, bà sớm nhà họ Lâm, dùng phận chị dâu hai để ép Lâm Đại Cương giúp đỡ Thủy Điền Phú, căn bản sẽ ăn đòn, cũng chẳng ăn nhờ ở đậu nhà khác như bây giờ, trời đông giá rét chạy giữa đường chặn .

 

nào cũng chặn hụt!

 

, nào bà chặn hụt cũng đều nguyên nhân cả.

 

Dựa cái ăng-ten của mấy bà thím bà bác ở đại đội Tiền Tiến , bà định đ-ánh cái rắm gì, chẳng cần ngửi mấy bà cũng đoán .

 

Đặc biệt là nhóm của bà ngũ Dương.

 

Biết Hạ Quế Lan cố ý hoặc vô ý dò la tung tích của Đại Cương, họ lập tức báo cáo với bà nội Khúc.

 

Bà nội Khúc liền bảo họ vô tình tiết lộ thời gian Đại Cương về nhà.

 

Ví dụ như Đại Cương rõ là buổi chiều về, thì bảo họ để lộ là buổi sáng về.

 

Nếu là buổi sáng về, thì tiết lộ là đêm hôm về .

 

Hạ Quế Lan nào cũng suýt đông thành kem, nhưng hụt, bà còn dám hỏi, hỏi thì bảo đơn vị của Lâm Đại Cương việc nên chậm trễ.

 

Về muộn vài tiếng đồng hồ mà thôi.

 

Còn bà, Hạ Quế Lan, hỏi kỹ thế?

 

Hạ Quế Lan uất ức thôi ...

 

dám tìm Nhị Đản, sợ con mụ Trang Lệ Na đó thật sự kiện bà , kiện bà tội phá hoại hôn nhân quân đội, bắt bà tù.

 

Cứ lo âu, sốt ruột!

 

cùng mụ già Đổng đến bộ bộ chỉ huy đại đội tán gẫu với , mùa đông , đại đội kiếm tiền nên dọn dẹp phòng họp phòng sinh hoạt cho các xã viên.

 

Bên trong đốt mấy cái lò, ấm áp vô cùng, lò đặt ấm nước, nước nóng uống thoải mái.

 

Lại đặt thêm một chiếc đài phát thanh trong phòng sinh hoạt để phát thanh cho .

 

Những việc trong mùa nghỉ đông đều thích tụ tập ở đây.

 

Hạ Quế Lan ăn sáng xong là theo chân mụ già Đổng mang theo hạt hướng dương đến góp vui.

 

Mọi thấy Hạ Quế Lan đều coi bà như một trò , dù cũng rảnh rỗi, lôi mấy câu đ-âm chọc lòng bà , bộ dạng căm phẫn của bà cũng thấy khá vui.

 

Nên hễ thấy bà chuyện về Lâm Đại Dũng và Trang Lệ Na.

 

Hạ Quế Lan ?

 

Chỉ thể nhịn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-734.html.]

 

Thỉnh thoảng còn đáp một câu, Đại Dũng hạnh phúc là , Trang Lệ Na với Nhị Đản là bà yên tâm .

 

Sau đó chú ý lái chủ đề sang Lâm Đại Cương.

 

Hôm đó bà và mụ già Đổng mới xuống, liền thấy tiếng chuông điện thoại trong phòng việc bên cạnh reo vang, kế toán nhấc máy:

 

“Đại Cương ?"

 

“Cậu sắp về ?"

 

“Bảo nấu cơm phần ?

 

Được , lát nữa bảo với một tiếng!"

 

Hạ Quế Lan vểnh tai , thấy kế toán gọi một bà lão phòng việc thì thầm vài câu, bà lão đó liền lạch bạch bước nhanh mất.

 

Bộ chỉ huy đại đội cách nhà họ Lâm xa, bà lão đó mãi một lúc lâu mới .

 

về :

 

“Đơn vị của Lâm Đại Cương thật đấy, còn cho gọi điện thoại thoải mái, cái điện thoại đắt lắm đấy!"

 

“Đây mà là tiền túi cá nhân bỏ thì chắc giàu lắm, về nhà ăn bữa cơm cũng gọi điện thoại!"

 

“Không gọi về thì chẳng gì ăn ?"

 

“Không đủ sức nhóm lửa nấu cơm chắc!"

 

“Phải nhà họ Lâm đỏ thật, con trai kìa, tài xế đấy!"

 

“Chẳng , nhưng ngày tháng của chúng bây giờ cũng chẳng kém."

 

Bà lão báo tin tìm chỗ xuống, bắt đầu phản bác:

 

“Đơn vị điện thoại, cho gọi mà gọi thì là đồ ngốc !

 

Vả , nấu một nồi cơm thì tiết kiệm củi lửa chứ !"

 

“Bà chị , bà báo tin gì thế, cho chúng em với nào."

 

“Cũng chẳng gì, Đại Cương đơn vị họ phát phúc lợi, chuối tiêu gì đó, bảo Đoạn đại nương đừng món gì khác, cứ chuẩn ít củ cải bắp cải, đơn vị họ phát thịt cừu và lòng cừu, cũng đừng để dành gì, đợi buổi trưa nó về thì hầm lên mà ăn."

 

Mọi lập tức hâm mộ thôi, :

 

“Buổi trưa về mới hầm thì buổi trưa cũng kịp ăn ..."

 

Bà lão:

 

“Đại Cương giờ nó xuất phát từ huyện luôn."

 

Hạ Quế Lan thấy lời , lập tức phấn chấn hẳn lên, bà lấy cớ vệ sinh lẻn mất, chạy thẳng con đường thôn để chặn Lâm Đại Cương.

 

Vào thôn một con đường bắt buộc qua, bên đường một con sông, nước sông sâu, cũng đóng băng.

 

định diễn một màn nhảy sông kêu cứu, để Lâm Đại Cương cứu bà lên, như thể ăn vạ Lâm Đại Cương .

 

Hạ Quế Lan cứ thế chạy bán sống bán ch-ết, chỉ sợ kịp mà lỡ mất.

 

Chạy đến vã mồ hôi hột.

 

Đến nơi thì chẳng thấy ai, bà dừng , gió lạnh thổi qua khiến bà run cầm cập.

 

Mồ hôi lạnh toát, lớp nội y ẩm ướt dính c.h.ặ.t da thịt, lạnh thấu xương.

 

Hạ Quế Lan thọc hai tay ống tay áo, tại chỗ, giậm chân cho ấm, mắt cứ chằm chằm con đường phía .

 

Trên trời đang đổ tuyết, điều tuyết lớn, chỉ điều rơi lên mặt vẫn thấy buốt.

 

Hạ Quế Lan đợi mãi đợi mãi, đợi đến lúc sắp sụp đổ, tưởng rằng công cốc thì phía vang lên tiếng xích xe đạp.

 

vội vàng leo lên dốc , quả nhiên thấy một mặc áo đại y quân đội màu xanh lá, đội mũ lông, cổ quấn khăn dày cộm đang đạp xe đạp tới.

 

 

Loading...