Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 682

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:36:39
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Điều ông là, nếu là Phó Thu Thạch hãm hại, thì cầu xin nó tha cho, liệu nó tha ?”

 

Nghĩ đến cảnh ông cụ chỉ s-úng đầu , Phó Quốc Thành vẫn còn thấy lạnh toát cả sống lưng.

 

Tiền Vân Anh Phó Quốc Thành , tim liền lạnh ngắt một nửa, Phó Quốc Thành sẽ giúp nữa !

 

Chương 532 Tố khổ

 

Phó Quốc Thành khuôn mặt trắng bệch của Tiền Vân Anh, cân nhắc lên tiếng:

 

“Ông cụ cũng gọi mấy cuộc điện thoại , nhưng cũng hỏi thăm rốt cuộc là chuyện gì."

 

“Cấp độ bảo mật của chuyện cao."

 

Tiền Vân Anh sụp đổ lớn:

 

“Ít nhất cũng cho bọn đứa trẻ đang ở chứ!"

 

“Quốc Thành, ông thể giúp !"

 

“Bao nhiêu năm nay , dù là nhà lão Trương nhà , đối với chuyện nhà các ông đều luôn để tâm, nhà ông chuyện là hai vợ chồng chạy đôn chạy đáo lo liệu..."

 

“Sau Thu Thạch nhà ông nghịch ngợm, Hải Dương nhà lúc nào cũng canh chừng giúp ông, khuyên nhủ giúp ông.

 

Nếu thì với cái tính nghịch ngợm của con trai ông, với cái đà gây họa đó, liệu nó như ngày hôm nay !"

 

“Làm ... lương tâm chứ!"

 

Phó Quốc Thành bực bội tột độ, ông cũng thấy uất ức lắm chứ, đến nhà cũ chuyện Trương Hải Dương, suýt chút nữa thì ông cụ b-ắn nổ đầu !

 

Ông cụ là thật sự sát tâm đấy!

 

Chỉ là chuyện ông dám , sợ mất mặt!

 

Phó Quốc Thành treo túi công văn lên, đứa trẻ nháo khiến ông đau hết cả đầu, ông quát Lưu Đình:

 

“Em kiểu gì thế, dỗ con ?"

 

“Nó rốt cuộc là đói là ướt tã, khỏe?"

 

“Từ lúc cửa nó suốt, mà em cứ để kệ nó ?"

 

“Vạn nhất khản cả giọng thì thế nào?"

 

Lưu Đình trở thành cái thớt để Phó Quốc Thành trút giận, bà dám gì thêm, vội vàng bế con trong phòng.

 

Phó Quốc Thành xuống mới hỏi Tiền Vân Anh:

 

“Chị Tiền, chị xem thế nào?"

 

“Chị đến tìm , gọi điện ngay mặt chị, chị ở bên cạnh cũng thấy !"

 

“Hiện tại đang ở địa phương, ở trong quân đội, cố gắng hết sức ."

 

“Chị cảm thấy đủ, bắt tìm bố , cũng , chị còn nữa?"

 

“Cửa các ban ngành ở Bắc Kinh mở hướng nào khác chứ chị rõ.

 

Thay vì đây oán trách , là bản như chị tìm giúp ?"

 

Tiền Vân Anh thầm nghĩ ai mà ông gặp lão thủ trưởng bên thật !

 

bây giờ bà thể ?

 

Mọi lời đều Phó Quốc Thành chặn ở cổ họng .

 

nghẹn ngào:

 

“Không tìm, nhưng trong chuyện còn liên quan đến con trai ông, sợ ảnh hưởng đến con trai ông nên mới tìm mà đến tìm ông đấy chứ!"

 

“Chúng quan hệ bao nhiêu năm nay, cho dù Hải Dương hiện giờ rơi cảnh , vẫn còn nghĩ cho các ông, đây?"

 

Phó Quốc Thành mệt mỏi :

 

“Chị cần nghĩ cho , nếu trong tay bằng chứng xác thực, thì cứ nên tìm ai thì tìm đó !"

 

Ông đến nhà cũ, cũng cứu vãn cái thằng nghịch t.ử đó một chút, nhưng thái độ của bố ...

 

Thôi, ông quản nữa.

 

Tiền Vân Anh quậy thì cứ quậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-682.html.]

 

Cũng để cho ông cụ bà cụ thấy rõ, rốt cuộc là ai đúng ai sai!

 

Tiền Vân Anh trố mắt , bà khựng ngay lập tức, bà cái bằng chứng quái gì .

 

Bây giờ Phó Quốc Thành chặn họng đến mức tiến thoái lưỡng nan, cơn hỏa của Tiền Vân Anh cũng bốc lên, bà dậy lau nước mắt, hừ lạnh một tiếng:

 

“Được, Quốc Thành, nếu ông tuyệt tình như thì cũng còn gì để nữa!"

 

lếch thếch bỏ .

 

Sau khi cửa đóng , Phó Quốc Thành đ-ập mạnh xuống bàn.

 

Trong l.ồ.ng ng-ực nghẹn một cục tức, nuốt trôi mà khạc cũng chẳng .

 

Trong phòng, Lưu Đình tã cho con, vẻ mặt đầy sự mất kiên nhẫn và chán ghét.

 

Đứa trẻ cứ rúc rúc ng-ực bà , nhưng bà căn bản sữa.

 

Sữa bột trong nhà chỉ là bày cho Phó Quốc Thành xem thôi, tiền mua sữa bột đều đưa cho nhà ngoại hết .

 

Tuy nhiên lúc Tiền Vân Anh đến đưa cho bà hai trăm tệ, bà giấu kỹ tiền đó .

 

Số tiền là để bà phòng , tuyệt đối để nhà ngoại cuỗm mất.

 

Nghĩ đến chuyện của Trương Hải Dương, Lưu Đình tuy nỡ dùng sữa bột nhưng vẫn pha cho con nửa bình sữa với nồng độ cực thấp.

 

cho đứa trẻ đang đói lả b-ú bình, ngoài, Phó Quốc Thành đang vật sofa nhắm mắt, tỏa lạnh thấu xương mà :

 

“Quốc Thành, chuyện ... lẽ lời em lọt tai."

 

mà, nhưng mà nhỡ chị họ thật sự kiện thì ?

 

Thu Thạch dù thế nào nữa cũng là con trai , ..."

 

“Đừng nhắc đến cái thằng nghịch t.ử đó!"

 

Phó Quốc Thành mở mắt, hung hãn lườm Lưu Đình, khiến bà run b-ắn .

 

lí nhí:

 

nếu quản, nó dù cũng là con trai , em sợ... em sợ sẽ ảnh hưởng đến !"

 

.

 

nước mắt theo gò má lăn dài xuống.

 

Nếu là đây, Phó Quốc Thành chắc chắn sẽ mủi lòng.

 

bây giờ...

 

Bây giờ ông thực sự chán ghét tột cùng!

 

“Thật sự ngày đó, lão t.ử sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với nó!"

 

Lưu Đình trong lòng thầm mừng rỡ, thể đoạn tuyệt quan hệ thì quá .

 

Nếu Phó Quốc Thành đoạn tuyệt quan hệ với Phó Thu Thạch, thì nhà cũ chắc chắn cũng sẽ đoạn tuyệt quan hệ với ông .

 

Thời thế nay khác xưa, đây bà còn mơ tưởng sưởi ấm trái tim sắt đ-á của hai cái thây già ở nhà cũ đó.

 

hai cái thây già đó , bao nhiêu năm nay , nhất quyết cho con bà bước chân cửa.

 

Nếu như , thà rằng đoạn tuyệt luôn cho xong.

 

Nếu đoạn tuyệt, bên cạnh Phó Quốc Thành sẽ bớt hai kẻ ép ông ly hôn.

 

tìm cách để Phó Quốc Thành lo liệu cho cái gì đó, hai ông bà già đó cũng sẽ can thiệp nữa.

 

Mấu chốt là.

 

Nếu đoạn tuyệt, Phó Quốc Thành sẽ cần mỗi tháng gửi một nửa tiền lương và phiếu thực phẩm về nhà cũ nữa!

 

Hai cái thây già đó, lương hưu và phúc lợi đãi ngộ như mà vẫn còn bòn rút của Phó Quốc Thành!

 

là đáng ghét tột cùng!

 

Đứa trẻ b-ú sữa xong, Lưu Đình đặt bình sữa xuống, một tay bế con, rót nước cho Phó Quốc Thành:

 

“Đoạn thì đoạn , em cũng xót cho ."

 

 

Loading...