Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 712
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:40:35
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khi hỏi đến Lâm Niệm.”
Lâm Niệm :
“Đại đội chúng bỏ thêm ít tiền nữa, mua hai chiếc xe máy cày lớn, loại buồng lái !"
“Loại xe máy cày chuyên dùng để vận tải."
“Có chiếc xe máy cày , bất kể là sản phẩm của xưởng nào, lượng hàng lớn đến cũng thể kịp thời vận chuyển ngoài!"
“Mặc dù thể chạy đường dài, nhưng chạy trong phạm vi huyện thì nó cũng mạnh hơn cái xe máy cày nhỏ hiện tại của chúng nhiều!"
“Vả chúng còn thể nhận thêm một việc vận chuyển cho công xã, công xã cũng doanh nghiệp mà, bọn họ cũng thiếu phương tiện vận tải.
Nếu phí vận chuyển của xe máy cày chúng rẻ hơn công ty vận tải huyện thì lý do gì bọn họ chọn chúng cả.
Số tiền thể kiếm ."
Kế toán :
“ thế đấy, bánh xe to hơn hẳn mà!"
“ thấy đấy, nhưng đại đội đào tạo thêm hai lái xe nữa."
Lái xe là một công việc thể diện, tận hai vị trí cơ đấy, thể ưu tiên giải quyết cho thanh niên trong gia đình cán bộ đại đội.
Đại đội Tiền Tiến hiện tại, những ý kiến do Lâm Niệm đưa ít khi phản đối.
Chuyện cứ thế quyết định xong xuôi.
Tưởng Điền Phong dẫn theo kế toán lên công xã lấy tiền, đó lên huyện báo cáo, xin mua hai chiếc xe máy cày.
Thay là đại đội khác thì e rằng cục nông cơ huyện còn cân nhắc tới lui, nhưng với đại đội Tiền Tiến mà, đại đội huyện đích danh yêu cầu trọng điểm hỗ trợ, nên công ty nông cơ hai lời phê duyệt ngay.
Và còn vô cùng tích cực đến xưởng để đặt hàng giúp.
Mọi chuyện đều diễn suôn sẻ.
Lâm Niệm tâm trạng đạp xe về nhà, giữa đường gặp Trang Lệ Na, tâm trạng càng hơn.
“Lệ Na, tới đây?"
Cô tươi chào đón.
Trang Lệ Na từ xe đạp bước xuống, cô dắt xe :
“Tớ điều chuyển đến khoa tuyên truyền của bộ vũ trang huyện , là phó khoa!"
“Chẳng huyện đang triển khai phong trào chỉnh đốn tác phong , đơn vị tớ họp, giao việc tuyên truyền chỉnh đốn cho tớ, tớ liền xuống cơ sở để tìm hiểu tình hình thực tế một chút..."
Lâm Niệm nháy mắt với cô :
“Mượn công việc tư!"
Trang Lệ Na đỏ mặt.
Lâm Niệm :
“ mà chúc mừng lên chức phó khoa nhé!"
“Buổi trưa ăn món gì ngon ngon để chúc mừng mới !"
Trang Lệ Na :
“Tớ ghé qua tiệm cơm quốc doanh một chuyến, chân gà chân vịt Thúy Thúy nhờ mang cho , cả thủ lợn luộc, khuỷu tay kho tàu do tớ mua nữa!"
“Còn mua thêm hai cân sườn, hai cân thịt ba chỉ, một bộ lòng, một bộ gan lợn nữa..."
Cô tiêu sạch bộ phiếu thịt tích cóp từ khi lên thành phố đến giờ.
Chương 556 Quên mất Đại Đản
“Mua nhiều thịt thế cơ !"
“Mấy tháng nay ăn thịt đúng ?"
Lâm Niệm một câu vạch trần Trang Lệ Na.
Thời đại , phiếu đó đều hạn định cả!
Ánh mắt Trang Lệ Na né tránh, cô :
“Lúc tớ , gia đình cho tớ ít, ở đơn vị tớ cũng ăn thịt mà!"
Chỉ là ăn ít thôi.
Lâm Niệm thèm tranh luận với cô về chuyện nữa, thầm nghĩ đợi lúc cô sẽ gói cho cô thật nhiều trứng gà và thịt khô mang về.
Hai chuyện vài câu cùng đạp xe về nhà họ Lâm.
Người nhà họ Lâm thấy cô đến thì đều vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-712.html.]
Đoạn Xuân Hoa với Đại Đản:
“Con đạp xe gọi chú hai của con buổi trưa về ăn cơm, gọi thầy giáo Khám đưa em gái đến nhà ăn cơm luôn nhé."
Đại Đản hớn hở nhận lấy chiếc xe đạp của Lâm Niệm dắt cửa, đó nghiêng vắt chân qua khung xe để đạp.
Người nhỏ, thể vắt chân qua cái thanh ngang đó nên chỉ thể đạp kiểu nghiêng như .
dù là thế thì thằng bé cũng đạp nhanh.
Thằng bé đến trường gọi con Khám Quyên , Khám Quyên từ chối:
“Chúng ăn ..."
Đại Đản nghĩ một lát :
“Vậy tối cô hãy đến nhé!"
“Dì Lệ Na của nhà cháu tới , cô cũng quen một chút."
Thằng nhỏ bây giờ năng cũng khéo léo gớm nhỉ!
Khám Quyên là nhà họ Lâm khách nên mời cô , suy nghĩ một lát :
“Vậy thì buổi trưa chúng luôn !"
Cơm nước cứ để ngâm trong nước cho nguội, buổi tối ăn cũng .
Đại Đản híp mắt :
“Dạ ạ, cô cứ , cháu gọi chú hai về ăn cơm đây!"
Nhà họ Lâm mời cơm, Khám Quyên thể tay , cô nghĩ một lát, liền lấy một miếng thịt xông khói cho giỏ, dẫn theo hai cô con gái nhỏ đến nhà họ Lâm.
Miếng thịt vẫn là thịt chia từ đợt thu hoạch vụ thu .
Cô đến muộn.
Đại đội cũng chia cho cô nhiều, xã viên thế mà một ai ý kiến gì cả.
Khám Quyên cảm thấy Lâm Niệm thật sự là quá , những đưa cha cô đến đây, mà còn đưa cả cô đến đây nữa.
Nơi so với những nơi khác mà , thật sự chính là thiên đường.
Trong lòng cô tràn đầy lòng ơn, vì càng tận tâm dạy bảo lũ trẻ trong thôn hơn.
Hy vọng bọn trẻ thể học thêm một chút kiến thức.
Mặc dù bây giờ thể thi đại học nữa, nhưng kiến thức bao giờ là vô dụng cả.
Những kẻ rêu rao thuyết kiến thức vô dụng đó, bản bọn họ vốn dĩ là những kẻ bất tài .
Kiến thức mà thật sự vô dụng thì tại lúc tuyển công nhân vẫn yêu cầu bằng cấp cấp hai, cấp ba chứ?
Tại lãnh đạo thì bắt buộc chữ?
Cho dù là tiến cử học đại học, thì cũng chữ và hiểu một kiến thức toán học cơ bản chứ.
Nếu thì học đại học kiểu gì?
Trước đây Khám Quyên sống mà như ch-ết, nhưng bây giờ, cho dù cảnh của cha vẫn còn tồi tệ, nhưng Lâm Niệm và đại đội Tiền Tiến, vẫn giúp cô thấy hy vọng.
Đồng chí Lâm Niệm coi trọng giáo d.ụ.c như , bản cô cũng thường xuyên đến thỉnh giáo cha cô, chuyện mà cô coi trọng như thì chắc chắn là chuyện quan trọng .
Cứ việc chút do dự mà ủng hộ là .
Thậm chí Khám Quyên sự ảnh hưởng của Lâm Niệm cũng đang tranh thủ thời gian để học tập.
Ba con đến nhà họ Lâm, Đại Đản cũng lao đến xưởng than tổ ong.
Lúc Lâm Đại Dũng mở cặp l.ồ.ng cơm .
Đại Đản xông đến cổng xưởng liền gào lên:
“Chú hai!
Chú hai!
Nữ dân quân thảo nguyên tới !"
“Nữ dân quân thảo nguyên của chú tới kìa!"
Lâm Đại Dũng 'vèo' một cái bật dậy, nhóm công nhân đang xổm thành một hàng đồng loạt đầu .
“Đại Dũng , nữ dân quân thảo nguyên của là ai thế?"
“Cậu tìm đối tượng ?"
“Sao gì nhỉ?"
“Chuyện từ khi nào thế?"
Đại Dũng ngốc thì cả làng đều , nhưng ai thật sự coi là kẻ ngốc cả.