Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 690

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:36:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

những mặt hàng mà hợp tác xã công xã , bắt buộc chia một phần cho điểm đại lý của thôn Tiền Tiến.”

 

Như điểm đại lý của thôn Tiền Tiến thực tế cũng chẳng khác gì so với công xã, dân ở các thôn xung quanh cũng thích đến điểm đại lý của đại đội Tiền Tiến để mua đồ.

 

Gần hơn lên công xã, đặc biệt thuận tiện.

 

Trong chớp mắt, đại đội Tiền Tiến trở nên náo nhiệt, mang dáng dấp của một thị trấn nhỏ.

 

Lâm Niệm nhân cơ hội đề nghị đại đội nên lập một nhà ăn bình dân, trong đại đội thì thu tem lương thực, tem thịt, ngoài đại đội thì thu, nhưng thu ít hơn ở tiệm cơm quốc doanh, dù đại đội tự nuôi lợn, gà vịt nên thu ít cũng lỗ.

 

Điều càng thuận tiện cho đám thanh niên trí thức trong đại đội.

 

Nhiều thanh niên trí thức thích nấu cơm, khi thì mang theo cặp l.ồ.ng, tan là lao thẳng đến nhà ăn, mua một suất cơm thức ăn, buổi trưa ăn một nửa, nửa còn để dành cho buổi tối.

 

Vì lượng thức ăn đầy đặn, giá cả chăng, nên còn thu hút cả thanh niên trí thức ở công xã và các thôn khác đến ăn cải thiện.

 

Làm ăn vô cùng phát đạt.

 

Sau đó Lâm Niệm liền xúi giục Tưởng Điền Phong g-iết lợn, chỉ g-iết gà vịt ngan ngỗng thì mà đủ!

 

Một tháng g-iết hai , ngày mồng một và rằm, ngoài phần thịt cung cấp cho nhà ăn, thịt còn đem bán cho xã viên trong đại đội.

 

Xã viên sẽ cầm tem thịt lên công xã mua thịt nữa.

 

Đây chính là cái lợi của việc mở trang trại chăn nuôi, trong trường hợp bảo đảm đủ chỉ tiêu thịt nộp lên, phần thành vượt mức thì đại đội sắp xếp thế nào thì sắp xếp thế nấy!

 

Đại đội là một tập thể, tập thể bán cái gì cũng sai!

 

Vô cùng vững vàng!

 

Tưởng Điền Phong:

 

“Xem chừng chuồng lợn của chúng còn tăng thêm mới !"

 

Lâm Đại Cường:

 

“Không chỉ chuồng lợn, mà chuồng gà, vịt, ngan, ngỗng, thỏ đều tăng thêm!"

 

“Cũng may khi quy hoạch lúc theo lời Niệm Niệm, mỗi trang trại đều để dành đủ gian, nên giờ mở rộng cũng thuận tiện."

 

“Chỉ sợ dịch bệnh thôi, nhất là gia cầm, mà bệnh là ch-ết cả mảng."

 

“Bây giờ đang hăng hái, cứ mở rộng trang trại chăn nuôi ."

 

Tưởng Điền Phong thấy lý, mở rộng!

 

Đại đội tiền !

 

Xưởng than tổ ong thực sự kiếm tiền mà, cha ơi, hèn gì thời cũ ai cũng tư bản!

 

Kiếm tiền hơn trồng trọt nhiều!

 

Chỉ điều trồng trọt là cái gốc, chuyện tiền nong, lương thực thì ch-ết đói mất.

 

Xưởng hạt dưa bây giờ cũng tệ, cuộc thi thiết kế nhãn hiệu kết thúc, bình chọn giải nhất, nhì, ba, trao phần thưởng cho những đoạt giải, mỗi phát mấy túi hạt dưa lớn.

 

Chỉ bấy nhiêu thôi mà mấy đoạt giải vui mừng thấu.

 

Dưới sự nhắc nhở của Lâm Niệm, Lưu Dũng Nam chạy vầy thành phố và tỉnh, cho nhãn hiệu hạt dưa Tiền Tiến và các loại đặc sản núi rừng Tiền Tiến công nhận chính thức.

 

Thời luật nhãn hiệu, việc công nhận chính thức nghĩa là, hạt dưa Tiền Tiến cũng như đặc sản núi rừng Tiền Tiến đại đội Tiền Tiến sử dụng , hy vọng các nhà xưởng khác đừng dùng nữa.

 

Quá trình suôn sẻ lắm, nhưng Lưu Dũng Nam tìm đến mấy vị lãnh đạo và nhân viên công vụ mà quen nhờ vụ phân bón, cuối cùng cũng giải quyết xong xuôi chuyện .

 

Tiếp theo là tìm xưởng in để in giấy bao bì nhãn hiệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-690.html.]

 

Hạt dưa Tiền Tiến bao bì mới, lập tức lên đời hẳn.

 

Khiến cho đám thanh niên xem phim đều chỉ đích danh đòi mua hạt dưa Tiền Tiến, những loại hạt dưa khác đều lấy.

 

Bởi vì hạt dưa Tiền Tiến nhãn hiệu, bọc bằng báo cũ, đắt hơn loại bọc báo cũ vài xu nhưng trông sang chảnh, thể diện mà!

 

Do hạt dưa bán chạy, cả đại đội từ xuống ai là khâm phục Lâm Niệm, cái ý tưởng bao bì là do cô đưa mà!!!!

 

Hạt dưa bao bì hiệu quả như , Lâm Niệm thừa thắng xông lên, đem nhãn hiệu hạt dưa Tiền Tiến đổi vài chữ, đổi thành đặc sản núi rừng Tiền Tiến, đó bảo đem hàng thu gom sàng lọc thủ công.

 

Giống như chè , sàng lọc loại đặc biệt, loại một, loại hai, loại ba.

 

Giá của loại đặc biệt trực tiếp gấp mười loại ba.

 

Còn giá của loại ba thì chỉ cao hơn giá thu mua một cân vài xu.

 

Khi định giá xong, của công ty nông sản đều ngây , nhao nhao nghi ngờ loại đặc biệt liệu bán .

 

Đắt quá mất.

 

Lâm Niệm :

 

“Dù cũng chẳng bao nhiêu, nếu bán thì đợi đến cuối năm đem phát phúc lợi cho công nhân viên."

 

Mọi lúc mới còn gánh nặng tâm lý nữa.

 

“Nhân viên nghiệp vụ cầm mẫu loại một trực tiếp lên lầu bách hóa thành phố tìm bộ phận thu mua của họ, nếu họ lấy cũng , cứ tiếp tục tìm hợp tác xã cung ứng tiếp thị thành phố, các tiệm cơm quốc doanh, hoặc là các xưởng quặng lớn.

 

Loại hai và loại ba thì cứ tìm hợp tác xã cấp huyện là ."

 

“Nếu tỉnh khó bán, mở đầu , thì chúng ngoài!"

 

“Việc ngoài khó là chuyện bình thường, nhưng các lòng tin, đất nước chúng lớn thế , đồ của chúng khan hiếm như , nhất định thể bán !"

 

“Thậm chí đến cuối cùng, còn đến cầu xin chúng giao hàng cho họ cơ!"

 

“Vạn sự khởi đầu nan, nhưng tin rằng, khó các !"

 

, nếu trong quá trình các chạy nghiệp vụ bên ngoài ai hỏi các loại đặc biệt , các hãy , nhưng loại đặc biệt là dành riêng để cung cấp cho thủ đô, giá đắt đành mà chính chúng cũng giữ ."

 

Điểm vô cùng quan trọng, Lâm Niệm yêu cầu ghi nhớ.

 

Dù cô chỉ là một “tân binh", nhưng là xuyên từ hiện đại tới, những chiêu trò bán hàng và khuy-ến m-ãi mà cô từng thấy đều là những thứ mà thời đại từng qua.

 

Mọi hiểu ý tứ bên trong, nhưng vẫn đồng thanh , tỏ ý nhớ kỹ.

 

Lâm Niệm mở họp cho của công ty nông sản, truyền lửa cho họ.

 

Lại bảo Lưu Dũng Nam đào tạo cho họ kỹ năng bán hàng và nghệ thuật giao tiếp.

 

Việc thu mua là vấn đề, Tưởng Điền Phong dùng phân bón mồi nhử, mấy công xã đều sẵn lòng để dân bán đặc sản núi rừng hái cho đại đội Tiền Tiến.

 

Giống như việc bán trứng gà cho hợp tác xã , bán cho tập thể thì vấn đề gì.

 

Được cho phép.

 

Hợp tác xã cung ứng tiếp thị cũng thu mua đặc sản núi rừng mà.

 

Đại đội Tiền Tiến tranh giành ăn với hợp tác xã, nhưng hợp tác xã cũng chẳng oán hận gì, đó là việc ăn riêng của nhà họ , thu mua thì thu, thì thôi!

 

Hơn nữa, trứng gà của đại đội Tiền Tiến cũng thơm ngon mà!

 

Mỗi trứng gà của đại đội Tiền Tiến đưa tới, đều là nội bộ của họ mua hết, dư mới đem ngoài bán.

 

 

Loading...