Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 673

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:21:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau đây mời quý vị thưởng thức tiết mục múa quy mô lớn ‘Nữ dân binh thảo nguyên’ do đoàn ca múa X biểu diễn!”

 

Tiếng của giới thiệu chương trình dứt, Lâm Đại Dũng liền thẳng lưng hơn, mím c.h.ặ.t môi, còn lo lắng nắm lấy tay bà Cúc, mắt chằm chằm lên sân khấu rời một tấc.

 

Theo tiếng nhạc vang lên, các diễn viên múa bắt đầu nhảy múa sân khấu, nhưng dần dần buông tay , đôi vai cũng rũ xuống.

 

Có nhiều nữ dân binh thảo nguyên như , nhưng của .

 

Tại tới chứ?

 

Đại Dũng ôm lấy túi áo của , bên trong đựng kẹo sữa Thỏ Trắng mà để dành cho cô.

 

Bà Cúc:

 

……

 

Chương 525 Khả năng tự chủ biến mất!

 

Bà Cúc trong lòng chua xót, việc “đ-ánh gậy uyên ương" là đúng sai.

 

Lão Nhị nhà bà bao!

 

Tại chịu khổ như ?

 

Trước đó chạy mất một , nếu bà đồng ý với cô gái , chịu nổi chạy mất, bà chẳng lý do gì để ngăn cản .

 

đến lúc đó, lão Nhị nhà bà ?

 

Sau tiết mục “Nữ dân binh thảo nguyên", tâm trạng của Lâm Đại Dũng rõ ràng còn cao hứng nữa, nhưng quấy , chỉ ngoan ngoãn xem.

 

Người khác vỗ tay cũng vỗ tay, từng bỏ lỡ cái nào.

 

Chỉ là trong mắt còn vẻ rạng rỡ, ngược còn trông vô cùng ủy khuất, cảm giác như chỉ cần chớp mắt một cái là nước mắt sẽ rơi xuống ngay.

 

Trông đáng thương.

 

Tim bà Cúc như tan nát, bà thậm chí còn nghĩ, mặc kệ hết thảy, lão Nhị thích, cô gái cũng ý, là cứ để bọn họ kết hôn cho !

 

Cùng lắm thì khi kết hôn bà sẽ đối xử thật với cô gái đó, nuôi cô

 

 

là diễn viên múa!

 

Bây giờ thích lão Nhị là vì lão Nhị năm bảy lượt cứu cô , lẽ cô phân biệt rõ đó là ơn nghĩa là tình cảm khác.

 

Đợi thời gian trôi qua, cô chịu nổi cuộc sống ở nông thôn ?

 

Có thể nhớ nhung những ngày tháng hào nhoáng rực rỡ sân khấu ?

 

Có thể chịu những lời châm chọc mỉa mai của khác ?

 

Bà Cúc dám đ-ánh cược!

 

Thật sự dám đ-ánh cược!

 

Không bà nghĩ về , mà là bà xót con trai, chỉ thể chuẩn cho tình huống nhất.

 

Chao ôi, tiết mục thật , nhưng bà Cúc còn tâm trí nào để xem nữa.

 

Lâm Niệm tinh ý phát hiện bà nội điểm bất thường, cô nắm lấy tay bà Cúc, bà Cúc sang, Lâm Niệm liền mỉm với bà.

 

Bà Cúc bỗng nhiên cảm thấy, bà gì mà cam lòng, tại vui?

 

Ngày tháng bây giờ so với hơn quá nhiều quá nhiều !

 

Thật sự là kiểu đây nghĩ cũng dám nghĩ tới!

 

Lão Nhị…

 

Chuyện của lão Nhị chỉ thể thuận theo tự nhiên, ít nhất thì cuộc sống khấm khá lên !

 

Nghĩ thông suốt , bà lão bóp nhẹ tay Lâm Niệm một cái, nắm lấy tay Lâm Đại Dũng.

 

Lâm Đại Dũng bà lão, bà lão hiệu cho chú ý xem biểu diễn.

 

Bà còn hạ thấp giọng với Lâm Đại Dũng:

 

“Con xem kỹ, về nhà gặp Tiểu Trang con kể cho cô kiểu gì?”

 

Lâm Đại Dũng:

 

(⊙_⊙)?

 

!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-673.html.]

 

Mẹ lý.

 

Anh xốc tinh thần xem các tiết mục múa và hát phía , nỗ lực ghi nhớ các động tác và lời bài hát.

 

Ừm ghi nhớ .

 

Anh học theo nữ dân binh thảo nguyên.

 

tới.

 

chắc chắn xem.

 

Lâm Đại Dũng thấy vui .

 

Bà Cúc chỉ thể thở dài một tiếng, lão Nhị , thì khờ khạo, động lòng.

 

ngốc, chỉ thông minh dù như đứa trẻ mấy tuổi, nhưng cũng là một đàn ông trưởng thành, là đàn ông cả con trai .

 

Xem xong buổi biểu diễn, lãnh đạo học viện bên phía Phó Thu Thạch đến gặp bọn họ, nhiệt tình chào hỏi bà Cúc một lúc, vài câu với Lâm Niệm, vô cùng hài lòng với cô gái hào phóng đoan trang .

 

Cô gái xứng đôi với Thu Thạch, hai đúng là trai tài gái sắc!

 

“Thu Thạch, tiễn trưởng bối , ngày mai chúng về học viện , tối nay hãy ở bên cạnh đồng chí Tiểu Lâm và đại nương thật , khi thổi kèn hiệu về là !”

 

“Rõ!”

 

Phó Thu Thạch chào theo nghi thức quân đội.

 

Anh lái xe đưa về nhà khách trấn.

 

Đến nơi, bà Cúc :

 

“Bà già nữa, Thu Thạch đưa Niệm Niệm tiệm cơm quốc doanh .”

 

“Mấy chúng ăn ở căn tin, ăn ở căn tin mất tiền !”

 

“Không thể lãng phí !”

 

Lâm Niệm:

 

“Bà nội , thực cần tìm lý do !”

 

Phó Thu Thạch lái xe đưa Lâm Niệm tiệm cơm quốc doanh, đường, Lâm Niệm hỏi Phó Thu Thạch:

 

“Có thể tìm một nơi , em đưa gian.”

 

Phó Thu Thạch suy nghĩ một chút:

 

“Được.”

 

Lâm Niệm vui mừng khôn xiết.

 

:

 

“Vậy chúng đến tiệm cơm quốc doanh mua hai món, dùng cặp l.ồ.ng đựng mang !”

 

Phó Thu Thạch:

 

“Được!”

 

Mua xong cơm nước ở tiệm cơm quốc doanh, Phó Thu Thạch lái xe đưa Lâm Niệm đến một gò đất nhỏ ven trấn, xe dừng ở vị trí dễ thấy, Phó Thu Thạch xác nhận xung quanh , Lâm Niệm liền nắm lấy tay biến mất khỏi xe.

 

Cảnh tượng mắt đổi, Lâm Niệm lập tức nhào tới ôm chầm lấy Phó Thu Thạch, nắm lấy cổ áo kéo xuống, nhón chân dâng lên đôi môi của .

 

Mấy ngày nay cô như từ lâu , nhưng vẫn luôn cơ hội.

 

Sắp chia xa , Lâm Niệm một khắc cũng đợi nữa.

 

Phó Thu Thạch ngờ Lâm Niệm chủ động nhào như , vội vàng ôm lấy eo Lâm Niệm, bản lảo đảo lùi vài bước, lưng dựa cây.

 

Cảm giác môi răng kề sát khiến sống lưng tê dại, cả như những luồng điện nhỏ chạy qua.

 

Anh thể kiểm soát nhịp tim, dòng m-áu của .

 

M-áu trong huyết quản cuồn cuộn dâng xuống bụng , Phó Thu Thạch bỗng thấy da đầu tê rần, vội vàng đẩy Lâm Niệm .

 

Lâm Niệm mà.

 

Chủ động nhào tới, nhưng cô là một “tân binh", sớm hôn đến nhũn cả , Phó Thu Thạch đẩy một cái như .

 

hề phòng , chân đang mềm nhũn nên trực tiếp ngã xuống đất.

 

Phó Thu Thạch sợ hãi vội vàng đưa tay nắm lấy cánh tay cô kéo một cái, kéo lòng, dùng kỹ thuật “tứ lạng bạt thiên cân" hoán đổi vị trí, đệm thịt ngã xuống đất, còn Lâm Niệm .

 

 

Loading...