Phó Thu Thạch đáp lời:
“Vâng bà nội, cũng nghỉ ngơi sớm ạ."
Sau khi tạm biệt những khác, Lâm Niệm một cái, Lâm Niệm tránh ánh mắt nóng bỏng của .
Bà nội và vẫn ở đây mà!
Không dám đấu mắt với .
Phó Thu Thạch cũng là dây dưa nhầy nhụa, chào hỏi xong liền .
Nỗi nhớ nhung và nỡ, đều để trong lòng.
Sau khi Lâm Niệm liền với bà nội Khúc:
“Bà nội, tàu hỏa mấy ngày, cháu thấy cái lưng khó chịu quá, lát nữa bà cạo gió cho cháu nhé?"
Bà nội Khúc :
“Được, cháu tắm nhanh , tắm xong bà cạo gió cho."
Dưới lầu.
Cô nhân viên phục vụ thấy Phó Thu Thạch đưa Lâm Niệm về, xong việc trong tay liền nhà ăn phía thông báo cho Trương Hải Dương.
Mấy họ cũng ăn xong , đang chuyện.
Nghe Phó Thu Thạch và Lâm Niệm lên lầu, Trương Hải Dương liền dậy :
“ tìm bạn đây."
“Mọi cứ thong thả chuyện."
Đổng Giang cũng dậy:
“Thời gian còn sớm nữa, về ngủ thôi."
Anh hỏi Trương Hải Dương:
“Hải Dương, lát nữa về bằng gì?"
Trương Hải Dương là xe Phó Thu Thạch đến, đương nhiên cũng là xe về.
Vừa về xe với chuyện của Lâm Niệm.
Lúc đến tiện mở lời.
Là vì lúc đó Phó Thu Thạch vẫn đến tìm Lâm Niệm, mà mở lời thì Phó Thu Thạch đầy cái cớ và lý do để thoái thác.
nếu và Lâm Niệm ở bên , nam nữ thụ thụ bất , Phó Thu Thạch còn chối cãi thế nào ?
Anh cũng thể nhân cơ hội nhắc nhở Lâm Niệm đề cao cảnh giác với nam thanh niên, cho dù là vị hôn phu của cô.
“Cậu đừng quản , việc của !"
“Lát nữa xe về, đường với chút chuyện."
Đổng Giang liền thêm vài câu với mấy chiến hữu, Trương Hải Dương tiễn khỏi cửa nhà khách, dặn dò đạp xe cẩn thận, bật đèn pin rõ đường, đừng để ngã lúc .
Trương Hải Dương và mấy chiến hữu của Đổng Giang cùng lên lầu, phòng của mấy ở cuối hành lang, qua phòng của Lâm Niệm.
“Hải Dương bạn của cũng ở tầng hai ..."
Chữ '' còn khỏi miệng, mấy đến cửa phòng Lâm Niệm.
Nghe thấy động động tĩnh trong phòng, sắc mặt Trương Hải Dương đổi, ánh đèn đường vàng vọt, sắc mặt của mấy khác cũng nhanh ch.óng đỏ lên, vẻ mặt kỳ quặc.
Trong phòng truyền đến tiếng rên rỉ của một cô gái trẻ.
“A...
đau..."
“Oa oa... em nữa !"
“Nhẹ chút mà, thực sự đau lắm, em hối hận ..."
“A..."
Trương Hải Dương đ-ập cửa điên cuồng:
“Phó Thu Thạch đồ súc sinh!"
Đ-ập hai cái liền nhấc chân đạp cửa trong lúc nóng nảy.
Mấy khác thấy gọi tên Phó Thu Thạch sắc mặt cũng đổi, cái tên Phó Thu Thạch thể bắt nạt đồng chí nữ chứ?
là loại cặn bã trong đội ngũ!
“Báo cáo, báo cáo, loại cặn bã thể để trong đội ngũ !"
“!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-629.html.]
Không thể vì năng lực mạnh, hậu thuẫn vững mà dung túng cho bậy!"
“ đây..."
Sau khi cửa đạp , một tiếng hét ch.ói tai vang lên, đèn liền tắt ngóm.
Trương Hải Dương xông , nhưng e ngại Lâm Niệm thể mặc quần áo, liền ở cửa đen mặt quát:
“Phó Thu Thạch đây cho !"
“Hôm nay nhất định dạy cho một bài học trò!"
Động tĩnh quá lớn, thu hút ít từ trong phòng xem tình hình, Đại Dũng , nhưng Lưu Dũng Nam mở cửa qua một cái liền ngăn Đại Dũng .
Cậu ghé sát tai Đại Dũng thì thầm:
“Không ."
“Tin , họ đều là !"
Đại Dũng:
...
“Có chuyện gì ?"
“Sao giống như đang bắt gian ?"
“Đi xem thử !"
Người vây xem ngày càng đông, nhân viên phục vụ của nhà khách cũng vội vàng chạy tới.
Lúc , đèn bật sáng.
Bà nội Khúc mặt hầm hầm chằm chằm đám ngoài cửa.
Tắt đèn là vì áo của Lâm Niệm vén lên, chẳng khác gì cởi cả.
Lâm Niệm nhanh ch.óng chỉnh đốn quần áo lưng bà nội Khúc, sắc mặt cũng vô cùng khó coi.
Trương Hải Dương cả đờ .
Anh vội vàng xin :
“Xin ... cứ tưởng... cứ tưởng..."
Chương 490 Ngượng ngùng
Trương Hải Dương ngờ sẽ là cục diện .
Anh tỏ luống cuống.
Nhân viên phục vụ lách hỏi:
“Rốt cuộc là chuyện gì ?"
Một chiến hữu của Đổng Giang :
“Đồng chí Trương Hải Dương đến tìm , kết quả chúng đến đây thì thấy... thấy tiếng rên rỉ của đồng chí nữ, đồng chí Trương Hải Dương tưởng trong phòng đồng chí nữ bắt nạt, cho nên mới chút vội vàng."
Anh cảm thấy Trương Hải Dương khá oan, cái âm thanh đó bất kỳ ai thấy cũng sẽ nghĩ quẩn thôi.
Hơn nữa Đổng Giang với họ về con của Phó Thu Thạch, mấy khỏi nghĩ đến một điểm, Phó Thu Thạch cố ý giăng bẫy hãm hại Trương Hải Dương, mục đích là để ảnh hưởng đến cuộc thi của .
Vì thế, khi nghĩ đến điểm , ánh mắt mấy bà nội Khúc và Lâm Niệm mang theo chút sắc lạnh.
Trương Hải Dương cũng nghi vấn tương tự.
Bà nội Khúc thấy lời liền phát hỏa, nhưng Lâm Niệm kéo bà , đó thản nhiên :
“Cháu khỏe, bà nội đang cạo gió cho cháu, cháu chịu đau nên mới kêu lên.
Bất cứ ai cũng quyền kêu đau mà, đồng chí Trương Hải Dương, đúng ?"
Trương Hải Dương trả lời thế nào.
Lâm Niệm với nhân viên phục vụ:
“Đồng chí, phiền chị đây lục soát xem trong phòng chúng giấu đàn ông ."
“Tiện thể xem vết tích lưng cháu, xem bà nội đang cạo gió cho cháu ."
“Đồng chí Trương Hải Dương khoan hãy , chờ ở ngoài cửa một lát ."
Trương Hải Dương vội vàng áy náy :
“Đã là hiểu lầm, thì là lỗ mãng , xin , xin cô."
Lâm Niệm kiên trì:
“Vẫn nên xem cho rõ ràng thì hơn!"