Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 678
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:21:35
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhà cũ.”
Vô cùng náo nhiệt.
Rất nhiều đều đến chúc mừng ông cụ và bà cụ.
Phó Thu Thạch giành chức vô địch trong cuộc thi đại tỷ thí đơn binh quốc, hơn nữa còn là duy nhất giành chiến thắng trong cuộc thi thêm hạng mục diễn tập quân sự, là chức vô địch hàm lượng vàng cao nhất trong lịch sử các cuộc thi đơn binh từ đến nay.
Tin tức truyền .
Báo quân đội đăng tải.
Đã gây chấn động khắp các khu nhà tập thể của lục quân, hải quân, quân ở Kinh Thành.
Thế là, nhà cũ bắt đầu trở nên náo nhiệt, mỗi ngày đều những cuộc điện thoại dứt và những vị khách đến nườm nượp.
“Chao ôi, đứa cháu của ông bà thật khiến đỏ mắt quá mất, cháu trai nếu bằng một đầu ngón tay của Thu Thạch thôi thì ngủ cũng tỉnh mất!”
Một bà cụ nắm tay bà cụ Phó, hâm mộ .
Những lời tương tự như , bà cũng từng với ông bà nội của Trương Hải Dương.
Chỉ là, giờ đây xem , Trương Hải Dương vẫn kém Phó Thu Thạch xa lắm!
Vậy thì cái tiếng đây của Phó Thu Thạch từ mà ?
Là do kế và cha dượng truyền chứ !
Có kế thì cha dượng mà!
Những kẻ gió chiều nào theo chiều nấy mà, bao giờ quan tâm đến sự thật, chỉ xem ai cao hơn thôi.
Chương 529 Hai phát s-úng
, ai mà ngờ chứ.
Trương Hải Dương mà đây trong khu tập thể đều khen ngợi, khai trừ quân tịch.
Ngược , Phó Thu Thạch với tiếng vang xa từng bước một, vững vàng lập hết công lao đến công lao khác, giành chức vô địch trong cuộc thi đơn binh.
Nghe cấp thăng liền ba cấp cho đấy!
Con mà, hễ đổi ý nghĩ một cái là lập tức nhận vấn đề ngay.
Tại họ cảm thấy Phó Thu Thạch gì?
Thứ nhất là hồi nhỏ nghịch ngợm.
Thứ hai là do những gì Lưu Đình thể hiện .
“Xin , đều là của bậc cha chúng , giáo d.ụ.c con cái cho .”
“Thật sự xin , đứa trẻ là đứa trẻ , nó cố ý .”
Bây giờ nghĩ , mỗi khi đám trẻ con đ-ánh nh-au thành một đoàn, Lưu Đình từng nhà từng nhà để xin .
Trước đây cảm thấy kế như Lưu Đình thật khó .
Lúc đó những đứa trẻ kể đầu đuôi câu chuyện với gia đình, nhưng trong gia đình cũng cảm thấy Lưu Đình sai, chủ động xin thì gì sai?
Người gọi đó là khiêm tốn.
Bây giờ thì…
Đã phản ứng , danh tiếng của Phó Thu Thạch chẳng chính là hủy hoại đến mức tột cùng hết xin đến xin khác đó .
Nhìn gia đình đẻ của Lưu Đình, đúng là chẳng lấy một nào cả!
Chậc chậc…
“Chao ôi, xem các bà kìa, Thu Thạch nhà còn trẻ, còn nhiều thứ học lắm!
Nếu thì bây giờ vẫn ở trong trường học chứ!”
“Cháu trai nhà bà cũng tệ , thành tích học tập , còn chí hướng nhà khoa học nữa!”
“Còn cháu gái nhà bà nữa, chao ôi, trông mới thật ngoan ngoãn , cái miệng mới thật là ngọt lịm !”
Bà cụ híp cả mắt.
“À, cháu gái bà tìm hiểu Thu Thạch nhà ?
Vậy thì chậm một bước , Thu Thạch nhà đối tượng !”
“Cô bé đó hai ông bà già chúng đều thích.”
“Là một cô bé phúc khí, chúng chỉ mong Thu Thạch thể sớm cưới con bé về nhà thôi!”
Phía bên ông cụ.
“Lão Phó , ông dạy cháu kiểu gì ?”
“Sao mà giỏi giang đến thế?”
Ông cụ Phó đắc ý :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-678.html.]
“Cũng đặc biệt dạy bảo gì, chủ yếu là cái gốc nó giống !”
Đám ông già:
……
Hê hê!
“Vẫn là bản thằng bé Thu Thạch tự nỗ lực thôi, thật đấy!”
Có tiếp lời:
“Các ông cũng thấy đấy, thằng bé Thu Thạch thật sự quan tâm khác gì, nó cứ cặm cụi việc của thôi!”
“Chao ôi, Thu Thạch nếu là cháu trai thì mấy, nếu nó là cháu thì ……”
Đ-ánh gãy chân thằng cha nó !
“Ai bảo chứ, đứa cháu như Thu Thạch ai mà chẳng chứ!”
Chao ôi, ánh mắt ông cụ Phó mới chua xót !
Cũng chẳng hiểu nổi, họ cũng kém cạnh gì !
Sao sinh con cháu bằng nhà lão Phó …… , một thể sánh bằng.
Thằng con cả nhà lão Phó.
Cái thằng hồ đồ đó, thể sánh ngang !
“Quốc Thành về đấy !”
Các ông già đang nghĩ ngợi thì thấy Phó Quốc Thành tiều tụy bước cổng viện.
“Chúc mừng nhé Quốc Thành, sinh một đứa con trai đấy!”
Dùng từ là “sinh".
Chứ là “nuôi"!
Phó Quốc Thành bực bội, nhưng dám tỏ thái độ với đám trưởng bối trong phòng .
Ông cố gắng nặn một nụ để chào hỏi , những lời khen ngợi của họ trong nhà, đến mặt ông cụ và bà cụ.
“Cha, , con về.”
Có ngoài ở đây, hai ông bà dù vẫn nể mặt ông vài phần.
Tiễn khách xong.
Bà cụ thu nụ , hừ lạnh một tiếng:
“Bây giờ Thu Thạch ?”
“Giỏi hơn cái đứa do con hồ ly tinh sinh chứ?”
“Ưu tú hơn cái đứa Trương Hải Dương mà một tay con đề bạt chứ?”
Nếu ông thừa nhận, và hối cải, ly hôn với Lưu Đình, thì với tư cách là ruột, bà cũng là thể tha thứ cho ông .
Cũng là thể giúp ông và Thu Thạch hàn gắn chút tình cảm.
Ông cụ hừ mạnh một tiếng:
“Bây giờ thì muộn !
Nó bao giờ quan tâm đến Thu Thạch !”
“Thằng bé Thu Thạch ngày hôm nay là do mạng nó lớn!”
“Chỉ sinh chứ nuôi……”
Phó Quốc Thành thật sự mệt mỏi đến cực điểm, ông nhịn cãi một câu:
“Cha cũng nuôi nấng gì con nhiều .”
Huyết áp của ông cụ lập tức tăng vọt, ông gầm lên:
“Lúc đó đang là thời kỳ kháng chiến, thể so sánh với lúc bà sinh con trai ?”
“Lúc đó lão t.ử và con g-iết giặc thì đến cái mạng của con cũng chẳng còn!”
“Cái thứ bất hiếu, dám so sánh với lúc đó!”
“Cút!”
“Cái đồ phiền lòng, thấy con nữa!”
Bà cụ u uất hỏi ông :
“Thằng cả, con oán hận chúng ?”
“ dù con oán hận chúng thế nào chăng nữa, thì bà con nông dân giúp nuôi nấng con thà để con cháu chịu đói cũng cho con ăn no.”
“Còn chúng , đối xử với con như cách con đối xử với Thu Thạch, mà là cố gắng hết sức để bồi dưỡng con!”