Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 623
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:12:12
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một đứa thì dỗ dành đứa đưa tri thức Lưu đống rơm, để cô cơ hội lấy cớ rắn mà nhào lòng tri thức Lưu, tạo sự tiếp xúc thể.”
“Đến lúc đó tri thức Lưu mười cái miệng cũng chẳng thanh minh nổi.”
“Những lời là ngày hôm lúc bọn họ , tri thức Lưu mới kể cho con đấy.”
Bà Dương:
“!!!!”
“Nói chung là tri thức Lưu nể mặt nhà họ Đoạn chúng lắm , nếu cũng chẳng tự hắt nước bẩn lên , cứ chống mắt mà xem, chị dâu về nhà chắc chắn sẽ rêu rao về tri thức Lưu cho mà xem!”
“Tri thức Lưu như cũng chỉ là để giữ lấy danh dự cho Lệ Quyên thôi, nhưng bảo tìm hiểu Lệ Quyên là chuyện thể nào nữa .”
“Điều kiện của như thế, thể tìm một phụ nữ trong lòng luôn tơ tưởng đến đàn ông khác chứ, chẳng là thấy ghê tởm !”
Bà Dương sa sầm mặt mắng:
“Cái con ranh ch-ết tiệt , xem về đ-ánh ch-ết nó !”
Đoàn Xuân Hoa:
“Mẹ đừng đ-ánh Lệ Quyên, Lệ Quyên tính tình yếu đuối, đều là Từ Nghênh Xuân xúi giục thôi.”
“Mẹ về vẫn coi như chuyện gì xảy , nếu với cái tính của chị dâu và Lệ Quyên, mà Từ Nghênh Xuân , bọn họ cho rằng cố ý nhà họ Từ, còn tưởng là do con xúi giục nữa.”
Bà Dương trợn tròn mắt:
“Thế thì ?
Bảo nhịn ?
nhịn !”
Đoàn Xuân Hoa :
“Mẹ cứ chờ xem, đợi tri thức Lưu , Từ Nghênh Xuân chắc chắn sẽ yên , lúc đó con sẽ cách để Lệ Quyên và chị dâu chân tướng sự thật.”
“Mẹ cứ tin con !”
“ mà nhé, trông chừng Lệ Quyên cho kỹ, đừng để nó Từ Nghênh Xuân gọi nữa, kể cho nó nhiều mấy cái chuyện về những cô gái thanh niên tri thức nam lừa tình lừa tiền .”
“Con cho nhé, mấy cái chuyện loại con nhiều lắm, để con kể cho ……”
Đều là Niệm Niệm kể cho cô cả.
Toàn là những ví dụ ở tỉnh ngoài.
Chủ nhiệm phụ nữ đại đội còn tổ chức cho các thanh niên nam nữ vợ chồng học tập qua nữa kìa.
Chủ yếu là để phòng bệnh hơn chữa bệnh mà.
Hai con lải nhải đến tận nửa đêm.
Ngày hôm đều dậy muộn, tiếng loa phát thanh báo giờ việc vang lên, Đoàn Xuân Hoa mới từ giường lò bật dậy, đó với bà cụ:
“Mẹ đợi Đại Cường lấy xe đạp chở về nhé.”
……
Nhóm Lâm Niệm thuận lợi, trong ngày tìm ở công xã xin giấy giới thiệu, đó lên huyện, cầm giấy giới thiệu mua vé tàu hỏa.
Vượt qua chuyện một cách bình an vô sự để đến địa điểm cần đến.
Có Lưu Dũng Nam ở đây, vé giường thành vấn đề, cả quãng đường cứ thế mà ngủ, bà Khúc cảm thấy cũng tạm .
Không mệt mỏi như lúc chen chúc ở ghế cứng.
Hồi trẻ bà cũng từng tàu hỏa , cái mùi đó, cái cảnh chen chúc đó……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-623.html.]
Vừa xuống tàu hỏa thấy mấy trai mặc quân phục giơ bảng, bảng tên của Lâm Niệm, Lưu Dũng Nam và những khác, bọn họ vội vàng tìm tới, Phó Thu Thạch cho tài xế xem ảnh của Lâm Niệm và , tới gần là nhận ngay.
Vội vàng nhiệt tình tiến lên giúp đỡ xách hành lý:
“Bà Khúc, đồng chí Lâm Niệm, đồng chí Lưu Dũng Nam, đồng chí Lâm Đại Dũng, là tài xế của học viện quân sự, tên là Vương Thiết Trụ, cứ gọi là Tiểu Vương là ạ!
Đồng chí Phó Thu Thạch đang huấn luyện, bảo đón về nhà khách định chỗ ở , buổi tối khi kết thúc huấn luyện sẽ đến tìm dùng cơm.”
“ , mấy ngày tới sẽ đến đây cùng , đưa dạo xung quanh, nhiệm vụ huấn luyện của đồng chí Phó khá nặng, nhưng hai ngày trận chung kết thể nghỉ hai ngày.”
Bà Khúc vội :
“Ôi chao, phiền cháu đến đón bọn bà là bọn bà thấy ngại lắm , còn dám để cháu ngày nào cũng đến cùng bọn bà nữa chứ, !”
Đang chuyện thì Tiểu Vương dẫn bọn họ tới chiếc xe Jeep, khi mấy lên xe, Tiểu Vương nổ máy chạy mới :
“Bà ơi, bà đừng khách sáo nữa ạ.
Đây là nhiệm vụ mà Hiệu trưởng giao cho cháu đấy ạ, mấy ngày tới phục vụ cho là cháu lập công !”
“Đây cũng là đãi ngộ mà đồng chí Phó Thu Thạch xứng đáng hưởng, mấy là đang hưởng phúc của đồng chí Phó Thu Thạch đấy ạ.”
Chương 485 Chúng thể tìm đối tượng ở huyện Đông Dương
Bà Khúc còn gì đó, Lâm Niệm ngăn bà .
Tài xế cũng là theo mệnh lệnh, với cũng vô dụng, ngược còn khó nữa.
Buổi tối đợi Phó Thu Thạch đến với .
Từ ga tàu hỏa đến khu bảo vệ còn một cách nhất định, lái xe cũng mất hơn hai tiếng đồng hồ mới đến thị trấn gần quân khu.
Thị trấn vì một phần sản nghiệp trực thuộc của khu bảo vệ và sự tồn tại của khu nhà ở của gia đình công nhân viên chức trực thuộc nên quy mô khá lớn, cơ bản là to ngang ngửa với huyện Đông Dương.
Tiểu Vương chỉ một vùng đất canh tác màu mỡ ngoài thị trấn :
“Đây là nông trường của khu bảo vệ, trong nông trường cả trang trại chăn nuôi,” chỉ mấy tòa nhà ở phía bên :
“Bên là xưởng thực phẩm, xưởng may và trường học của khu bảo vệ……”
“Chỗ là một khu bảo vệ lớn, nên thị trấn cũng to, nhiều cơ sở hạ tầng của thị trấn đều xây dựng cùng lúc với khu bảo vệ……”
Nhà khách ngay thị trấn, còn ở vị trí trung tâm nữa.
Nhà khách sạch sẽ ngăn nắp, việc vệ sinh tắm rửa nước nóng các thứ đều thuận tiện, nhân viên phục vụ ở đây hề kiêu ngạo như nhân viên ở những nhà khách khác, thái độ của nhân viên phục vụ ở đây vô cùng .
“Cuối hành lang phòng tắm, nước nóng trong phòng tắm cung cấp từ ba giờ rưỡi chiều mỗi ngày và kết thúc lúc tám giờ.”
Nhân viên phục vụ đưa cho bọn họ bốn chiếc phích đựng đầy nước sôi, chỉ tay về phía cuối hành lang với bọn họ.
“Chủ yếu là sắp đến mùa hè , nếu là mùa đông thì nước nóng cung cấp cả ngày.”
Bởi vì mùa đông vốn dĩ đốt lò sưởi, nên nước nóng để tắm rửa thì cần lo lắng, thể đốt cùng luôn.
“Phía sân nhà ăn, nhà ăn đều mở cửa giờ cơm ạ.”
“Đồ ăn trong nhà ăn của chúng cháu ngon, nhưng cá kho tộ của tiệm cơm quốc doanh mới gọi là một tuyệt phẩm.”
“Mọi thời gian đều thể nếm thử ạ.”
“Cảm ơn cháu nhé con gái, đây là hạt hướng dương bà mang từ quê lên, cháu cầm lấy mà ăn!”
Bà Khúc lấy ba gói hạt hướng dương cho nhân viên phục vụ, vì bà lúc cửa thấy ba nhân viên phục vụ.
Đây là hạt hướng dương đóng gói kỹ càng, mang theo theo lời của Niệm Niệm thì chính là để tuyên truyền.
Tuy rằng cuộc thi thiết kế vẫn kết thúc, nhưng Lưu Dũng Nam vẫn nhân lúc lên huyện bàn chuyện thi đấu, xin lãnh đạo cấp giấy phép, đến nhà in đặt in một lượng nhỏ giấy gói hạt hướng dương.