Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 645
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:21:00
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trương Hải Dương cảm thấy vô cùng bất lực, Đổng Giang quá xung động !”
“Sau những chuyện liên quan giữa và Phó Thu Thạch, nhất đừng can thiệp nữa, chỉ là phê bình thôi, thì chắc !”
“Sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của đấy!”
“Mình em của ngã ngựa vì những chuyện lông gà vỏ tỏi!”
“Anh em của năng lực xuất chúng, bản lĩnh nên thi triển chiến trường mới đúng...”
Đổng Giang những lời của Trương Hải Dương cho cảm động đến mức rối bời, nghiêm túc :
“Mình Hải Dương, hứa với , sẽ xung động như nữa!”
Trương Hải Dương vỗ vỗ vai :
“Cây ngay sợ ch-ết !
Trương Hải Dương ngay ngắn, sợ bất kỳ lời tiếng nào.”
“Có sức lực thì hãy dùng chiến trường!”
“Thực lực của Phó Thu Thạch vô cùng mạnh mẽ, nhiều chỗ bằng , nhưng vẫn đường đường chính chính so cao thấp với chiến trường.”
“Mình sẽ lời đồn thổi ảnh hưởng, cho nên cần lo lắng.”
Đổng Giang ngưỡng mộ về phía Trương Hải Dương, giơ ngón tay cái về phía :
“Hải Dương là một!
Bất kể thắng thua, đều là một!”
Phó Thu Thạch phong thái như Trương Hải Dương.
Năng lực đơn binh mạnh thì , cho cùng một chỉ huy cần chỉ là thực lực cá nhân.
“Mình cho rằng về chỉ huy quân sự nhất định thể thắng!”
“Hải Dương, sẽ khiến Phó Thu Thạch dừng bước ở vòng sơ loại của cuộc diễn tập đối kháng!”
Trương Hải Dương :
“Làm gì chuyện dễ dàng như , thực lực của Phó Thu Thạch thể xem thường, đừng quên, còn ông nội và chú thể chỉ điểm cho , xuất từ gia đình quân sự mà.”
Trong lòng Đổng Giang thầm nghĩ, thật công bằng, xuất từ gia đình quân sự, vạch xuất phát vốn dĩ gần đích hơn bọn họ .
Sau đại hội thi đấu đơn binh sẽ hai ngày nghỉ ngơi, nhưng cho phép thí sinh rời khỏi doanh trại.
Chủ yếu vẫn là sợ trận đấu xảy vấn đề gì, vả cuộc thi là do đại lãnh đạo đích yêu cầu bổ sung thêm.
Mục đích chính là xem năng lực của những trẻ tuổi ở phương diện , chọn hai tướng lĩnh trẻ tuổi xuất sắc về mặt để chú trọng bồi dưỡng.
Điểm lãnh đạo của các khu bảo vệ đều nắm rõ, cho nên cũng dặn dò kỹ lưỡng các thí sinh của nhà .
Nếu như thể đoạt quán quân trong cuộc diễn tập, thì sẽ trực tiếp lọt mắt xanh của đại lãnh đạo, tiền đồ thì khỏi .
Diễn tập quân sự dựa một , mà là sức mạnh của tập thể, Phó Thu Thạch nghỉ ngơi hai ngày còn cần cùng ăn cùng ở với đội ngũ của học viện để bồi dưỡng tình cảm và nghiên cứu chiến thuật.
Hai ngày ngược cần huấn luyện kịch liệt, chỉ cần đảm bảo một lượng vận động cơ bản là .
Thế là, đội của Dương Hải Phong và đội của Chu Quốc Phú đề xuất là mỗi ngày họ đều đ-ánh một trận bóng rổ.
Phó Thu Thạch hiệu vấn đề gì.
Trương Hải Dương đương nhiên cũng hiệu thành vấn đề.
Trương Hải Dương đề xuất:
“Chúng đ-ánh lệch giờ , các tổ đối kháng vòng sơ loại tách , đừng để chạm trán sớm.”
Những khác đều đồng ý, chạm trán sớm vạn nhất đôi bên va chạm thể gì đó dẫn đến một bên thương, lúc đó sẽ rõ ràng .
Chu Quốc Phú chủ động :
“Chúng đến đ-ánh với đồng chí Phó Thu Thạch!”
“Đã sớm so tài với đồng chí Phó Thu Thạch một phen mà cơ hội, thể bỏ lỡ !”
Dương Hải Phong trêu :
“Anh đây là khẳng định trong cuộc diễn tập đối kháng sẽ thua !”
Chu Quốc Phú trợn trắng mắt:
“Vẫn thi mà, đây cũng hèn !
chẳng qua là khởi động với đồng chí Phó Thu Thạch một chút mà thôi.”
Mọi rộ lên.
Đổng Giang cảm thấy vô cùng khó chịu, cái tên tiểu nhân gian trá Phó Thu Thạch trở thành miếng bánh ngọt săn đón.
Anh lẩm bẩm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-645.html.]
“Có bản lĩnh thì thắng đường đường chính chính , mấy cái trò tiểu xảo tung tin đồn thì gì là bản lĩnh!”
Giọng lớn, nhưng những mặt đều thể thấy.
Phó Thu Thạch nhướng mày về phía Trương Hải Dương.
Người bên phía lập tức nhịn , tiến lên đẩy Đổng Giang một cái:
“Cậu cái gì đó?”
Đổng Giang:
“Nói cái gì liên quan gì đến các ?
Sao hả, chột ?”
Vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Người bên phía Phó Thu Thạch tức giận đến mức trực tiếp giơ nắm đ-ấm lên, nhưng Phó Thu Thạch ngăn .
“Đều là đồng chí cả, nắm đ-ấm là để đối phó với kẻ thù!”
Người của phục:
“ chuyện khó quá.”
Phó Thu Thạch:
“Cậu nêu đích danh ai cả, chúng đừng tự vơ !”
Nói xong, về phía Đổng Giang:
“ bốn chữ 'họa từ miệng mà ' , tặng cho !
Câu 'nắm đ-ấm là để đối phó với kẻ thù' đó, cũng tặng cho luôn!”
Thái độ thể là vô cùng ngang tàng.
Ánh mắt Đổng Giang càng thêm phần khinh miệt.
Đổng Giang:
(`ヘ')=3
Trương Hải Dương tới kéo đội ngũ:
“Đổng Giang!”
Ánh mắt đầy vẻ đồng tình.
Đổng Giang hừ lạnh một tiếng:
“Phó Thu Thạch, chúng một trận !”
Trương Hải Dương đỡ trán, tại tránh đ-ánh với Phó Thu Thạch?
Chính là sợ thua trận đấu sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí, kết quả Đổng Giang cư nhiên một ánh mắt của Phó Thu Thạch khiêu khích đến mức giữ nổi bình tĩnh.
Phó Thu Thạch :
“Chúng cũng , tùy các !”
Dương Hải Phong và Chu Quốc Phú :
“Chúng cũng cũng , dù cũng là huấn luyện khởi động, đ-ánh với ai cũng thôi.”
Trương Hải Dương còn thể gì nữa, chỉ đành dẫn đội ngũ đ-ánh với Phó Thu Thạch.
Phó Thu Thạch chơi ở vị trí trung phong, Trương Hải Dương chơi ở vị trí tiền đạo.
Theo lý mà vóc dáng của Phó Thu Thạch trông đặc biệt cường tráng, nên chơi ở vị trí trung phong, nhưng khi đôi bên lên sân thi đấu, vị trí của chính là trung phong.
Đổng Giang với bên phía họ:
“ cứ tưởng chơi tiền đạo chính, ngờ cư nhiên chơi trung phong, hừ hừ, đây là sợ thực lực đủ sẽ mất mặt ?
Cho nên mới chơi trung phong, như bàn thắng bằng Hải Dương cũng thể qua , chơi trung phong mà!”
Tề Vân Dật thực sự thể thêm nữa, thấp giọng quát:
“Đổng Giang!”
“Cậu chuyện thì ai bảo câm !”
Đổng Giang nổi giận:
“Tề Vân Dật, rốt cuộc là phe nào rõ ?
Sao cứ thích bênh ngoài thế?”
Chương 503 Khóa trắng