“Con lính, cha con bỏ nhiều công sức, còn đưa con chiến trường, giúp con lập công.”
“Những thứ , con bao giờ cho Thu Thạch ?”
“Con đừng là , con còn ném nó một chiến trường, nó lập công lao thì con tìm cách dìm công lao của nó xuống!”
“Thằng cả, con lương tâm!”
“Nếu con về đây chỉ là để những lời thì , và cha con còn sống thêm mấy năm nữa, còn giúp Thu Thạch trông nom cháu chắt.”
Phó Quốc Thành thốt lời hối hận ngay.
Lời bà cụ dứt, ông vội vàng xin :
“Con xin , con…… thời gian qua con…… con sai , con sai , là con đúng.”
“Sau con sẽ bao giờ những lời khốn nạn như nữa!”
Ông cụ hừ lạnh một tiếng đầy nặng nề:
“Sẽ , nhưng vẫn sẽ nghĩ!”
Nếu vì cháu trai, ông đoạn tuyệt quan hệ với cái thằng khốn kiếp !
thật là “ném chuột sợ vỡ đồ".
“Cha, , con đến thăm hai , nhân tiện…… nhân tiện chuyện chính sự.”
Ông cụ ông , xem xem cái miệng ch.ó của ông thể nhả cái ngà voi nào .
“Có lời thì , rắm thì thả!”
Ông cụ thể là vô cùng vui, tâm trạng cả ngày Phó Quốc Thành phá hỏng sạch sành sanh.
Phó Quốc Thành thần sắc ngưng trọng :
“Trước trận chung kết, trong khu bảo vệ lan truyền một lời đồn đại……”
“Đây rõ ràng là thủ đoạn hèn hạ nhằm gây ảnh hưởng đến trận thi đấu của Trương Hải Dương!”
“Cha, cha thể nuông chiều Thu Thạch thêm nữa!”
“Hải Dương cách chức quân đội, chuyện đằng ……”
Ông cụ đến đây thì sắc mặt lạnh như băng, ông hề báo mà rút s-úng , “đoàng đoàng" hai phát.
Viên đ-ạn b-ắn xuyên qua chiếc áo sơ mi ở phần eo của Phó Quốc Thành, mỗi bên một lỗ.
Lính cảnh vệ ngoài cửa thấy tiếng s-úng liền chạy , thì thấy ông cụ đang dùng s-úng chỉ đầu Phó Quốc Thành.
Còn Phó Quốc Thành thì mặt cắt còn giọt m-áu, thể tin nổi ông cụ.
Giọng của ông cụ lạnh lẽo:
“Con mắt của tổ chức còn sáng hơn mắt con, sáng hơn tâm địa của con!”
“Con ưa Thu Thạch, vì một ngoài mà hết đến khác chèn ép nó.”
“Bây giờ còn nghi ngờ Thu Thạch giở trò với Trương Hải Dương, hãm hại Trương Hải Dương!”
“Cái não của con ?”
“Cái đến mức khai trừ quân tịch đó, Thu Thạch thể hãm hại nó ?”
“Được, và con gì con cũng tin, con nghi ngờ thì cứ việc tố cáo Thu Thạch !”
“Phó Quốc Thành!”
“Hổ dữ còn ăn thịt con!”
“Con đừng ép lúc s-úng cướp cò thì họng s-úng đang hướng đầu con đấy!”
Bà cụ thất vọng đến tột độ, bà cứ ngỡ thằng cả cuối cùng cũng nhận cái của Thu Thạch , ngờ rằng……
Bà lạnh lùng với Phó Quốc Thành:
“Những lời đồn mà con đó đều là sự thật, câu nào là bịa đặt ?”
“Sau , con đừng đến đây nữa, hai ông bà già coi như đứa con trai như con!”
“Nếu con đoạn tuyệt quan hệ cha con với Thu Thạch, chúng ủng hộ, nếu con đoạn tuyệt thì cần đưa tiền cho hai ông bà già nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-679.html.]
Chương 530 Không cần đứa con trai nữa
Phó Quốc Thành bàng hoàng.
Như thể về những năm tháng khói lửa chiến tranh, từ trong đôi mắt tàn nhẫn của cha , hình bóng của ông đang dán cái nhãn kẻ thù.
Giây phút , ông nghi ngờ gì việc chỉ cần ông thêm một lời nào nữa.
Cha ông sẽ ngần ngại bóp cò.
Phó Quốc Thành hiểu nổi, tại cha thể thiên vị Thu Thạch đến mức .
Chuyện chẳng lẽ còn đủ rõ ràng ?
Thằng nghịch t.ử đó tung những tin tức lấp lửng , …… những lời đó ai bắt bẻ , quả thực là sự thật.
sẽ thấy đa nghĩa.
Cái gì mà khi Tiền Vân Anh đưa Lưu Đình đến nhà ông lâu, của Phó Thu Thạch “một xác hai mạng" sự chăm sóc của Lưu Đình?
Cái gì mà……
Ông thật sự thốt nên lời!
Lời đồn như thể ảnh hưởng đến Trương Hải Dương cho .
Cho dù Lưu Đình sai thì liên quan gì đến Trương Hải Dương, nghịch t.ử Phó Thu Thạch đó nhỏ nhen hẹp hòi, mà dùng chuyện để tấn công Trương Hải Dương!
Nó còn chuyện gì mà ?
Sao cha thể hồ đồ như chứ?
Đây căn bản là che chở cho con cái, mà là đang nuông chiều nó, đang hại nó!
Phó Quốc Thành đau lòng khôn xiết, thêm điều gì đó, nhưng…… nhưng ánh mắt hung dữ lạnh lùng của cha khiến ông mấy nuốt những lời định trong cổ họng.
“Cha!”
“Cha đang cái gì ?”
“Mau cất s-úng !”
“Anh cả, …… chọc giận cha nữa ?”
Phó Hồng Sương khi gọi điện cho Phó Quốc Thành xong, cảm thấy lẽ Phó Quốc Thành nhận cái của Phó Thu Thạch, cảm thấy đây là cơ hội để hòa giải quan hệ của ông với nhà cũ.
Thế là cô liền rủ chồng , tan là vội vàng chạy đến nhà cũ, nhưng thấy cảnh tượng khiến cô sợ đến mức hồn xiêu phách lạc .
“Lão Trương, đưa cả ngoài !”
Phó Hồng Sương nháy mắt với chồng .
Trương Chí Cường hiểu ý ngay, dìu Phó Quốc Thành ngoài:
“Cha , con tiễn cả.”
Tay Phó Hồng Sương đặt lên tay ông cụ, khẽ ấn xuống:
“Cha, chuyện gì thì từ từ .”
“Đừng động s-úng.”
“Vạn nhất cướp cò thì hối hận kịp .”
Sắc mặt ông cụ và bà cụ đều xanh mét, Phó Hồng Sương lo lắng cho sức khỏe của họ, bảo lính cảnh vệ mời bác sĩ chăm sóc sức khỏe đến.
Lại bận rộn rót nước cho bà cụ ông cụ, vuốt ng-ực cho họ xuôi giận.
“Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì ạ?”
“Anh cả gọi điện cho con hỏi chuyện của Thu Thạch, con ý tứ của , hình như đổi cái về Thu Thạch nhiều lắm mà……”
“Thay đổi cái rắm !”
Bà cụ nhịn mắng một câu thô tục.
“Cái thằng khốn kiếp đó đang nghi ngờ Thu Thạch hại Trương Hải Dương, việc Trương Hải Dương khai trừ quân tịch là do Thu Thạch giở trò đấy!”
“Nó đây là Thu Thạch ch-ết cơ đấy!”
“Cha ruột nghi ngờ con trai ruột dàn dựng hãm hại khác đến mức khai trừ quân tịch, truyền ngoài thì khác Thu Thạch thế nào?”