“Nhận xong liền thấy vui, gọi bà nội ngọt xớt.”
Ăn xong bữa sáng một cô nhân viên phục vụ gọi Lâm Niệm , kéo cô sang một bên hỏi:
“Đồng chí Lâm Niệm, kỹ thuật cạo gió của bà nội cô thế nào?"
Lâm Niệm:
(O_O)?
“ thấy thoải mái."
Nhân viên phục vụ chút ngại ngùng :
“... thể nhờ bà nội giúp cạo một chút ?"
Hóa là chuyện ...
“Chị chờ chút, hỏi bà nội giúp chị."
Bà nội Khúc gì mà chứ, bà vốn là một bà lão nhiệt tình và vô cùng sẵn lòng giúp đỡ khác.
Thế là, giữa buổi sáng, thấy tiếng kêu la trong phòng Lâm Niệm.
So với tiếng lợn kêu lúc , động tĩnh của Lâm Niệm hôm thực sự chẳng đáng là bao.
Mấy chiến hữu của Đổng Giang liền cảm thấy đúng, hôm cũng kêu hôm cũng kêu thế , gì chuyện cạo gió mà cạo hai ngày liên tục chứ?
Tối hôm chắc chắn là họ lừa !
Dù vì nể mặt Đổng Giang, họ cũng thiện cảm nhất định với đồng chí Trương Hải Dương, phòng của Lâm Niệm và bà cụ xuất hiện âm thanh , họ nhịn mà nghĩ lệch một chút.
Kết quả bao lâu , liền thấy một cô nhân viên phục vụ từ trong phòng , ngay đó một bác gái ở nhà ăn chạy , trong phòng truyền đến tiếng kêu t.h.ả.m thiết như lợn chọc tiết.
Cứ...
Cứ thấy chút kinh dị.
Chương 492 Thâm nhập nội bộ nhà khách
Trình độ chọc tiết lợn của bà nội Khúc... phi!
Kỹ thuật cạo gió đúng là tồi, theo lời bà nội Khúc , bà là truyền thụ cho.
Ừm, cũng chính là bà cố của Lâm Niệm truyền thụ cho.
Sau khi bà nội Khúc cạo gió cho hai nhân viên phục vụ và hai bác gái ở nhà ăn, tay nghề cạo gió của bà liền vang danh khắp nhà khách.
Tiếng tăm vang , đ-ánh giá của về hành vi của Trương Hải Dương hôm liền...
Liền lắc đầu thôi.
Cái thanh niên đúng là lỗ mãng, suốt ngày trong đầu chứa cái gì nữa?
Nghe thấy tiếng kêu là bắt gian.
Hê hê~
Cũng nghĩ xem, nhà khách của họ là nơi nào, ai dám ở đây bậy bạ chứ?
Loại thảo luận truyền đến tai các chiến hữu của Đổng Giang, khụ khụ~
Càng thêm ngại ngùng.
Đỗ Gia Bảo việc trong nội thành, cách khu bảo vệ khá xa, xe buýt mất bốn mươi phút, nếu đạp xe thì mất hơn hai tiếng.
Lâm Niệm bà cụ mệt mỏi, bà cụ liền ở nhà khách, dù rảnh cũng là rảnh, liền thông qua việc cạo gió mà với tất cả nhà khách.
Bữa trưa còn mất tiền, là nhân viên phục vụ và các bác gái ở nhà ăn mời bà ăn.
Ăn suất cơm nhân viên của họ, dù mỗi ngày đều nấu ngần lượng, chỉ thêm một bà nội Khúc thì vấn đề gì.
Cũng tính là đào chân tường của tập thể.
Bà cụ mất tiền mà cơm ăn, vui mừng khôn xiết, tất nhiên bà cũng ăn , ăn xong liền giúp việc, giúp đỡ một tay, thu dọn, lau bàn quét nhà nọ nhân viên phục vụ ngăn cũng ngăn .
“Người nông thôn chúng yên , bấy nhiêu đây việc thì đáng là bao!"
Bác gái ở nhà ăn :
“ cả buổi sáng bà cạo gió cho bốn chúng cháu, đó đúng là việc tốn sức đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-632.html.]
Bà nội Khúc vẻ mặt hề để tâm:
“Thế thì thấm tháp gì, ở trong thôn gánh đòn gánh, địu gùi, cái nào chẳng việc tốn sức?
Cạo gió thì nhằm nhò gì!"
“Đừng là cạo cho bốn các cô, dù thêm mười nữa, bà già đây cũng nề hà gì!"
Trong bếp bác đầu bếp đang vểnh tai đấy.
Bác cũng cạo gió, hằng ngày cầm muôi xào nấu mỏi cánh tay và cổ, lưng cũng khó chịu.
Chỉ là chút tiện.
Trưa cùng ăn một bữa cơm, quen với bà nội Khúc , nhưng nghĩ buổi sáng cạo cho bốn , bác vẫn thấy ngại dám .
Hiện giờ bà nội Khúc khoe khoang, liền thấy rục rịch trong lòng.
Nghĩ đoạn, vẫn từ trong bếp , khom lưng, mặt mày hớn hở ghé sát .
“Bà nội Khúc, bà xem, bà cũng cạo cho một chút !"
“Vai mỏi, cổ mỏi, lưng cũng đau, khó chịu ch-ết !"
Nếu bà nội Khúc là một phụ nữ trung niên, bác đầu bếp chắc chắn thể tìm bà đề đạt yêu cầu .
bà nội Khúc là một bà cụ, thì gì e ngại nữa.
Bà nội Khúc:
!!!!
Hối hận muộn , lời .
Thế nhưng, khi bà thấy mồ hôi trán bác đầu bếp liền thở phào một cái.
“Không , chú bận rộn cả buổi trưa, cả đầy mồ hôi, cạo !"
“Hơn nữa cạo xong mồ hôi thấm , những đau mà da còn dễ sưng đỏ nữa.
Chú cạo thì lúc tan tắm một cái, bà già cạo cho, cạo xong hai ngày tắm nhé, cầm muôi xào nấu thì tùy tình hình , hai ngày cố gắng đừng để nóng quá."
Bà nội Khúc nghiêm túc nhăng cuội.
Tất nhiên cũng là nhăng cuội, đầy mồ hôi quả thực thể cạo gió .
Bác đầu bếp cùng những trong bếp đều vô cùng thất vọng.
Bà nội Khúc thở phào nhẹ nhõm, bà :
“Chuyện đơn giản thôi, trong bếp các chú đông , cứ phiên việc là .
Dù cũng ở đây mấy ngày mà, mỗi ngày cạo cho hai , khi chắc chắn sẽ cạo xong cho các chú!"
“Ai học theo thì lúc cạo gió cứ đây mà xem, chắc chắn sẽ dạy, tuyệt đối giấu giếm chút nào !"
Mọi xong vô cùng cảm động.
Bác đầu bếp dứt khoát quyết định:
“Cứ theo lời bà nội Khúc !"
“ tuyên bố, lúc bà nội ở đây cứ ăn cùng chúng , ngày ba bữa đều ăn cùng chúng !"
Bà nội Khúc:
“Thế thì ngại quá."
Mọi xua tay loạn xạ:
“Không , là chúng ngại mới đúng, bà nội nhất định đồng ý đấy nhé!"
Bà nội Khúc sự mong đợi tha thiết của miễn cưỡng đồng ý.
Trong lòng vô cùng kiêu hãnh.
Xem , bà già ở cũng thể dựa bản lĩnh để kiếm cơm ăn!
Ông già , hồi ông ông còn yên tâm về .
Ông xem , ông cứ từ mộ chui lên mà xem , xem bà già đây lợi hại nhé!