Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 638

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:12:27
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc lời , Tề Mẫn hôn mê , khi ngất chỉ thấy bảo nhà họ Đỗ g-iết bịt đầu mối.”

 

Không thấy Đỗ Gia Bảo bảo cứu lớn.

 

Bác sĩ hỏi:

 

“Người ở đơn vị cô nhà đến ?"

 

Đỗ Gia Bảo lắc đầu, bác sĩ:

 

“Vậy bàn bạc xem lát nữa ai ký tên , cần quan hệ ký tên mới phẫu thuật ."

 

“Tình hình bệnh nhân hiện giờ nguy hiểm, khả năng cao là cần phẫu thuật."

 

Nói xong, bác sĩ liền đuổi theo phòng cấp cứu.

 

Sắc mặt Đỗ Gia Bảo lúc xanh lúc trắng.

 

Hắn nhỏ với tên đàn em cùng:

 

“Cậu tìm chồng của Tề Mẫn tới đây."

 

Đàn em:

 

“Đã cử tìm ạ, chắc là sắp tới nơi ."

 

Quả nhiên là sắp tới thật.

 

Kịp lúc ký tên phẫu thuật.

 

Quần chúng:

 

“Ông lão hả!

 

Già thế mà vẫn sinh con ?

 

Quả nhiên uẩn khúc!"

 

Đỗ Gia Bảo:

 

“!!!!"

 

Mẹ kiếp!

 

Mẹ kiếp!

 

Mẹ kiếp!

 

Thật lôi hết lũ đấu tố!

 

Đi cải tạo lao động!

 

Đi quét đường, đổ phân!

 

Tức ch-ết mất!

 

Hắn về phía thủ phạm Lâm Niệm, Lâm Niệm đối mắt với , nở một nụ vô cùng chân thành.

 

Cô vốn gây chuyện.

 

mà, hai con nhà quá đáng quá !

 

Vốn dĩ chỉ là những tin tức ngóng , trong đó ít nhiều cũng thành phần cường điệu, nhưng cảnh tượng ở bệnh viện khiến Lâm Niệm hiểu rõ một điều, những tin tức cô còn đủ cường điệu .

 

Thực tế còn quá đáng và đáng sợ hơn những gì kể nhiều.

 

“Đồng chí , quen cô nhé!"

 

Đỗ Gia Bảo lên tiếng, cực lực che giấu cơn giận, nhưng ác ý đối với Lâm Niệm Lâm Đại Dũng nhạy bén nhận .

 

Anh vui.

 

Ánh mắt rơi tay chân Đỗ Gia Bảo, đ-ánh gãy!

 

Đ-ánh gãy thì sẽ còn nguy hiểm nữa.

 

bảo đối phương định động thủ hại thì mới động thủ.

 

Tại vẫn động thủ?

 

Phiền ch-ết !

 

Lúc của Đỗ Gia Bảo là Trần Liên Chi cuối cùng cũng nhớ Lâm Niệm, bà chỉ Lâm Niệm, ngọn lửa giận trong mắt gần như hóa thành thực thể.

 

“Nó là tới tìm con nhờ vả đấy..."

 

Đỗ Gia Bảo:

 

???

 

Nhờ vả?

 

Mẹ chắc tới để tìm thù ?

 

“Đồng chí , cô tên là gì, đơn vị và địa chỉ nhà ở ..."

 

Lâm Niệm hất cằm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-638.html.]

 

“Sao thế?

 

Định đ-ánh phá báo thù ?"

 

Lúc cần giả vờ nữa, chủ yếu là ngông cuồng.

 

Muốn đối phương tự loạn chân tay thì kích thích phát điên , một khi con phát điên thì thể suy nghĩ thấu đáo nữa.

 

Lúc , Lâm Niệm thấy bóng dáng Lưu Dũng Nam ở ngoài đám đông.

 

Lưu Dũng Nam khi dùng một bữa cơm moi hết tin tức thì đến nhà họ Đỗ, kết quả nhà họ Đỗ xảy chuyện, liền vội vàng chạy tới bệnh viện.

 

Lâm Niệm với Lâm Đại Dũng:

 

“Chú hai, cháu vệ sinh một lát, chú trông chừng con đáng thương giúp cháu."

 

“Xem kìa, hai con nhà ăn mặc sang trọng, mặt mày hồng hào, nhưng hai con mà xem, ăn mặc như kẻ ăn mày, thì g-ầy như cái khung diều .

 

Không còn tưởng xã hội cũ cơ đấy..."

 

Nắm đ-ấm của Đỗ Gia Bảo nắm c.h.ặ.t đến mức kêu răng rắc, vô thức tiến lên một bước, Lâm Đại Dũng chặn .

 

Lâm Niệm vội vàng chạy hành lang, Lưu Dũng Nam theo, hai trốn góc thì thầm to nhỏ.

 

Cái gã Lưu Dũng Nam chuốc cho mấy chén r-ượu, thêm vài lời tâng bốc, khai hết sạch gốc gác của Đỗ Gia Bảo, bao gồm cả việc ai là đối thủ đội trời chung của ở Ủy ban.

 

Lâm Niệm với Lưu Dũng Nam:

 

“Anh lập tức nghĩ cách tiết lộ chuyện ở bệnh viện cho đối thủ của , thêm mấy phong thư tố cáo gửi , ngoài , tìm tung tin đồn Đỗ Gia Bảo và Tề Mẫn chuyện hủ hóa, Tề Mẫn bụng to, Đỗ Gia Bảo g-iết diệt khẩu..."

 

Chương 497 Với hạng súc sinh thì cần giảng đạo lý.

 

Lâm Niệm .

 

Đỗ Gia Bảo đang uy h.i.ế.p Khám Quyên và đứa nhỏ.

 

“Đại Nha, đây với bố nào!"

 

“Khám Quyên, đây!"

 

“Mau lên, trốn lưng đàn ông khác là cái thói gì?

 

Coi ch-ết hả!"

 

“Hay là, đàn ông là nhân tình của cô?"

 

Cách để kéo khỏi vũng bùn tin đồn chính là tạo một tin đồn khác.

 

Khám Quyên mặt mũi trắng bệch, Đại Nha ôm chân Khám Quyên, vẻ mặt đầy sợ hãi.

 

“Không , , nhân tình!"

 

Khám Quyên kích động giải thích, nhưng Trần Liên Chi bù lu bù loa lên:

 

“Con đĩ , mày tìm trai bên ngoài, con trai, bắt bọn chúng diễu phố, bọn chúng chuyện hủ hóa thì đem b-ắn bỏ!"

 

Hê, kịch tính ?

 

Cả hai vợ chồng đều chuyện hủ hóa bên ngoài, ngày tháng của cặp vợ chồng sống... chậc chậc.

 

Lâm Niệm , cô :

 

“Cái bà già , bừa nhé, cái gọi là vu khống xúc phạm, thể báo công an đấy!

 

và chú hôm nay đầu tiên đến nhà bà, hàng xóm vùng đó đều thấy cả.

 

Hơn nữa, chúng địa phương, ngày hôm qua mới tới, nhà khách thể chứng minh, vé tàu của chúng , giấy chứng nhận đường các thứ đều đủ.

 

Cái chậu nước bẩn đổ lên đầu chúng , nhưng chúng thì thể kiện ngược bà đấy!

 

Bà già tuổi cao, tâm địa độc ác , cái mồm mà cũng độc nốt thì sớm muộn gì cũng xảy chuyện."

 

Nói xong, cô chĩa mũi dùi Đỗ Gia Bảo:

 

“Cái đồng chí buồn thật đấy, đầu thấy đồng chí chủ động đội mũ xanh cho đấy.

 

Nhìn bộ dạng của vẻ như cái mũ xanh đội lên đầu thì vui , chậc chậc, sở thích của đồng chí đây đúng là kỳ lạ thật!

 

Mở tầm mắt !

 

là mở tầm mắt !"

 

“Cô..."

 

Răng của Đỗ Gia Bảo sắp c.ắ.n nát đến nơi .

 

Muốn đ-ập ch-ết con mụ quá!

 

.

 

Hắn nghiêng đầu thầm thì mấy câu với tên đàn em bên cạnh, tên đàn em Lâm Niệm và Lâm Đại Dũng với ánh mắt thương hại.

 

Thầm nghĩ bọn họ chọc ai chọc, chọc chủ nhiệm của bọn họ, đây chẳng là cầm đèn pin nhà vệ sinh soi tìm c-ái ch-ết .

 

Chủ nhiệm cần sĩ diện, thể bắt trong bệnh viện, bảo tìm mai phục bên ngoài bệnh viện, lát nữa bắt , tùy tiện gán cho một cái tội danh là bọn họ xong đời ngay, đời đừng hòng ngóc đầu lên .

 

 

Loading...