Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 663
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:21:19
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cho nên em nhất định cẩn thận, về nhà với Tưởng Điền Phong rằng nới lỏng tuần tra, dù đại đội Tiền Tiến cũng là nơi từng xảy hai chuyện lớn, việc đề phòng những kẻ đó trở cũng là điều nên , trong đại đội chắc là đều thể hiểu .”
Lâm Niệm:
“Được, em về sẽ với đại đội trưởng, đặc biệt chú ý đến những lạ đến đại đội.”
Trà uống cũng gần xong , Phó Thu Thạch trinh sát môi trường xung quanh, khi xác nhận , Lâm Niệm liền đem những thứ cho gùi và dùng tạp dề che thu hết gian.
Đồng thời lấy từ trong gian một cái cuốc thu-ốc nhỏ và một con d.a.o rựa cho gùi.
Phó Thu Thạch đeo gùi, hai chui rừng.
Vận may khá , bọn họ thực sự tìm thấy cây ăn quả dại, nho dại, táo dại, táo chua, kỷ t.ử, hạt dẻ, óc ch.ó, đào, mận, đào, mơ, lựu...
Phó Thu Thạch phụ trách c.h.ặ.t cành, Lâm Niệm thu hết gian, định đợi khi về nhà, một trốn trong phòng mới gian trồng.
Trong thời gian Lâm Niệm cũng kể cho Phó Thu Thạch về tình hình của ba con Khám Quyên.
“Đỗ Gia Bảo và đều xét xử mà ch-ết ?”
Phó Thu Thạch thấy vận may của Khám Quyên khá .
Lâm Niệm theo , cẩn thận chân:
“ , em cảm thấy hễ em nhúng tay chuyện gì thì chuyện đó cuối cùng sẽ trở nên... và luôn ch-ết.
Dùng tư tưởng phong kiến mê tín để hướng dẫn thì em chính là may mắn.”
Phó Thu Thạch:
“Xã hội mới chuyện mê tín phong kiến, em đây là phúc khí, vượng công kiểm pháp!
Là khắc tinh của tội ác!”
Lâm Niệm , đối tượng của cô thật chuyện nha!
Hì hì!
Cô thích !
Chương 517 Nghĩ đến đại đội
Lâm.
Conan.
Niệm danh xứng với thực!
Chuyến núi thu hoạch thực sự , nhưng Lâm Niệm giâm cành thành công , dù cô cũng chẳng hiểu gì về trồng trọt cả.
Để cô việc thì chỉ thể là cắm trực tiếp những cành xuống đất, cùng lắm là tưới ít nước là xong chuyện.
Không thể hàm lượng kỹ thuật nào cao hơn nữa!
Cô hiểu!
Kiếp cô ngay cả mạ và hẹ cũng phân biệt , kiếp khá hơn , xuống nông thôn lâu như ít nhất cũng phân biệt lúa mì và hẹ, cũng ít th-ảo d-ược và nấm.
Nói đến đây, ngoài cành cây ăn quả, cô còn phát hiện ít th-ảo d-ược, ví dụ như mã đề nọ, đều đào một ít ném gian, đợi lúc về thì cùng gian trồng.
“Cành cây ăn quả dại cần, cây giống ăn quả chính quy cũng cần.”
Phó Thu Thạch nhớ quy mô gian của Lâm Niệm, lên kế hoạch.
Lâm Niệm tán thành, nhưng lúc cô ý tưởng mới:
“Cây giống ăn quả vội, cứ xem giâm cành thành công , nếu giâm cành thành công thì cần rắc rối như .
Có thể đến vườn cây ăn quả vặt cành cây về là .”
“Hoặc là đề nghị đại đội mùa xuân năm trồng cây ăn quả ở hai bên con đường lớn mới sửa, ven sông, bờ ruộng nọ.
Đến mùa xuân thể ngắm hoa, mùa hè và mùa thu thể thu hoạch quả.
Lúc đó bất kể là chia cho từng nhà bán cho cung tiêu xã thì đều là chuyện !”
Mặc dù trồng cây ăn quả, nhưng Lâm Niệm đến kỹ thuật bọc túi nổi tiếng nha!
Cái thể cho đại đội trưởng, ông thể tìm những thợ lão luyện để nghiên cứu.
Ừm, một loại túi ngâm qua thu-ốc trừ sâu, như thể hạn chế tối đa việc quả sâu.
Về nhà thể hỏi giáo sư Giang xem nếu thu-ốc trừ sâu thì thể dùng th-ảo d-ược thế , còn là th-ảo d-ược thể hái núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-663.html.]
Thu-ốc trừ sâu, phân hóa học ở thời đại là hàng khan hiếm đấy!
, đến phân hóa học, ở đây một nhà máy phân bón khá lớn!
Lâm Niệm quyết định thử vận may.
Trên cô dù cũng mang theo mấy tờ giấy tiêu đề để trống đóng dấu công khai, chứng minh cô thể tự tùy ý .
Có thể thấy Tưởng Điền Phong tin tưởng cô đến mức nào!
Cái cánh cửa tiện lợi chỉ là mở toang , mà là trực tiếp tháo cửa luôn !
May mà cô , nếu Tưởng Điền Phong thể tù mục xương.
“Nhà máy phân bón Phong Thu ?”
Lâm Niệm hỏi Phó Thu Thạch.
Phó Thu Thạch :
“Biết, nhà máy phân bón Phong Thu là ngành công nghiệp trụ cột của thành phố.”
“Muốn giúp làng kiếm ít phân bón mang về ?”
Lâm Niệm gật đầu:
“Vâng, dù cũng đến đây !”
“Cần giúp ?”
Phó Thu Thạch hỏi.
Lâm Niệm:
“Không cần , em cứ hỏi tình hình , mua thì mua, mua thì thôi.”
Quan hệ nhân mạch của Phó Thu Thạch thể dùng bất cứ lúc nào , dùng lúc dầu sôi lửa bỏng.
Tất nhiên cô tình cảm giữa các chiến hữu sâu đậm, bất kỳ việc gì cũng sẵn lòng tiếp sức hết để giúp đỡ, nhưng mà, Lâm Niệm chuyện gì cũng dựa dẫm Phó Thu Thạch.
Anh đủ mệt , còn hở là lo lắng cho cô.
Hơn nữa đây là chuyện của đại đội, việc riêng của cô.
Chuyện của đại đội, cô bằng lòng bỏ công chạy đến nhà máy xem thử là tận tâm tận lực lắm !
“Lát nữa lúc về ghé qua bưu điện , em gọi điện thoại cho đại đội, một tiếng với đại đội trưởng, lỡ như vận may mà mua thì đại đội chuẩn tiền mới .”
“Nếu mua thì cũng chứng minh là em ở bên ngoài vẫn luôn nghĩ đến đại đội!”
Ánh mắt Phó Thu Thạch cô dịu dàng như nước:
“Nghe em hết!”
Tìm một con suối nhỏ rửa tay, Phó Thu Thạch liền tự nhiên nắm lấy tay Lâm Niệm.
Xung quanh .
Lúc nắm tay thì đợi đến lúc nào?
Chàng thanh niên nụ rạng rỡ.
Thiếu nữ thẹn thùng, thỉnh thoảng cũng nhịn mà ngốc.
Chậc...
Mùi vị nồng nặc của tình yêu!
Tưởng Điền Phong nhận điện thoại của Lâm Niệm thì vui mừng khôn xiết, liên tục :
“Nếu thể mua , cháu cứ mạnh dạn mà mua!”
“Bao nhiêu cũng !”
“Đại đội chúng nếu tiêu thụ hết thì còn các đại đội khác nữa!”
“Không mua thì thôi, thứ vốn dĩ dựa phiếu phê duyệt, cháu đừng thấy khó xử!”
“Năm nay cứ nhận đường , quen , lỡ như quen một hai , vẫn còn thể liên lạc thường xuyên chừng!”
Tưởng Điền Phong cúp điện thoại, Lâm Đại Cường từ bên ngoài bước , thấy ông rạng rỡ như hoa liền hỏi:
“Đại đội trưởng, chuyện gì thế ?”