Điêu Xuân Lai cuống lên:
“Cái cũng cái cũng xong, thế bảo ?”
“Đợi đợi đợi, chỉ bắt con đợi!”
“Đợi nữa là con ba mươi tuổi đấy!”
Mụ già họ Điêu :
“Cưng của đừng vội, cách!”
“Cái dịch cúm gà mà, thật chẳng mầm bệnh lây qua đường nào, nhưng , từ hồi xã hội cũ chuyện, hễ gà nhà ai dịch là gà cả làng thoát !”
“Sau mới nghiệm chút mùi vị, nhà ai gà dịch thì cho nhà đó cửa, cũng đến nhà đó chơi!”
“Nếu sẽ mang vận rủi theo!”
“Bà cô dịch bệnh sẽ theo về nhà!”
“Con rể cả chẳng , mai hai đồng chí trạm thú y đến đại đội Tiền Tiến.
Cưng mua gà dịch về, tối nay ngâm thùng nước, mai gọi mấy đứa đường phục kích, thấy họ thì hắt nước xuống đất, nghĩ cách dọa họ xuống xe đạp, chân giẫm vũng nước đất, để họ mang bà cô dịch bệnh đến trại gà của đại đội Tiền Tiến...”
Điêu Xuân Lai vẻ mặt đầy nghi ngờ.
“Mẹ, bây giờ cho phép mê tín dị đoan, đào bà cô dịch bệnh!
Mẹ cái gì đáng tin chút ?”
Lão già họ Điêu quát:
“Nghe mày , mày hồi trẻ giúp việc nuôi gà ở nhà địa chủ, bà nhiều lắm đấy!”
Điêu Xuân Lai lúc mới nửa tin nửa ngờ chạy mua gà dịch.
Mua về ngâm trong nước một đêm, nước để Điêu Xuân Lai và đám bạn mang , gà nỡ vứt, để nhà tự hầm ăn.
Mọi chuyện diễn vô cùng thuận lợi, hai đồng chí trạm thú y do công xã phái mấy hòn đ-á họ ném trúng, xuống xe kiểm tra, chân cứ thế giẫm giẫm trong đống nước gà dịch.
Điêu Xuân Lai mãn nguyện, về báo cáo thành quả.
Mụ già họ Điêu :
“Cứ đợi đấy, bà cô dịch bệnh sẽ tha cho trại nuôi của đại đội Tiền Tiến , gà của chúng nó đừng hòng sống sót con nào!”
Đại đội Tiền Tiến.
Đại đội họp, cả công xã đang lây lan dịch cúm gà, lòng ai nấy đều thắt .
Với tư cách là tổng giám đốc công ty nông sản, Lâm Niệm cũng tham gia cuộc họp.
Tuy cô rành nhưng lướt video ngắn cũng chút ít da lông.
Dịch cúm gà tính truyền nhiễm cực mạnh, sơ sẩy một chút là mất trắng.
Cô :
“Gà ở trại nuôi của chúng quá nhiều, lơ là, thế , từ hôm nay trở , của trại nuôi đều ở trại, ngoài...”
Cứ thế, Lâm Niệm và bà Khúc dọn ở hẳn trong trại nuôi.
Ban ngày bên ngoài trại nuôi mấy đứa trẻ phiên canh gác, bất kể là ai, đặc biệt là ngoài thôn, cũng như của trạm thú y, đều trại nuôi.
Buổi tối thì để dân binh canh gác, đề phòng kẻ phá hoại lúc .
Cỏ khô thức ăn cần dùng cho trại nuôi, khi đưa tới thì để bên ngoài, do trong trại nuôi lấy ...
Làm như thể đang đ-ánh trận .
các xã viên một ai ý kiến, thậm chí còn thấy thế vẫn đủ.
Dù nhiều gà thế đều là tiền cả đấy!
Cuối năm họ còn chia hoa hồng mà!
Năm nay riêng tiền bán trứng đại đội cũng thu về ít tiền !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-698.html.]
Chương 545 Giúp đỡ chỉ đạo
Cái trò cách ly , Lâm Niệm rành lắm!
Cẩn thận vẫn hơn, đại đội Tiền Tiến lúc chịu nổi nửa điểm sóng gió.
Nghèo mà!
Vẫn là do cái nghèo mà .
Giàu , trình độ y tế khoa học kỹ thuật lợi hại hơn, khả năng chống đỡ rủi ro sẽ mạnh hơn, cũng cần dè dặt cẩn trọng thế .
Vừa , khi cách ly, hai vị giáo sư thể dạy kèm riêng cho cô, bổ túc kiến thức văn hóa cho cô.
Cũng thể dạy cô một ít kiến thức y tế sơ đẳng.
Hiểu nhiều thêm chung quy cũng hại gì.
Sau khi của trạm thú y đến, họ cửa trại nuôi.
Hai đồng chí đều chút tức giận, chuyện với Tưởng Điền Phong vô cùng khách sáo:
“Đại đội trưởng Tưởng, công xã cũng lo lắng cho gà các nuôi, nếu trại gà của các xảy vấn đề , thì các càng nên để chúng xem tình hình thực tế bên trong.”
“ , các định để tất cả gà ch-ết hết thật ?”
“Đó là một tổn thất tài sản hề nhỏ !”
Tưởng Điền Phong cũng giận, ông tính mời hai xuống, rót cho họ:
“Hai đồng chí đừng giận.
Dịch cúm gà một khi ch-ết là ch-ết cả loạt, để hai vị cũng là vì lo cho hai vị thôi!
Hai vị nghĩ xem, hai vị chắc chắn một trăm phần trăm cứu gà bệnh của chúng ?
Nếu thể, thì chi bằng đừng , đừng lội vũng nước đục thì hơn.
Trại nuôi giống các đại đội khác, mỗi nhà xã viên chỉ nuôi hai con gà, các đến xem mà lực bất tòng tâm thì cũng chẳng ai trách lên đầu các .
Dù tổn thất chia các hộ là nhỏ.
trại nuôi của chúng hàng nghìn con gà đấy!
Ch-ết sạch, ai gánh nổi trách nhiệm ?
Đây rõ ràng là trách nhiệm của đại đội chúng , trạm thú y dân đổ lên đầu các .
Dù mấy đồng chí các cũng giúp chúng nhiều.
Xuống giảng giải cho xã viên cách chăn nuôi khoa học, cách phòng chống dịch bệnh...”
“ thể các vấp ngã ở chuyện !”
“Các cũng đấy, đại đội đông , chỉ thể thấu hiểu các , các hễ đến là chắc chắn sẽ dốc hết sức.
xã viên đại đội quá đông, ch-ết nhiều gà thế , mấy dân thường chịu đựng ?
Ngộ nhỡ họ giận lây lên công xã loạn... sẽ ảnh hưởng đến công việc và tiền đồ của các .
Cho nên mà, hai vị chi bằng đừng !
Cứ để thu-ốc là !”
Hai , một hồi, cảm thấy lời Tưởng Điền Phong lý, bèn áy náy :
“Xin đại đội trưởng, chúng nóng nảy quá, thái độ , đừng chấp nhặt với chúng nhé!”
Dịch cúm gà vốn dĩ dễ chữa, quan trọng là thu-ốc men còn khan hiếm.
Cấp phái hai họ đến, thực họ cũng chẳng nắm chắc chữa khỏi, trái nghĩ đến cái khía cạnh mà Tưởng Điền Phong .
Tưởng Điền Phong nhắc, họ liền toát mồ hôi hột.
Họ để thu-ốc mang theo, dặn Tưởng Điền Phong cách dùng.