“Tiếc quá, còn trẻ thế mà.”
Đắc tội ai đắc tội, đắc tội chủ nhiệm của bọn họ.
Khám Quyên thấy cảnh liền hỏng bét , khi Đỗ Gia Bảo một nữa ném cái đe dọa tới, chị theo bản xạ bước về phía , ánh mắt lộ vẻ van nài:
“Anh... tha cho bọn họ ?
Đều là của , bọn họ chỉ là tới nhà tìm nhờ vả, tình cờ gặp Tề Mẫn đ-á Tiểu Nha thương thôi.
Bọn họ... bọn họ cũng là vì cứu Tiểu Nha, cứu con gái của mà."
Đỗ Gia Bảo nặn một nụ :
“Cô đang gì thế, cô cô xem, cuống quá hóa lú hả, ân nhân cứu mạng của Tiểu Nha, chắc chắn là cảm ơn t.ử tế ..."
“Thôi nào, mau đây ."
“Cô đừng nháo nữa, sẽ tha thứ cho cô."
Đại Nha ôm chân Khám Quyên, bảo đừng qua đó, bố mỗi như thế đều sẽ đ-ánh , đau lắm.
Khám Quyên tin Đỗ Gia Bảo, nhưng chị còn cách nào khác, chị liên lụy tới Lâm Niệm và Lâm Đại Dũng, chỉ thể chọn cách lời.
Hy vọng Đỗ Gia Bảo thể nương tay.
Chị đương nhiên Đỗ Gia Bảo thể nào nương tay, nhưng chị là vợ , sớm muộn gì cũng về nhà, một khi về nhà đóng cửa ...
Chút dũng cảm khó khăn lắm mới nảy mầm trong lòng Khám Quyên lập tức tan thành mây khói, nỗi sợ hãi khắc sâu trong tâm khảm trào dâng nuốt chửng chị.
Cắn xé chị.
Lâm Niệm giữ chị .
Kéo chị lưng .
Cô :
“Nực , vị nữ đồng chí chỉ vì cứu con , để vì tình nhân của mà tranh giành bác sĩ thôi, cần gì tha thứ?"
“Ngược là chị đầy vết thương do đ-ánh, lát nữa chúng sẽ tìm Hội phụ nữ, Hội phụ nữ thành phố giải quyết, chúng sẽ lên Hội phụ nữ tỉnh, Hội phụ nữ tỉnh giải quyết, chúng sẽ lên tận kinh thành tìm Hội phụ nữ.
Đỗ Gia Bảo lập tức nổi sát tâm:
“Cô là gì của Khám Quyên?"
Lâm Niệm:
“Bèo nước gặp , mắt cái lối việc đè nén khác như địa chủ phong kiến của , giúp vị nữ đồng chí phản kháng sự áp bức, phản kháng sự ngược đãi, tích cực hưởng ứng chính sách giải phóng phụ nữ của lãnh đạo cấp cao."
“Anh cũng đừng chối là đ-ánh , vết thương vị nữ đồng chí kiểm tra một cái là ngay, đầy những vết thương mới cũ lớn nhỏ, chẳng lẽ tất cả đều là do chị cẩn thận va , ngã !"
Lâm Niệm là đoán bừa thôi.
Khám Quyên kể với cô là từng Đỗ Gia Bảo đ-ánh, nhưng cũng chi tiết, Lâm Niệm chuyện với hạng súc sinh, chủ yếu là bừa chẳng cần chịu trách nhiệm.
Với hạng súc sinh thì giảng đạo lý cái nỗi gì?
Đỗ Gia Bảo tưởng Khám Quyên gan to bằng trời chuyện gì cũng kể cho Lâm Niệm , to chuyện lúc , đành nén giận, dỗ dành Khám Quyên về .
Dỗ về đóng cửa , xem xử lý cái con đĩ Khám Quyên ăn gan hùm mật gấu thế nào!
“Quyên , cô xem cô kìa, chuyện trong nhà đem ngoài mà kể."
“Răng với lưỡi còn lúc va chạm cơ mà, vợ chồng nào mà chẳng lúc cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, đầu giường cãi cuối giường hòa, đừng là náo lên Hội phụ nữ, náo lên cục cũng chẳng ai quản ."
Khám Quyên d.a.o động, chị sợ Đỗ Gia Bảo một tay che trời, Lâm Niệm vì chị mà đối đầu với Đỗ Gia Bảo, chị sợ hãi.
Sợ Lâm Niệm tổn thương.
Lâm Niệm nắm lấy tay chị, nắm thật c.h.ặ.t, lạnh lùng với Đỗ Gia Bảo:
“Ừm, bây giờ thì lắm, Khám Quyên mà theo về đóng cửa , đ-ánh thế nào là việc của !"
“Chuyện nếu thấy thì thôi, nhưng để thấy , chắc chắn quản đến cùng."
“Phong trào giải phóng phụ nữ do vĩ nhân đề , chính là những kẻ như các cho gian nan vô cùng, thấy cái tư tưởng của chủ nhiệm đây vấn đề , mà ngược với phong trào do vĩ nhân đề , cái tâm của rốt cuộc là hướng về phía Đông phía Tây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-639.html.]
“Hạng như dựa cái gì mà lên ghế chủ nhiệm Ủy ban?"
“Một vị trí quan trọng như , để một kẻ tư tưởng vấn đề , nguy hiểm quá lớn, , nhất định báo cáo lên !"
Đỗ Gia Bảo:
“!!!!"
Mẹ nó, con mụ từ chui ?
Được !
Tốt lắm!
Cứ để cô mồm mép tép nhảy , lát nữa khỏi bệnh viện bắt, ông đây cho cô mặt!
Hắn tranh cãi với Lâm Niệm nữa.
Cãi , thật sự cãi .
Đỗ Gia Bảo với Khám Quyên:
“ còn bận, đây, hy vọng cô nghĩ cho kỹ, chúng mới là một nhà!"
Hắn nhấn mạnh hai chữ “một nhà".
Ý tứ đe dọa nồng nặc.
“Mẹ, cũng , chỗ Tề Mẫn đàn ông của cô , cần !"
“Còn Tiểu Nha, nó ở đây , cũng cần , sức khỏe , lo lắng hãi hùng suốt nãy giờ , thôi về nhà nghỉ ngơi !"
Cái mồm của đàn bà quá lợi hại, Đỗ Gia Bảo ở đây để nắm thóp.
Đỗ Gia Bảo lôi Trần Liên Chi, hằm hằm bỏ .
Hai con , đám xem náo nhiệt thấy còn gì để xem cũng tản hết.
Cái gã đàn ông của Tề Mẫn thì lững thững hành lang xổm, chẳng thấy lo lắng gì cho Tề Mẫn cả.
Khi còn ngoài, Khám Quyên nắm c.h.ặ.t lấy tay Lâm Niệm, lo lắng :
“Mọi mau , Đỗ Gia Bảo hạng lành gì , chắc chắn tìm bắt đấy...
Không bây giờ là kịp ...
Về với bố là vẫn , ngày tháng của sống lắm..."
“Mau !"
Chương 498 Phá đám là nghề của chúng mà
Lâm Niệm ôm lấy chị an ủi:
“Yên tâm, chúng chuẩn kỹ lưỡng mới tới đây."
“Không sợ Đỗ Gia Bảo ."
“Ngược là chị đưa quyết định, ly hôn với Đỗ Gia Bảo ."
Khám Quyên đương nhiên là ly hôn với Đỗ Gia Bảo, từng giây từng phút đều ly hôn với Đỗ Gia Bảo.
mà...
Lâm Niệm buông chị , thẳng mắt chị :
“Chị chỉ cần cân nhắc xem ly hôn với thôi, còn việc ly hôn xong , sống thế nào thì cần nghĩ."
“ sẽ nghĩ cách sắp xếp thỏa."
“Nghe chị trình độ văn hóa cấp ba?"
Khám Quyên:
“Ừm, trình độ cấp ba, đại học mới học một năm."
Một năm nhà xảy chuyện, chị liền gả cho Đỗ Gia Bảo.