“Vì sa sút đến mức ?”
Đều trách Trương Thúy Phương, trách Hoàng Lệ Lệ, hai cái đồ ngu chỉ cần đối xử với Lâm Niệm một chút thì nó cũng quậy phá như .
Trách vợ chồng Triệu Thắng Lợi, chắc chắn là vợ chồng Triệu Thắng Lợi xúi giục Lâm Niệm.
Đáng hận nhất chính là Lâm Niệm, bao nhiêu năm đều nhịn , vì đột nhiên nhịn nữa?
Trương Thúy Phương là nó, nó mà cũng nhẫn tâm thiết kế đưa Trương Thúy Phương đồn cảnh sát!
Hay là , Lâm Niệm vẫn luôn giả vờ mặt bọn họ?
Nghĩ đến đây, đáy mắt Hoàng Kiến Quốc lộ vẻ cực kỳ oán độc, đừng để gã tìm cơ hội, nếu cơ hội, gã nhất định khiến Lâm Niệm hối hận.
Hối hận vì sinh thế giới !
Hối hận vì còn sống!
“Hắt xì~" Lâm Niệm liên tiếp hắt hai cái.
Cô dụi dụi cái mũi ngứa ngáy, thầm nghĩ ai đang nhắc đến ?
“Niệm Niệm, cháu xem , xem bà mặc bộ thế nào?"
Bà cụ Khúc quần áo mới, tóc chải chuốt tỉ mỉ, mặt Lâm Niệm hỏi.
Lâm Niệm quanh bà cụ một vòng, híp mắt ôm lấy cánh tay bà:
“Tuyệt lắm ạ!"
“Trông trẻ ít nhất mười tuổi!"
“Còn bác thì ?"
Đoạn Xuân Hoa cũng mặc một bộ đồ mới, hồi hộp hỏi.
Lâm Niệm cũng quanh bà một vòng, khẽ gật đầu:
“Bác cả ăn diện thế như chị gái cháu , còn bà nội thì giống như thím của cháu !"
Đoạn Xuân Hoa vui mừng khôn xiết, vội vàng soi gương.
Bà cụ Khúc cũng đến thấy mặt mũi , cái miệng nhỏ của cháu gái thật ngọt, dỗ dành khác.
bà cũng sẵn lòng để cháu gái dỗ dành.
Ngoài cửa vang lên tiếng của Lâm Đại Cương:
“Mọi thu dọn xong ?"
“Đến lúc !"
Mọi vội vàng cửa.
Vụ án đặc vụ kết thúc, huyện sắp tổ chức đại hội biểu dương, Phó Thu Thạch dẫn bọn họ núi lập công, cấp tuy khen thưởng nhưng rầm rộ.
Lần dọn sạch bộ đám đặc vụ ẩn náu trong huyện, cộng thêm cấp cũng văn bản chỉ thị, huyện liền công khai biểu dương bọn họ.
Lâm Đại Cường, Tưởng Đại Trụ, Lưu Dũng Nam, lão Kiều đầu!
Bốn bọn họ sẽ biểu dương, huyện xong còn tỉnh, còn cơ hội thủ đô nữa!
Dù tin tức truyền đến đại đội, cả đại đội đều nổ tung.
Hóa bộ đội núi còn công lao của bọn họ !
Ngưỡng mộ quá !
là ngưỡng mộ ch-ết !
Đám thanh niên tri thức nam ở điểm thanh niên tri thức thì ngưỡng mộ Lưu Dũng Nam, các xã viên thì ngưỡng mộ Tưởng Đại Trụ và lão Kiều đầu.
Còn Lâm Đại Cường?
Không ngưỡng mộ nổi !
Ai bảo một đứa cháu gái , chuyện thì thể nào bỏ sót ông !
Nhà họ Lã mấy thanh niên trai tráng, cả nhà ở nhà thở ngắn than dài, lúc mờ mắt đối đầu với nhà họ Lâm, giúp đỡ Tiêu Lam để hãm hại Lâm Niệm.
Nếu lúc đó bọn họ ôm chân Lâm tri thức, đó đồng chí Phó Thu Thạch núi cũng sẽ tìm bọn họ ?
Sức lao động của nhà họ Lã bọn họ kém Tưởng Đại Trụ, ngay cả lão Kiều đầu còn vớt vát mà bọn họ thì ...
đau lòng quá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-601.html.]
Đau thấu tâm can!
Chương 467 Đại hội biểu dương
Trận thế của đại hội biểu dương lớn, tổ chức ở rạp chiếu phim.
Phòng chiếu lớn nhất.
Với tư cách là nhà của hùng, nhà họ Lâm và đại diện thanh niên tri thức là Kiều Quốc Lương, Trương Hồng Anh cùng Giản Hiểu Linh, cán bộ đại đội, cả nhà Tưởng Điền Phong đều ở hàng ghế thứ ba, bọn Lâm Đại Cường thì đeo hoa hồng lớn, ở chính giữa hàng ghế đầu tiên.
Trên lễ đài bày một dãy bàn, dàn lãnh đạo chủ chốt của huyện ở đó.
Đại hội biểu dương bắt đầu, lãnh đạo một của huyện phát biểu, lãnh đạo hai phát biểu, lãnh đạo ba phát biểu.
Tiếp theo, chính là các hùng lên đài báo cáo, nội dung báo cáo là do thư ký của huyện dựa lời kể của mỗi , nếu dựa mấy Lâm Đại Cường tự ...
E rằng sẽ là một t.h.ả.m họa.
Loại đại hội biểu dương đến quá đông, các đơn vị, các công xã đều tới, tuyệt đối cho phép xảy bất kỳ sai sót nào.
Sau khi bản thảo xong, mấy bọn họ mỗi ngày đều luyện tập ở đại đội, khi trôi chảy, mặt bộ xã viên đại đội tiếp tục luyện tập.
Luyện tập xong mặt , chân còn run và thể một cách vô cùng trôi chảy .
Lại lãnh đạo công xã lôi lên công xã.
Ngồi phía là một hàng lãnh đạo công xã, bọn họ hết đến khác.
Lần đối mặt với lãnh đạo cũng còn run nữa.
Tóm , chủ yếu là sự định!
Cho nên lên đài, bao gồm cả lão Kiều đầu đều hề nao núng!
Nhiều ư?
Xã viên trong đại đội cũng nhiều lắm!
Có lãnh đạo ư?
Lãnh đạo công xã chằm chằm bọn họ mấy ngày .
Lâm Niệm Lâm Đại Cường đang hăng hái đài, cảm thấy bác cả của trai ngời ngời.
Liếc Đoạn Xuân Hoa, ôi chao, cái ánh mắt lấp lánh chính là ánh mắt tình trong mộng mà!
Bà cụ Khúc cũng hai mắt tỏa sáng.
Nhân vật vinh quang đài là con trai bà!
Bà sinh !
Bà nuôi nấng!
Đang hưng phấn!
Lần tất cả con trai của bà, bao gồm cả lão nhị ngốc nghếch đều lập công, nhà bà xưng tụng một câu là gia đình hùng thầm lặng cũng hề quá lời!
Danh xứng với thực!
Tìm !
Lật tung cả nước lên tìm xem, giống như nhà bà thế , thể tìm mấy hộ?
Tự hào!
Bà cụ ưỡn thẳng ng-ực, thầm trong lòng:
“Ông nó ơi... thấy ?"
“Con trai của ông đứa nào đứa nấy đều tiền đồ !"
“Ông gặp lão tam ?"
“Để lão tam cũng xem các em của nó, ai nó mất mặt cả!"
Nghĩ đến đây, trong mắt bà đong đầy lệ quang.
Lâm Đại Cường báo cáo xong, phía vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy.
Bọn họ thật sự là công thần, mà tìm thấy khối tài sản bọn giặc lùn cướp bóc, nhiều vàng như , nhiều ngoại tệ như !
Thật sự quá lợi hại!
Hơn nữa vì chuyện của đại đội Tiền Tiến lộ, đám đặc vụ đảo mà tàn sát cả thôn... may mà trong thôn quân nhân đang nghỉ phép thăm , bắt gọn bọn chúng.