Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 624

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:12:13
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bên bất kỳ hình vẽ nào, chỉ địa chỉ và s-ố đ-iện th-oại liên lạc.”

 

Được in theo kiểu lặp , một tờ giấy in mười dòng nội dung giống .

 

Gói thế nào cũng , đều thể lộ tên xưởng và địa chỉ s-ố đ-iện th-oại.

 

“Chuyện cháu dám nhận ạ?”

 

Nhân viên phục vụ đỏ cả mặt, vui sướng vô cùng, hiếm khi khách nhét đồ ăn cho bọn họ thế .

 

“Đừng ngại, cầm lấy , đây là xưởng của chính đại đội bọn bà đấy, bảo bọn bà mang theo để tuyên truyền đấy.”

 

“Cháu cứ yên tâm mà ăn, bà già còn chẳng tốn đồng tiền nào !”

 

Nhân viên phục vụ lúc mới nhận lấy, cô còn thoáng qua bao bì, chân thành khen ngợi:

 

“Bà ơi đại đội của giỏi thật đấy, còn cả xưởng riêng nữa cơ!”

 

Bà Khúc tự hào ưỡn ng-ực:

 

“Tất nhiên !”

 

Bà còn chỉ Lưu Dũng Nam:

 

“Chính là , Phó giám đốc xưởng hạt hướng dương của đại đội bà đấy!”

 

Lưu Dũng Nam xem mắt thất bại, bà Khúc thấy thương lắm, thế nên thấy cô gái nào mắt là giới thiệu ngay.

 

tàu hỏa bà giới thiệu với cô nhân viên phục vụ toa giường .

 

Cô gái quả nhiên kinh ngạc :

 

“Trẻ thế Giám đốc xưởng ạ?”

 

Bà Khúc kiêu ngạo :

 

“Thế thì là gì, Tiểu Lưu là thanh niên tri thức của đại đội bà, giỏi giang lắm, chỉ là Giám đốc xưởng hạt hướng dương, mà còn là Giám đốc xưởng than tổ ong của đại đội bà nữa cơ.

 

Cậu còn là hùng huyện biểu dương, là cá nhân tiên tiến, phần t.ử lao động tích cực……”

 

“Trẻ tuổi như mà cũng chẳng màng yêu đương gì, chỉ một lòng lo cho sự nghiệp thôi!”

 

Lưu Dũng Nam bà Khúc cho đến mức thấy ngại quá mất.

 

Anh vội kéo bà cụ phòng:

 

“Bà Khúc ơi, bà nghỉ ngơi một lát ạ, để con rót nước cho bà uống.”

 

Lâm Niệm mỉm với nhân viên phục vụ:

 

“Thật sự xin cháu, phiền công việc của cháu , bà của chị là như đấy, nhiệt tình!”

 

Nhân viên phục vụ cũng :

 

“Không ạ, tính cách của bà thật đấy, cháu cũng thích những như bà ạ!

 

Đồng chí, chị quá mất, chị còn hơn cả những nữ diễn viên trong phim nữa cơ.”

 

Còn cả một nam cùng nữa, trông tuổi tác lớn một chút, nhưng là độ tuổi nam tính quyến rũ nhất, thật sự trai!

 

Còn trai hơn cả nam chính trong phim nữa!

 

Chỉ là cô dám .

 

Đồng chí nữ gọi là chú, chắc hẳn là gia đình .

 

Cho nên, vật tham chiếu ở đây, sự nhiệt tình giới thiệu của bà Khúc rốt cuộc vẫn là uổng công vô ích.

 

Sau khi nhân viên phục vụ , Lưu Dũng Nam liền với bà Khúc:

 

“Bà ơi, xa xôi cách trở thế , đồng chí nữ chắc chắn sẽ tình nguyện ạ.”

 

“Chúng cứ tìm đối tượng trong phạm vi huyện Đông Dương thôi ạ!”

 

Bà Khúc :

 

“Cái thì cháu hiểu , cái gì gọi là thả lưới rộng ?”

 

“Biết cô gái nào tình nguyện vì cháu mà đến huyện Đông Dương thì ?”

 

Lưu Dũng Nam thở dài:

 

thế thì cách xa nhà đẻ của cô quá ạ.”

 

“Về nhà đẻ một chuyến thật chẳng dễ dàng gì, gửi cái đồ thôi cũng tốn bao nhiêu tiền bưu phí, nếu đối tượng ở ngay huyện Đông Dương, vợ trợ cấp cho con gái, bảo vợ em vợ đạp xe đạp mang sang là , cái tiền bưu phí tiết kiệm thể mua bao nhiêu cân thịt cơ chứ.”

 

Lâm Niệm:

 

~~(﹁﹁)~~~

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-624.html.]

nghi ngờ đang ám chỉ , và nắm bằng chứng.

 

Bà Khúc gì nữa, rõ ràng là tán thành với cách của Lưu Dũng Nam.

 

“Ở gần một chút thì nhà đẻ cũng dễ bề giúp đỡ hơn.”

 

“Con còn nữa , nên nhà đối tượng đông vui một chút, như con cũng thể bố chị em .”

 

Mấy câu suýt chút nữa bà Khúc phát , Tiểu Lưu đúng là đáng thương quá mà.

 

“Được!

 

Đợi lúc về huyện bà sẽ hỏi han tìm kiếm cho cháu.”

 

Nói cũng , Đặng Thúy Thúy cũng khá phù hợp đấy, tiếc là cô gái đó ưa ngoại hình, chỉ riêng điểm thôi là Tiểu Lưu .

 

“Tiểu Lưu , đến đây , dù cũng nhiều thời gian như , là cháu đến bệnh viện trồng cái răng thiếu .”

 

Răng cỏ đầy đủ mới dễ xem mắt chứ.

 

Lưu Dũng Nam dứt khoát đồng ý ngay:

 

“Được ạ!

 

Bệnh viện của khu bảo vệ đáng tin cậy hơn bệnh viện địa phương, ngày mai con sẽ hỏi thử ạ.”

 

Lúc Lâm Niệm đồng hồ đeo tay:

 

“Bà ơi, ba giờ , chúng tắm ạ?”

 

Ngồi tàu hỏa mấy ngày , đúng là tắm rửa một cái cho thật sạch.

 

Bà cụ vội vàng lục lọi hành lý, lấy quần áo sạch .

 

Bên Lưu Dũng Nam cũng kéo Lâm Đại Dũng tìm quần áo.

 

……

 

Phó Thu Thạch bước khỏi sân tập, Tiểu Vương đợi sẵn bên ngoài sân tập , chạy bước nhỏ tới mặt Phó Thu Thạch, chào một cái đúng điều lệnh:

 

“Báo cáo đồng chí Phó Thu Thạch, đưa đồng chí Lâm Niệm và đến nhà khách an , và sắp xếp chỗ ở cho họ ạ.

 

Số phòng của họ lượt là……”

 

Phó Thu Thạch hỏi lấy chìa khóa xe:

 

tự lái xe qua đó, nghỉ ngơi , cảm ơn nhé!”

 

“Không cần cảm ơn ạ, đây là nhiệm vụ mà Hiệu trưởng giao cho ạ.”

 

Phó Thu Thạch tuy rằng thăng chức lên Đại đội trưởng, nhưng Đại đội trưởng thì vẫn tư cách cấp xe riêng và tài xế cảnh vệ, vẫn cần thăng tiến thêm một chút nữa.

 

Cấp thăng chức cho ngay lập tức, nhưng cuộc thi đấu đơn binh yêu cầu về chức vụ, chức vụ cao hơn Đại đội trưởng là tham gia.

 

Phó Thu Thạch tắm rửa quần áo, đều chuẩn gặp đối tượng, thi trêu chọc .

 

Trương Hải Dương thấy tiếng trêu chọc thì nhíu mày, Phó Thu Thạch gọi Lâm Niệm tới đây ?

 

Anh coi Lâm Niệm là cái gì thế ?

 

hầu ?

 

Lúc nào là vẫy một cái, dù xa xôi đến Lâm Niệm cũng lặn lội chạy tới ?

 

Chương 486 Đi theo

 

Phó Thu Thạch tắm rửa xong lái xe khỏi khu bảo vệ thì Trương Hải Dương chặn .

 

Anh đạp phanh xe, Trương Hải Dương tới phía cửa buồng lái, cúi xuống :

 

“Ra thị trấn ?”

 

“Cho nhờ một đoạn.”

 

Phó Thu Thạch gì, nhưng cũng từ chối.

 

Xe là của đơn vị, lý do gì để từ chối.

 

Trương Hải Dương định lên ghế phụ.

 

Phó Thu Thạch:

 

“Ra phía .”

 

Trương Hải Dương buông tay đang định mở cửa xe , kéo cửa xe chui trong.

 

Phó Thu Thạch thật sự đạp mạnh chân ga một cái, đó phanh gấp một cái thật mạnh.

 

Tuy nhiên cũng chỉ thể nghĩ thôi, xe của đơn vị, xe của riêng , nên thể tùy tiện phá phách .

 

Suốt dọc đường hai chẳng ai với ai câu nào, khi đến thị trấn, Trương Hải Dương cũng xuống xe ở , Phó Thu Thạch liền trực tiếp đỗ xe ở đầu thị trấn, Trương Hải Dương qua gương chiếu hậu.

 

Loading...