Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 692
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:36:50
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô tinh ranh, căn bản chính thức trong đại hội, mà là “tiện miệng" đem đạo lý cho bà ngũ thẩm họ Dương và những khác .”
Cô gạch chân nhấn mạnh điểm mấu chốt:
nếu doanh nghiệp sụp đổ thì đừng ai mong chia tiền.
Mấy bà lão chịu để yên ?
Lập tức đem những lời thêm mắm dặm muối truyền khắp cả đại đội!
Đại đội cũng lập tức đưa các biện pháp và quy định mới, những dán đầy đại đội mà còn hằng ngày tuyên truyền loa phát thanh.
“Những hành vi như đào chân tường xã hội chủ nghĩa, lấy trộm hạt dưa, than đ-á của xưởng, hớt váng sữa xã hội chủ nghĩa, v.v., hễ phát hiện sẽ lập tức báo lên cục, xử lý như kẻ trộm!
Ngoài , hồ sơ vi phạm pháp luật phạm tội sẽ ghi học bạ, và tất cả các doanh nghiệp của đại đội sẽ v-ĩnh vi-ễn bao giờ tuyển dụng nhà của đó!"
Thế là...
Những bà lão thích chiếm tiện nghi, trộm trứng vịt trứng ngỗng, vặt lông cừu lông dê cũng đều dừng tay, dám nữa.
Làm gắt thế , bắt là sa thải, còn báo lên đồn, thôn tuyển công nhân cũng v-ĩnh vi-ễn nhận nhà họ.
Còn dám chiếm cái tiện nghi ch.ó má gì nữa!
Cộng thêm việc quá nhiều để mắt tới, ngay cả mấy đứa trẻ chăn cừu cũng chẳng dám vặt lông cừu nữa !...
Tiếp đó, đơn hàng lớn thứ hai của công ty nông sản đến từ thủ đô.
Hai cụ già đồ của cháu dâu nhất định là khoe khoang , vả cháu dâu cũng , phần dư chính là để họ đem tặng .
Trong đó một nhà nhận đồ, con trai hậu cần của nhà đó về, ăn những món ăn từ đặc sản núi rừng thì ngớt lời khen ngợi.
Bà lão trong nhà liền đem hết đồ cho con trai xem:
“Là ông già họ Phó gửi đến đấy, là công ty nông sản bên cháu dâu ông tuyển chọn kỹ càng , con xem, hơn nhiều so với hàng hậu cần thu mua ..."
Do lão thủ trưởng gửi tới.
Đồ !
Trên bao bì s-ố đ-iện th-oại, gọi điện hỏi thử xem .
Cứ thế, đơn hàng lớn thứ hai tới.
Sau khi đơn hàng thành, bên nhận hàng, chất lượng các mặt đều vấn đề gì, công ty nông sản liền nhận điện thoại của công ty bách hóa thủ đô.
Chương 540 Lãnh đạo chỉ cần chỉ phương hướng!
Đặc sản núi rừng của công ty nông sản Tiền Tiến bán tới tận công ty bách hóa thủ đô !
Tin sốt dẻo đây!
Công xã báo lên huyện, huyện báo lên thành phố, thành phố báo lên tỉnh.
Đại đội Tiền Tiến dùng phân hóa học gạch gõ cửa, khiến lãnh đạo tỉnh đến đại đội giỏi giang của họ.
Hay lắm, mới đó mà đại đội đem đến bất ngờ cho tỉnh !
Thế là, lãnh đạo lên tiếng.
Đại đội kinh tế tập thể, bắt buộc ủng hộ!
Sau đem kinh nghiệm của đại đội Tiền Tiến phổ biến xuống , các đại đội khác học chút da lông thôi là dân cũng sớm sống những ngày “nhà tầng, điện sáng, điện thoại" !
Đưa tin!
Bắt buộc đưa tin!
Đây là chuyện !
Thế là, báo tỉnh đưa tin về sự tích công ty nông sản Tiền Tiến tiến thủ đô, thành phố cũng đưa tin theo, huyện cũng cam lòng tụt hậu.
Nhân viên nghiệp vụ của công ty nông sản Tiền Tiến cầm tờ báo chạy thị trường ngoại tỉnh, độ khó bỗng chốc giảm xuống vài bậc!
Tại chạy ngoại tỉnh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-692.html.]
Lâm Niệm , nơi khác , hiếm lạ thì giá mới lên .
Tại địa phương , hiếm lạ thì giá lên nổi.
Quan trọng nhất chính là, đồ của công ty nông sản họ theo hướng xuất khẩu, dùng cái mác thì khi thu mua tiêu chuẩn cao một chút cũng vấn đề gì chứ?
Đây là liên quan đến thể diện của tỉnh đấy.
Giá bán định cao một chút cũng vấn đề gì chứ?
Dù chúng cũng là theo hướng xuất khẩu, gánh chịu các loại chi phí vận chuyển nọ mà!
Lâm Niệm bận tối mắt tối mũi, khi đơn hàng tăng vọt thì nhiệm vụ thu mua cũng nặng nề hơn, trạm thu mua của đại đội ngày nào cũng đến bán đặc sản núi rừng.
Xe máy kéo của đại đội ngày nào cũng nổ máy phành phạch chạy ngoài, đến các công xã và thôn xa hơn để thu mua đặc sản.
Tưởng Điền Phong thực sự mời hai giáo sư nông nghiệp về, sắp xếp cho họ ở bên phía trang trại nuôi vịt, điều kiện hơn nhiều so với nơi họ lưu đày .
Lâm Niệm tìm đến hai , yêu cầu họ nghiên cứu xem thế nào để trồng nấm nhân tạo.
Hai vị giáo sư vô cùng xúc động, đây là để họ nghiên cứu mà!
Đây đúng là nghề cũ của họ!
Mặc dù hướng nghiên cứu của cả hai đều về mảng , nhưng một vị giáo sư :
“Trước khi lưu đày, từng đồng nghiệp nhắc đến việc thử dùng mùn cưa để nuôi trồng nấm hương..."
“Nước thực tế từ triều Đường bắt đầu nuôi trồng nấm ăn nhân tạo , hiện giờ thực cũng một nơi đang công việc .
Chỉ điều lượng quá ít, quy mô, và phương pháp trồng trọt lạc hậu.
Đại đội ý , cho chúng thời gian, chúng nhất định sẽ dốc hết sức ..."
Xong chuyện!
Hi hi hi!
Lâm Niệm đưa hai mục tiêu cho hai , một là mộc nhĩ, hai là nấm hương, cô nhớ việc trồng nấm hương mộc nhĩ nhân tạo ở hiện đại đều là loại túi nấm, cho nên cũng chỉ một phương hướng.
Những thứ khác chỉ thể để hai họ tự mày mò.
Làm lãnh đạo mà.
Chính là chỉ huy bừa... phi phi!
Chính là phụ trách chỉ huy và vẽ bánh là !
Về cơ bản cục diện của công ty nông sản mở , việc của cô cũng còn nhiều nữa.
Mỗi ngày còn thể đến chuồng bò tìm giáo sư Bành và giáo sư Kỳ để học thêm, dù cô cũng là tổng giám đốc của công ty nông sản, quan tâm đến ngành chăn nuôi một chút cũng vấn đề gì chứ!
Nghĩ đoạn, Lâm Niệm với họ:
“Những việc khác các ông cần quản nữa, cứ chuyên tâm nghiên cứu !"
“Các ông chỉ cần nghiên cứu xem thế nào để tạo kỹ thuật trồng nấm nhân tạo hiệu quả hơn, sản lượng nhiều hơn là ."
Hai vị giáo sư nông học gần như tin tai , đãi ngộ thế ?
Hu hu hu, khổ tận cam lai !
Lâm Niệm còn :
“Nếu các ông cần giúp việc, thể đưa cho một danh sách."
“Người đang việc bình thường thì cách nào điều động, nhưng lưu đày thì thể nghĩ cách!"
“ một điểm, nhân phẩm bắt buộc !"
“Nếu , đại đội mà bắt điển hình , các ông những nghiên cứu nữa mà còn đưa đến các nông trường khác tiếp tục cải tạo đấy..."
Hai vị giáo sư vội vẻ mặt nghiêm trọng nhận lời, đồng thời trong lòng cũng thấy rạo rực.